Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

LẦN ĐẦU ĐẾN VIỆT BẮC







Việt Bắc ơi! lần đầu tiên ta đến
Núi xanh rêu trong lũng thẳm, ngàn sâu
Suối róc rách rót đôi bờ âu yếm
Rừng nứa đu đưa kể chuyện buổi đầu.

Ta đứng lặng giữa núi rừng Việt Bắc
Thầm nhắc về bao năm tháng đi qua
Ngắm lán Nà Nưa trầm ngâm thủy mặc
Như ngủ say giữa nôi nứa rừng già.

Những câu chuyện tưởng chừng vô tận
Lại nhẹ nhàng sâu lắng đến bất ngờ
Ta không nghĩ giữa đại ngàn hoang vắng
Lại rộn ràng khí thế chiến khu xưa.

Những hình ảnh tưởng chừng thân thuộc
Lại lạ lùng chiễm ngưỡng giữa thực, mơ
Mái đình, cây đa một thời để nhớ
Tô dày thêm lịch sử đến bây giờ.

Ta ngưỡng mộ, bởi ta là hậu thế
Trước Việt Bắc lớn lao đến vô cùng
Xin cảm ơn hào khí bao thế hệ
Giữ thanh bình đất nước, sống bao dung.

4-12-2015



VIỆT BẮC NHỚ





Người về, núi nhớ rừng thương?
Nhớ nghiêng chiều xuống, nhớ đường lãng phiêu
Nhớ rừng lán nhỏ liêu xiêu
Nhớ hoa làm dáng mỹ miều... nhớ hoa!

Nhớ sương biêng biếc dần xa
Gấm mây cung phủ, la đà suối trôi
Đình xưa ủ ấm làn hơi
Đa già nghĩ ngợi… cuộc đời thoáng qua.

Nà Nưa hắt bóng vàng sa
Góc Tân Trào nhớ một ta, một mình
Đất linh kiệt nhớ anh linh
Chiến khu hào khí nhớ tình thuở xưa.

Trời hiu hắt đổ làn mưa
Để thay đôi nét vẽ vừa trước sau
Người về, núi nhớ về đâu?
Trái thơm, hoa thắm, lũng sâu vọng người.

4-12-2015

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

TUỔI TRƯỞNG THÀNH




Có khác biệt trẻ tuổi và lớn tuổi
Khi ta đã trưởng thành
Ta thường thích ngồi nơi yên lặng
 
Thanh tao nhìn cuộc sống loanh quanh.


Không cảm thấy so kè vật chất
Cũng không thích cãi cọ ồn ào
Ta vẫn sống như bao người vẫn sống
Dưới chân biển rộng!
Trên đầu trời cao!


Ta tha thứ hết những điều vụn vặt
Và biết cách chiêm ngưỡng sự lớn lao
Nâng niu những nụ cười bé nhất
Ngẩng đầu đứng yên giữa bão tố thét gào.


Ta háo hức tiếng bi bô con trẻ
Và lãng xa những phiền toái vô chừng
Ta vẫn đi mà trông như ta đứng
Sống dạt dào trong dáng vẻ dửng dưng. 

2-12-2015

Say mình... gõ nhịp thời gian
Sợ thơ gần chạm, sợ tràn đêm sau
Vuốt trần, là lụa phẳng phiu
Gầy đêm hiu hắt, sượng chiều sớm buông.

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2015

KHÔNG ĐỦ




Không có thời gian để ghét
Không đủ thời gian để yêu
Không gian quá nhỏ cho mọi điều ước muốn
Để loay hoay thơ mấy cũng chẳng nhiều.

Không đủ tay để nắm chặt mãi mãi
Không có thang để hái hết sao trời
Không đủ chắc bắc cầu vồng nối bến
Tiếc nuối thời gian rơi vào xa xôi.

Không đủ nắng ấm nồng mắt say đắm
Không đủ lời tả hết ngọt đầu môi
Không đủ kiên nhẫn kê tay làm gối
Nên duyên xa, phận cũng bạc mây trời.

2-12-2015

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

HỒ NÚI CỐC




Một vùng nước biếc, non xanh
Lao xao sóng vỗ, chòng chành lãng du
Bốn mùa như thể mùa thu
Bồng bềnh mây nước… cho dù muốn quên!

Mênh mang tiên cảnh dềnh lên
Thuyền nương gió đẩy, lạc thềm chốn hoang
Non xa xa, núi ngỡ ngàng
Bóng chiều lơ lửng, thênh thang kể mùa.

Mưa vào nắng, nắng vào mưa
Níu chân ngượng lối, chẳng vừa đến đây
Tơ mình tưởng cỏ, tưởng cây
Trầm luân trôi ngọn, đắp đầy thủy chung.

Thương thương nàng Cốc, chàng Công
Đắm say muôn nẻo, về trồng núi non
Chuyện tình một thuở vàng son
Ủ mưa, ấp nắng cho tròn sử xưa.

Bây giờ núi vọng hồ thưa
Đời sau ai nỡ kể thừa được chăng?

Hồ Núi Cốc 27-11-2015