Thứ Tư, 4 tháng 3, 2020


NÍU KH THU XA XƯA

Sẽ có ngày em trở lại thôi
Sân trường xưa, mảnh vườn thơ ấu
Tiếng ve khô ướp vào nhật kí
Bỗng xạc xào sống lại thuở đôi mươi.

Em sẽ cười bằng ánh nắng trời
Và cứ nói bằng lời se sắt gió
Những chú ong ngậm ngùi mật đỏ
Nhỏ lên môi giọt đắng, ngọt bùi.

Những cây bàng trở lại mộng xa xôi
Chìa tay vẫy hồn thơ xanh ngắt
Có một nơi dồn nén những son sắt
Lặng lẽ lan truyền vào lá mơ rơi.

Chắc chắn em về nơi ấy có anh
Có cánh diều chao nghiêng chiều sóng vỗ
Có bình minh lấp lánh mặt trời đỏ
Có trăng rằm ngộ tỉnh tuổi cho em.

Nơi ấy mặt trời không thể già hơn
Và gió trẻ nông nổi hoài rong ruổi
Anh cũng vậy, tình yêu không có tuổi
Gắn vào em xa mấy cũng hóa gần.

Cái ngày xưa mưa khóc dưới gót chân
Tiễn em đi trong chiều buông vô cảm
Đất in mãi bóng em mòn lầm lũi
Anh vô tình cứ ngỡ giận vu vơ.

Thời gian vô tâm niệm phút, niệm giờ
Không lấy lại thời thanh xuân ấy
Dẫu trong mơ nhiều lúc anh vẫn thấy
Một không gian bàng bạc tắm sương chiều.

Anh nhận ra mình yêu biết bao nhiêu
Không phải em, mà là thời trai trẻ
Em gần gũi, hóa ra không phải thế
Bởi vì em muốn trọn ở trong tim.

Ngôn ngữ vô tình với nhịp lặng yên
Gõ đều đặn vào hồi chuông lận đận
Bao tình yêu bể dâu hoài vô tận
Cũng như mình, níu khẽ thuở xa xưa.

4-3-2020

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét