Thứ Ba, 27 tháng 2, 2018

NGƯ LÃO ÔNG 

Chiều xuân thanh thản ghé ven sông 
Ông lão ngồi câu, áo nâu sồng 
Gió buông tơ nuột lên làn sóng 
Rải mình ông mấp mé mênh mông. 

Một hình, một cóng, một thuyền cong 
Đu đưa như thể đuổi theo dòng 
Khách qua ngơ ngác không dám hỏi 
Sao ông câu cá với lưỡi không? 

Người thường câu cá chốn đục, trong 
Riêng ông câu cá ở trong lòng. 
Lớn, nhỏ, ngắn, dài, đâu thua thiệt 
Việc cần ông đã giải quyết xong. 

Nay hỏi cá kia có cắn không? 
Xám, bạc, vàng, khác máu tanh lòng 
Câu về một chậu, sao nuôi nổi 
Yên ấm cả đời? khéo long đong! 

Một đời câu cá của xưa ông 
Nay viết đôi câu khép lại dòng 
Chiều xuân chuếch choáng ven đời ấy 
Gửi lại người nay sống như không! 

23-2-2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét