Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

ĐỪNG QUA NỮA EM





Đã bao mùa đi qua anh và em
Hoa đã tàn, quả ngọt thành hạt nảy
Đất ươm lên mầm xanh như vốn vậy
Bao lứa rồi, lần lượt nhú non xanh.

Ta vẫn nao khi sương xuống đầu cành
Và di chân khi mùa mưa ngắc ngứ
Mùa thu rơi nỗi niềm lên câu chữ
Thả nốt trầm vào giọt sớm long lanh.

Hơi lạnh về trên những áo len xanh
Trong hơi thở phập phồng ngực thiếu nữ
Bấy nhiêu mùa đông xem chừng đã đủ
Gột mơ hồ trong vô thức tình yêu.

Ngày ngày qua như nắng sớm mưa chiều
Thời gian ngúng nguẩy trên từng nhắn nhủ
Tiếng mơ hồ... à ơi! chưa đủ
Để ta yên một khoảnh khắc đời thường.

Thơ cứ thương và mưa nắng vấn vương
Ta sợ lắm em đến khi chiều xuống
Đêm vẫn dài mà ta thì nông nỗi
Vẻ xù xì không giấu lõi tơ non.

Em rắc hương lên những rãnh sống mòn
Ta bước lại vô tâm ngày xưa ấy
Vẫn ngại ngùng... mong muốn thì vẫn vậy
Giữ chút hồn yêu thương để vô tư.

27-12-2015

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét