Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2024

 


NHÌN LẠI

 

Từng có thời nông nổi

Ham địa vị, tiền tài

Khờ dại đi chen chúc

Hai trừ một bằng hai.

 

Rồi tình cờ được gặp

Những con người khoan thai

Họ qua muôn giông bão

Vẫn nguyên sơ hình hài…

 

Giờ thấy mình tĩnh lặng

Giữa cúng bái nháo đời

Ai rồi cũng gió thoảng

Tan biến vào đêm hơi.

 

Con người quan trọng thật

Thật ra cũng chẳng cần

Nhẹ nhàng qua nhân thế

Khỏi phí hoài thanh xuân.

 

20-1-2024

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét