Bà nội tặng cháu yêu quí.
Đông về nhựa ủ chín đều
Mầm xanh nở biếc giữa chiều "chồi tơ"
Yêu thương biết mấy mong chờ
Xuân về nở thắm chồi tơ yêu kiều.
18-1-2013
Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013
Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013
HOA CỐ NHÂN
Mong manh, tim tím giữa trời đông
Nhớ thương ai? Lạc gió hương đồng
Lối vắng bơ vơ chao gửi cánh
Nhiều tên, có nhận CỐ NHÂN không?.
Mảnh mai trơ trọi, gió đông sang
Gói nỗi ngóng chờ!… thôi rẽ ngang
Chút thương vẽ nét thanh tím biếc
Giã biệt mộng tình kiếp đa đoan.
CỐ NHÂN- hoa tím biết về đâu
Trinh nguyên phong nhụy đọng sương sầu
Bao mùa đông thả đầy giá buốt
Chung thủy trọn đời… mãi nhớ nhau.
Ngậm ngùi nâng cánh nhắn mai sau
Có còn không lưu luyến bền lâu
Nửa kia về với hoang sơ ấy
Để chốn sắt son, tím một màu.
19-1-2013
(Sửa bài cho bạn)
Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013
CHỒI TƠ
Đón cháu chào đời
hay đón Mùa Xuân?
Ánh mắt ngây thơ nhìn ông hạnh phúc
Nhựa chuyển cành mai lòng thêm rạo rực
Chồi tơ ơi!
Xanh thắm mãi cho đời....
Thơ của ba đấy Pạc ah, có cháu mừng quá mà! :P
Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013
CHỒI TƠ.
Ta cất mùa đông vào trong lãng quên
Để nhìn thấy sắc mùa xuân le lói
Ta cất mong đợi vào trong sâu lắng
Để nghe tiếng cười xao nắng ngẩn ngơ.
Nâng trên tay một cánh chồi tơ
Trong vắt ngây thơ
Hồng đôi má thắm.
Ủ nụ bao năm nên chồi rất nắng
Đốt hết bao lo lắng cháy thời gian.
Chồi tơ thơm hương hạnh phúc ngập tràn
Nụ vô tư khóc, uống từng giọt sữa
Bao góc cạnh giữa đời không còn nữa
Nhường lối thênh thang dạo bước chồi tơ.
17-1-2013.
LỜI CỦA NẮNG
Lạ kì cái nắng mùa đông
Dịu dàng như thể hơi nồng men em
Ước chi thơm được nhiều thêm
Để anh trao hết nỗi niềm bấy lâu.
Đòi xa mà chẳng được đâu
Mong gần cũng chỉ ve màu tím hơn
Cành khô giơ đếm lá vườn
Dưới chân vài ngọn đủ vương tháng ngày.
Nắng về ủ chút men say
Gửi em ửng má, bên này ngẩn ngơ.
Chập chừng nên chẳng bao giờ
Gỡ trong được tấm sương mờ phía em.
17-1-2013
Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013
BỨC THƯ SƯU TẦM HAY
Tôn Vận Tuyền (孫運璿, Sun Yun-Suan, 10/11/1913 - 15/2 /2006) , một nhà kinh tế,
một chính trị gia Đài Loan, xuất thân là kỹ sư, quê ở Bồng Lai, Sơn Tây (Trung
Quốc). Ông tốt nghiệp ngành Công nghệ điện tại Đại học Công nghệ Harbin (Harbin
Institute of Technology). Từ năm 1937 đến 1940 ông làm việc tại Hội đồng tài
nguyên quốc gia (National Resources Commission). Ông được gửi đi tu nghiệp tại
Tennessee Valley Authority (Hoa Kỳ) từ năm 1943 đến 1945. Ông làm Bộ trưởng gần
20 năm ở các bộ Giao thông vận tải, Truyền thông và Bộ Kinh tế . Ông là Bộ
trưởng Bộ Kinh tế từ năm 1969 đến 1978, sau đó được bầu làm Thủ tướng Đài Loan
(Premier of the Republic of China ) từ năm 1978 đến 1984. Ông có công xây dựng
Mười dự án siêu cấu trúc , trong đó có sân bay quốc tế Chiang Kai-shek
International,Nhà máy Điện hạt nhân số 1, đường cao tốc Quốc gia Tôn Dật Tiên
(Sun Yat-sen National Expressway) Viện nghiên cứu Công nghiệp Quốc gia
(Industrial Technology Research Institute) và Công viên Công nghệ khoa học Tân
Trúc (Hsinchu Science-based Industrial Park)... Nhờ những biến đổi có tính cách
mạng này mà từ những năm 60 của thế kỷ trước, Đài Loan đã trở thành nơi xuất
khẩu mạnh mẽ các loại hàng dệt may, giầy dép, đồ nhựa, nông sản phẩm, công nghệ
hóa dầu, thiết bị cơ khí và đặc biệt là các linh kiện điện tử. Ông được coi là
một trong những người tạo ra sự bứt phá về Công nghệ và Kinh tế ở Đài Loan .
Ngày 24 tháng hai năm 1984 ông bị đột quý do xuất huyết não và sau khi phục hồi chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Tháng 2 năm 2006 do bị biến chứng, ông đã qua đời tại Đài Bắc, hưởng thọ 92 tuổi . Ngoài các trước tác về Kinh tế, Chính trị, tôi quan tâm đến một bức thư ông để lại cho các con của ông. Một bức thư giản dị nhưng thật chân tình và sâu sắc. Tôi xin phép được giới thiệu lại cùng các bạn bức thư này:
KIẾP SAU( NẾU CÓ) DÙ THƯƠNG HAY KHÔNG THƯƠNG, CŨNG KHÔNG CÒN DỊP GẶP LẠI NHAU ĐÂU ".... Tôn Vận Tuyền đã để lại những lời căn dặn như sau:
Các con thân mến!
Viết những điều căn dặn này, cha dựa trên 3 nguyên tắc như sau :
1. Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần , nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.
2. Cha là Cha của các con, nếu không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc này đâu!
3.Những điều căn dặn để ghi nhớ này là kết quả của bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của chính bản thân mà Cha ghi nhận được, Nó sẽ giúp các con tránh những nhầm lẫn hoang phí trên con đường trưởng thành của các con.
Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :
1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời nầy, không ai có bổn phận phải đôi xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay.
2.Không có người nào mà không thể thay thế được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu ,bám chặt lấy nó. Nếu hiểu rõ được nguyên lý nầy, thì sau nầy trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì trân quý nhất trong đời con, thì cũng nên hiểu: đó cũng không phải là chuyện trời sập.
3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phi thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi!. Cho nên, nếu ta càng trân biết quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mìmh ngay từ bây giờ.
4.Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ai tình chẳng qua là một cảm xúc nhất thời, cảm giác nầy tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà biến thiên, thay đổi. Nếu người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng đọng, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi luỵ vì thất tình.
5.Tuy có nhiều người trên thế giới này thành công, nổi tiếng mà chẳng có học hành nhiều, chẳng có bằng cấp cao, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành nhiều sẽ thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, giáo dục là vũ khi trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỷ điều nầy !
6. Cha không yêu cầu các con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại của cha sau nầy. Ngược lại, cha cũng không thể bao bọc nữa quãng đời sau này của các con. Lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc cha đã làm tròn thiên chức của mình. Sau nầy các con có đi xe Bus công cộng hay đi Auto nhà, các con ăn soup vây cá hay ăn mi gói, đều là trách nhiệm của các con.
7. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với mình. Mình đối xử người ta thế nào, không có nghĩa là người ta sẽ đối xử lại mình như thế , nếu không hiểu rõ được điều nầy, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình.
8.Trong mười mấy, hai mươi năm nay, có người tuần nào cũng mua vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay, điều nầy chứng minh: muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được. Trên thế gian nầy không có cái gì là miễn phí cả.
9.Sum họp gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu ,như thế nào, nên trân quý khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau, kiếp sau (nếu có), dù ta có thương hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu.
Sưu tầm từ internet.
Ngày 24 tháng hai năm 1984 ông bị đột quý do xuất huyết não và sau khi phục hồi chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Tháng 2 năm 2006 do bị biến chứng, ông đã qua đời tại Đài Bắc, hưởng thọ 92 tuổi . Ngoài các trước tác về Kinh tế, Chính trị, tôi quan tâm đến một bức thư ông để lại cho các con của ông. Một bức thư giản dị nhưng thật chân tình và sâu sắc. Tôi xin phép được giới thiệu lại cùng các bạn bức thư này:
KIẾP SAU( NẾU CÓ) DÙ THƯƠNG HAY KHÔNG THƯƠNG, CŨNG KHÔNG CÒN DỊP GẶP LẠI NHAU ĐÂU ".... Tôn Vận Tuyền đã để lại những lời căn dặn như sau:
Các con thân mến!
Viết những điều căn dặn này, cha dựa trên 3 nguyên tắc như sau :
1. Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần , nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.
2. Cha là Cha của các con, nếu không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc này đâu!
3.Những điều căn dặn để ghi nhớ này là kết quả của bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của chính bản thân mà Cha ghi nhận được, Nó sẽ giúp các con tránh những nhầm lẫn hoang phí trên con đường trưởng thành của các con.
Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :
1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời nầy, không ai có bổn phận phải đôi xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay.
2.Không có người nào mà không thể thay thế được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu ,bám chặt lấy nó. Nếu hiểu rõ được nguyên lý nầy, thì sau nầy trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì trân quý nhất trong đời con, thì cũng nên hiểu: đó cũng không phải là chuyện trời sập.
3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phi thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi!. Cho nên, nếu ta càng trân biết quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mìmh ngay từ bây giờ.
4.Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ai tình chẳng qua là một cảm xúc nhất thời, cảm giác nầy tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà biến thiên, thay đổi. Nếu người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng đọng, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi luỵ vì thất tình.
5.Tuy có nhiều người trên thế giới này thành công, nổi tiếng mà chẳng có học hành nhiều, chẳng có bằng cấp cao, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành nhiều sẽ thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, giáo dục là vũ khi trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỷ điều nầy !
6. Cha không yêu cầu các con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại của cha sau nầy. Ngược lại, cha cũng không thể bao bọc nữa quãng đời sau này của các con. Lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc cha đã làm tròn thiên chức của mình. Sau nầy các con có đi xe Bus công cộng hay đi Auto nhà, các con ăn soup vây cá hay ăn mi gói, đều là trách nhiệm của các con.
7. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với mình. Mình đối xử người ta thế nào, không có nghĩa là người ta sẽ đối xử lại mình như thế , nếu không hiểu rõ được điều nầy, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình.
8.Trong mười mấy, hai mươi năm nay, có người tuần nào cũng mua vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay, điều nầy chứng minh: muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được. Trên thế gian nầy không có cái gì là miễn phí cả.
9.Sum họp gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu ,như thế nào, nên trân quý khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau, kiếp sau (nếu có), dù ta có thương hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu.
Sưu tầm từ internet.
Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013
NIỀM VUI VÀ SUY TƯ
Để lại thời gian chi nhiều lắm em ơi
Khi ta muốn nói những điều có thể
Đêm mùa đông quánh đen
Lừng chừng nhỏ lệ
Để lại thời gian chi da diết em ơi!
Tia nắng đi qua hay ngọn gió đi qua cũng chỉ trò chơi
Sao đọng lại hái gặt nhiều đến thế
Một nét cười rả rích rơi
Vào lòng ta rất khẽ
Xao xác, xạc xào một lẽ quê xưa.
Ta đâu quản ngần hạt nắng, hạt mưa
Ta đâu ngại những trưa hè gió bỏng
Ta thèm yêu thêm một khung trời rộng
Dành trong tim một cõi nhớ đi về.
Ta yêu thương từ những nỗi đam mê
Gắn kết từ đâu có em không nhỉ?
Chân ruộng kia có bàn chân cuốc bẫm
Lối em về có đọng nỗi xưa không?
Thoáng đi về vẽ một nét mênh mông
Như cánh cò lạc vào giấc mơ vắng
Quê yêu ơi, chôn nỗi niềm sâu lặng
Để ta mơ hẹp lối cõi đi về.
10-1-2013
Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013
XUÂN NỞ
Ô hay thôn nữ khẽ trở mình
Lao xao hoa ngã ánh bình minh
Một bên sương phủ tóc mây khói
Giấu nữa bên kia nửa ai nhìn.
Lao xao hoa ngã ánh bình minh
Một bên sương phủ tóc mây khói
Giấu nữa bên kia nửa ai nhìn.
KIẾM TIỀN XUYÊN THẾ HỆ
Có nỗi trằn trọc băn khoăn cứ xoắn lấy hắn ta
Nỗi lo âu cứ bám riết hắn ta
Nỗi vui hợt hời chợt đến bên hắn ta
Kiếm tiền xuyên thế hệ.
Kiếm cho một mình hắn ta?
Quá dễ!
Chỉ khó là cho vợ, cho con, cho cháu và những đời sau
Hắn lăn ra những thủ đoạn, lọc lừa
Vơ vét đến những đồng xu không lời nào mô tả nỗi
Kiếm tiền xuyên thế hệ!
Hắn đi mua những mảnh đất bán nợ vì vất vả
Gửi vào cho cháu cho con
Hắn nhận những món quà nể cả không thương tiếc
Đổ vàng cho cháu cho con
Tham lam chiếm hết tầm hồn, trái tim
Lương tâm róc hết chỉ còn tủy tương
Kiếm tiền xuyên thế hệ!
Một đời hắn lăn lóc thế
Hắn hếch mũi lên tự hào
Để lại cho con cháu một núi tiền phủ lên những nỗi giận hờn của ma quỉ
Cay đắng ôm nỗi hận xót xa kiếm tiền xuyên thế hệ.
Vỡi tan.
7-1-2013
THOÁNG QUA
Em đi qua như làn gió mong manh
Chỉ rung lên một cánh hoa đồng nộiMở van trái tim tôi
Ngập lối
Rẽ về lạc hướng nơi đâu.
Hạt mưa đêm đọng lại trong cái nhìn của nhau
Ta cùng chung giọt uốngNỗi muộn của ngày
Là ngọt ngào đêm đến
Cùng say.
Ngôi sao rơi vào trong giọt nước lăn
Ta rơi vào khoảng hư vôBên lạnh
Bên bỏng cháy
Chỉ đi qua mà đốt đêm đến vậy
Hỏi lúc nào
Tôi quên?
7-1-2013
Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013
GÃ MẶT TRÒN
Jack London
Lê Vy dịch(Một câu chuyện về lòng đố kị của con người đến tàn bạo và độc ác nham hiểm không thể tả. Có những kẻ như vậy, ta không làm gì họ, không tranh giành, không thù ghét. Ấy vậy mà sự đố kị xuất hiện trong họ, một con thú ác độc nhất thế gian núp trong hình hài một con người, vẫn không cho chúng ta yên).
Hỡi nhân loại, hãy cảnh giác!
John Claverhouse là một gã có khuôn mặt tròn như mặt trăng; loại
khuôn mặt ấy, hẳn bạn cũng biết: đôi gò má phẳng lì, cằm và trán lẫn vào đó làm
cho nó đã tròn lại càng thêm tròn vạnh; cả cái mũi cũng vậy vừa thấp, vừa to,
nằm chĩnh chện ngay giữa khuôn mặt trông cứ như một cục bột được gắn trên mặt
thớt; có lẽ bởi ậy mà tôi ghét gã; đối với tôi sự có mặt của gã đã làm cho trái
đất này trở nên chật chội, và gã đã thật sự trở thành một cái gai trong mắt
tôi; Người nào khác may ra còn có thể bàng quan coi loại người có khuôn mặt
kiểu ấy chả có gì là bất thường, chứ tôi thì tôi ghét cay ghét đắng cái gã John
Claverhouse ấy, không phải chỉ vì gã ta đã làm cho tôi trở nên kém cạnh trước
mắt bàn dân thiên hạ; còn hơn vậy nữa kìa; cái ác là một cái gì đó bí hiểm,
khôn lường, nó mơ hồ, lãng đãng, không làm sao tách bạch ra cho thật rạch ròi
được ; trong cuộc sống hình như nó vẫn thường tiềm ẩn đâu đó trong lòng mỗi
chúng ta. Lần đầu tiên gặp một người nào đó, một người mà chúng ta hoàn toàn
không nghĩ tới , nhưng ngay trong lần gặp đó, chúng ta có ngay ấn tượng là
không ưa loại người đó, không biết vì sao, chỉ có thể nói không ưa là không ưa:
vậy thôi. Đối với tôi, John Claverhouse chính là một con người như vậy.
Một con người như vậy thì có quyền gì mà sống sung sướng cơ chứ?
Trông gã lúc nào cũng phởn phơ, cười cợt, mặt mũi lúc nào cũng tươi hơn hớn; mẹ
gã chứ, đối với gã, mọi việc lúc nào cũng cứ suôn sẻ, thuận buồm xuôi gió! Bất
cứ người nào khác cười cợt, tôi chả bận tâm; ngay cả tôi, cũng có lúc tôi vẫn
thường cười cợt, vui đùa, nhưng đó là trước lúc gặp John Claverhouse kìa.
Coi cười của gã kìa, nó làm tôi phát điên phát khùng lên được, như
thể trên thế gian này không còn cái gì khác có thể làm tôi phát khùng phát điên
lên như vậy; cái tiếng cười của gã, nó cứ lởn vởn bên tôi, bám riết lấy tôi;
giống như một cái giũa khổng lồ, nó chà xát trái tim tôi cả lúc thức cũng như
trong lúc ngủ. Ngay lúc bình minh vừa rạng, xuyên qua cánh đồng cỏ nó đã lồng
lộng ùa tới xua tan giấc ngủ nán sảng khoái của tôi; giữa trưa nắng chói chang
trong khi đám cây cối rũ xuống và lũ chim đã rút sâu vào rừng, vạn vật trở nên
im ắng, tiếng cười hô hố của gã lại vang lên như muốn thách thức cả mặt trời;
cả lúc đêm đã khuya, từ trên phố vừa về tới lối rẽ vào nhà, gã lại phá lên cười
rộ; tiếng cư̖ của gã dựng ngược tôi dậy, làm tôi trằn trọc không sao ngủ lại
được.
Ban đêm, đã nhiều lần tôi lẻn đến, mở cổng chuồng xua đàn gia súc
của gã ra đồng; đến sáng, lại nghe tiếng cười rộ của gã và trông thấy gã ta lùa
ra đồng luôn những con còn, sót lại ; "Tội nghiệp" - gã nói -
"mấy con quái này lại thèm cỏ tươi đây mà!".
Gã có nuôi một con chó, đặt tên là Mars; đó là một con chó đực cao
to, dáng điệu hung vĩ, thuộc nòi chó săn. Gã rất khoái con vật, đi đâu cũng dắt
theo. Tôi rình mãi, cho đến một hôm gặp dịp, tôi dụ con chó ra ngoài và ném cho
nó một miếng thịt bò tẩm mã tiền. Điều đó cũng chẳng làm John Claverhouse động
tâm; mặt gã vẫn cứ tươi hơn hớn và do đó, trông lại càng tròn vành vạnh.
Tiếp đó, tôi đốt cả chuồng gia súc và cả cánh đồng cỏ của gã. Sáng
hôm sau, nhằm ngày chủ nhật, trông gã vẫn cứ phởn phơ, vui vẻ.
"Ông tính đi đâu vậy?" - tôi hỏi khi thấy gã vừa ra đến
chỗ ngả rẽ.
"Đi làm một mẻ cá hồi; tôi khoái cái kiểu đánh cá hồi này
lắm!" - gã đáp, mặt gã tròn vành vạnh cứ như mặt trăng đêm rằm.
Có ai như gã không cơ chứ? Đồng cỏ, chuồng trại cháy rụi, huê lợi
đi đoong, vậy mà, đối diện với cái đói và mùa đông khắc nghiệt sắp tới, gã vẫn
cứ phởn phơ - mẹ kiếp - "đi làm một mẻ cá hồi", chỉ vì
"khoái" cái kiểu đánh bắt cá ấy! Phải chi trên khuôn mặt gã lộ ra một
chút gì đó có vẻ u ám làm nó chảy dài ra cho bơn bớt tròn đi một chút, phải chi
gã bớt ngoác miệng cười đi được một lúc, may ra tôi còn có thể động tâm và để
yên cho gã; đã chẳng vậy, sau bao nhiêu tai họa, trông gã lại còn có vẻ phởn
phơ tới hơn bao giờ hết.
Tôi sầm mặt lại; gã chăm chú nhìn tôi rồi phá ra cười, vẻ ngạc
nhiên:
- Sao, bộ tôi làm ông khó chịu à? - Chưa dứt lời, gã lại cười rộ
lên, rồi mới nói tiếp: - Ông tức cười thật đấy! Hô... hô... ha... ha... Ông làm
tôi tức cười đến chết mất! Hi... hi... hô... hô... hà... hà...
Gặp trường hợp như vậy, nếu là bạn, bạn thấy sao? Còn tôi, nói có
quỉ thần hai vai chứng giám, không hiểu sao tôi lại thấy ghét thậm ghét tệ cái
gã John Claverhouse ấy. Lại còn cái họ nữa chứ! Họ quái gì mà lại là
Claverhouse! Claverhouse, cái họ sao mà ngớ ngẩn! Lạy Chúa, sao họ của gã lại
là Claverhouse nhỉ? Câu hỏi ấy cứ lởn vởn trong đầu tôi; thà cứ là Jones, là
Smith, là Brown đi, có sao đâu, đàng này lại là Claverhoue! Đâu, bạn hãy thử
đọc to cái họ ấy lên xem sao: Cla-ver-house, nghe có đần không cơ chứ! Một con
người mà lại có thể sống với một cái họ như vậy được à? Hẳn bạn cũng đồng ý với
tôi là không, không thể nào sống với một cái họ như vậy được!
Bất chợt, nhớ đến người chủ nợ vẫn thường cho gã vay vốn làm mùa,
biết chắc rằng gã chẳng thể nào đến gặp người đó để vay tiếp được nữa vì đồng
cỏ chuồng trại đã cháy rụi, tôi liền tìm một người cho vay lãi khác - sắc sảo,
kín đáo hơn - chỉ cho y ta đến gặp gã. Tôi không ra mặt, chỉ thông qua người
đó, buộc gã ta phải đi đến chỗ phá sản, phải bán tống bán tháo tất cả cơ ngơi
của gã. Vài ngày sau, tôi rảo đến, coi xem gã ta ứng phó với hoàn cảnh thế nào,
vì từ hơn hai mươi năm nay, gã vẫn sống gắn bó với cơ ngơi đó. Gặp tôi, gã tròn
xoe mắt nhìn, mặt giãn ra cho đến khi nó lại tròn vành vạnh như mặt trăng đầy.
"Ha,ha, ha - Gã phá lên cười: - Ông xem, cái thằng bé, con
tôi ấy, nó có ngộ không; tôi kể ông nghe nhé, nó chạy chơi ở bờ sông, bất đồ
một khoảng bờ sụp xuống làm nước bắn tung toé lên người nó, vậy là nó hét toáng
lên: Ôi ba ơi, nước bay lên đánh con kìa!..."
Gã dừng lại, đợi tôi hưởng ứng câu chuyện; tôi nhăn mặt, nói cộc
lốc: "Chuyện như vậy thì có gì đáng để cười đâu cơ chứ!"
Gã ngạc nhiên trố mắt nhìn tôi, rồi khuôn mặt lại giãn ra, lại
sáng rờ rỡ như mặt trăng đêm rằm, rồi cười phá lên: "Hì, hì... hà hà...
chuyện như vậy mà ông bảo không cười cho được à? Hà hà... Ông thấy đấy, cả một
khối nước chứ chơi à!...".
Đến nước như vậy thì làm sao mà còn chịu được, tôi tức tối quay
lưng bỏ đi; mẹ gã chứ, phải kết thúc chuyện này ngay thôi; lẽ ra, gã đừng nên
ra đời mới phải...
Lên đến tận đỉnh đồi, tôi vẫn còn nghe tiếng cười quái gở của gã
lồng lộng trong bâu trời. Chính lúc đó, tôi đã quyết định là phải khử ngay cái
gã John Claverhouse đó mới được, và giờ đây, tôi có cảm giác thỏa mãn vì đã
thực hiện được điều đó một cách hoàn hảo. Lúc đó, tôi đã cố toan tính phải làm
cách nào để lương tâm không bị cắn rứt, nhưng kết quả phải thật chắc chắn mới
được. Tôi không thích kiểu làm hấp tấp, cũng không thích kiểu làm tàn bạo; đối
với tôi, bắn cho gã một phát, đâm cho gã một dao, đập cho gã một gậy,... những
cách đó, sao mà tởm ! Phải thật khéo léo, phải thật gọn gàng, và điều cốt tử là
phải làm thế nào để mình đừng bị mảy may nghi ngờ. Ở suốt một tuần, cuối cùng
tôi cũng tìm ra cách. Bắt tay vào việc, trước hết tôi tìm mua một con chó cái
nòi spaniel giỏi lội nước mới non năm tháng tuổi; tôi đặt tên nó là Bellona và
ra sức huấn luyện nó.. Ai để ý hẳn sẽ thấy tôi chỉ dạy cho nó mỗi một việc là
tìm mang về những đồ vật mà tôi ném đi. Ném một cái gậy xuống nước, tôi suỵt nó
lội xuống tìm, không những chỉ mang về, mà phải mang về ngay lập tức, không
được gặm hay đùa nghịch với chiếc gậy đó. Mục tiêu nó phải đạt là đem gậy về
ngay, càng nhanh càng tốt, không được dừng lại. Tôi tập cho nó chạy đuổi theo
tôi, miệng vẫn ngậm chặt chiếc gậy cho đến khi nào đuổi kịp mới thôi. Vốn thuộc
nòi chó sáng ý, chẳng mấy khó khăn, nó đã nhanh chóng thành thục trò chơi đó.
Đợi đến lúc thuận tiện, tôi đem Bellona tặng cho John Claverhouse.
Vì đã phần nào nắm được điểm yếu của gã, tôi biết tôi phải làm thế nào.
Lúc tôi đưa sợi dây buộc cổ chó cho gã, gã đẩy ra: - Ông... ông thật lòng không đấy? Tôi biết... tôi biết là ông đâu có ưa gì tôi - Gã nhăn nhở cười: -Nhận quà tặng của ông... hóa ra... tôi...
Ngắm nghía con chó, mặt cố lập nghiêm, gã hỏi:
- Ông đặt cho nó tên gì vậy?
- Bellona. - Tôi đáp.
Mặt giãn ra, gã cười rộ lên:
- Ha... ha... Bellona... Cái tên hay thật đấy!
Giữ vẻ mặt bình thản, đợi gã nín cười, tôi nói:
- Chắc ông cũng biết, Bellona là vợ của Mars * đấy
Mặt sáng rỡ, mất một lúc gã mới buột miệng reo lên:
- Vậy ra... ông cho tôi thật à? Tội nghiệp, nếu vậy thì giờ đây nó góa bụa mất rồi, hà, hà...
Tôi xoay lưng, rảo bước lên đồi.
***
Một tuần trôi qua nhanh, chiều thứ bảy, gặp gã, tôi hỏi: - Thứ hai ông đi rồi, phải không?
Gã gật đầu, miệng lại toác ra cười.
- Vậy là ông hết còn dịp đi "làm một mẻ cá hồi" rồi nhỉ?
Không để ý đến giọng điệu móc máy của tôi, gã đáp:
- Không chừng ngày mai tôi sẽ ra đó làm một mẻ cuối cùng nữa đó!
Vậy là chắc ăn; tôi quay về nhà, nôn nao đợi.
Sáng sớm hôm sau tôi thây gã xách vợt và túi "đồ nghề" đi về hướng dòng suối, con Bellona lúc thúc chạy một bên. Đã biết chỗ gã thường đánh cá, tôi đi tắt qua cánh đồng cỏ, xuyên qua các lùm cây bụi, leo lên tận đỉnh núi; để khỏi bị người nào đó tình cờ trông thấy, tôi đi vòng gần hai dặm đường rồi men xuống chỗ lùm cây rậm rạp bên sườn núi, gần chỗ con suối đổ vào lòng hồ có các tảng đá bao quanh. Lòng hồ đó là nơi gã vẫn thường đến đánh cá. Chọn một hốc đá kín đáo. Nhưng từ đó có thể quan sát toàn cảnh bên dưới, tôi ngồi xuống, lấy ống tẩu nhồi thuốc hút.
Thời gian chậm rãi trôi, mãi một lúc sau mới thấy John Claverhouse
đi ngược dòng suối lên tới chỗ lòng hồ, Bellona chạy quẩn dưới chân gã. Đến nơi
đã chọn, gã thả vợt và túi "đồ nghề" xuống tảng đá cạnh bờ hồ, rồi
móc túi lấy ra một thỏi trông giống như thỏi nến nhưng khá to; tôi biết ngay đó
là cốt mìn, loại phương tiện gã vẫn thường dùng để đánh cá hồi. Dùng một sợi
dây, gã quấn chặt dây cháy chậm vào thỏi cốt mìn rồi châm lửa, ném mạnh vào hồ.
Như một tia chớp, Bellona phóng vào hồ về hướng thỏi cốt mìn vừa
rơi xuống; tôi muốn cười phá lên khi nghe tiếng Claverhouse réo đến thất thanh
nhưng cũng chẳng ăn thua, gã vơ đá ném theo nhưng Bellona đã ngụp xuống ngoạm
lấy thỏi cốt mìn rồi quay mình bơi vào bờ. Ý thức được mối nguy, Claverhouse co
giò chạy. Đúng như tôi tiên liệu, Bellona vọt lên bờ đuổi theo. Từ lùm cây trên
cao, tôi nín thở theo dõi. Trên bờ đá ngổn ngang phía dưới, Claverhouse quýnh
quáng chạy, ngay dưới chân y, Bellona chạy theo sát nút. Một chớp sáng, một
bựng khói bùng lên, cùng lúc đó là một tiếng nổ kinh hồn. Khói tan, ở chỗ người
và chó chạy đuổi nhau giờ đây chỉ còn lại một hõm lớn.
Thật hoàn hảo, cái cách gọn, đẹp mà tôi đã nghĩ ra để khử John
Claverhouse; biên bản điều tra ghi nhận: "Chết do tai nạn trong khi đánh
cá bằng phương thức bất hợp pháp". Đâu, hẳn bạn cũng đồng ý với tôi là
giải quyết như vậy thì có gì để có thể nói là tàn nhẫn, là ác độc, là đáng xấu
hổ đâu phải không nào? Sẽ không còn tiếng cười khùng khục vang vọng khắp không
an, sẽ không còn khuôn mặt tròn vành vạnh làm tôi gai mắt; giờ thì tâm trí tôi
đã có thể yên ổn, đêm đêm tôi có thể ngủ thẳng một giấc được rồi.
Sưu tầm từ internet.
*. Theo thần thoại La Mã, Mars là thần chiến tranh, Bellona là nữ
thần chiến tranh một trong những người vợ của Thần Mars.
Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013
NỖI LÒNG HOA SÚNG TÍM
Ngập ngừng nụ hoa súng tím
Chen chen giữa gió đông se
Ngã theo cánh chiều biếc tím
Lâng lâng lững thững mây về.
Nhớ ai mà tím thẫn thờ
Thương ai mà tím đến mơ
Thủy chung nửa đời tím thẫm
Lạc dòng tím nốt đêm thơ.
Hoa tím hay chiều em tím
Trước sau nói hộ lòng ai
Một mai có người tiếc lại
Còn không màu tím thở dài.
2-1-2013
Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013
TIẾNG XUÂN
Ai đem nắng gửi vào xuân
Để cho hoa đỏ tần ngần thấm hương
Ai cong đầu cỏ giọt sương
Để long lanh sớm bên đường gió say.
Chơi vơi gửi biếc vào mây
Lung linh gửi ánh trăng đầy gót nhung
Mùa đông nấn ná vô dưng
Tiếc thêm chút lạnh se chừng má sen.
Nồng nàn thắm nhụy bừng lên
Lao xao búp nở bên thềm tĩnh rơi.
2-1-2013
Để cho hoa đỏ tần ngần thấm hương
Ai cong đầu cỏ giọt sương
Để long lanh sớm bên đường gió say.
Chơi vơi gửi biếc vào mây
Lung linh gửi ánh trăng đầy gót nhung
Mùa đông nấn ná vô dưng
Tiếc thêm chút lạnh se chừng má sen.
Nồng nàn thắm nhụy bừng lên
Lao xao búp nở bên thềm tĩnh rơi.
2-1-2013
HỎI MÙA XUÂN EM ƠI
Em có nghe mùa xuân
Chảy tràn qua kẽ lá
Rơi vào sương thong thả
Nhú nõn nà áo xanh.
Mùa xuân về bên anh
Nép cùng em
Ngượng ngập
Giữa bao la trời đất
Xuân trao đầy đêm hơi.
Có nghe không
Em ơi!
Chơi vơi trời
Lơi lả
Tiếng mùa xuân
Ngọt quá
Như mắt em
Thầm thì.
Mùa đông chưa qua đi
Má hồng còn sắc tái
Hay bởi còn vụng dại
Bao lần như đầu tiên.
2-1-2013
9 điều nên học từ Michelle Obama
Sưu tầm từ 24h.com.vn
Trong thời đại "sống và làm việc theo… thần tượng", người ta có thể chọn thần tượng là ngôi sao hay doanh nhân cũng trẻ tuổi và thành đạt để noi theo. Ít ai để ý đến những tấm gương lớn của các chính trị gia quốc tế lỗi lạc (một phần vì nạn tham nhũng đã làm giảm hình tượng đáng kể) hay còn có cả phu nhân của các ngài? Việc tái đắc cử của ông chồng nổi tiếng sẽ làm cho người ta chú ý hơn đến người phụ nữ đã bên ông suốt thời gian qua hay không thì chưa rõ nhưng những tính cách nổi bật từ Michelle Obama rất đáng để chúng ta học hỏi.
Bà sẵn sàng
là người phụ nữ sau lưng chồng nhưng điều đó không làm bà lu mờ trước đám đông.
Trong thời đại "sống và làm việc theo… thần tượng", người ta có thể chọn thần tượng là ngôi sao hay doanh nhân cũng trẻ tuổi và thành đạt để noi theo. Ít ai để ý đến những tấm gương lớn của các chính trị gia quốc tế lỗi lạc (một phần vì nạn tham nhũng đã làm giảm hình tượng đáng kể) hay còn có cả phu nhân của các ngài? Việc tái đắc cử của ông chồng nổi tiếng sẽ làm cho người ta chú ý hơn đến người phụ nữ đã bên ông suốt thời gian qua hay không thì chưa rõ nhưng những tính cách nổi bật từ Michelle Obama rất đáng để chúng ta học hỏi.
1. Không để quá khứ định đoạt đời
bạn
Cặp đôi vàng Michelle và Barack Obama xem ra là lựa chọn
tuyệt vời cho gương “thần tượng” biểu trưng cho sự “đồng thanh đồng khí”
trên bước đường chính trị, trong tổ ấm gia đình và cả mối quan hệ giữa người và
người. Phái nữ còn có thể học hỏi và tìm thấy nhiều điều hữu ích từ đệ nhất phu
nhân Mỹ Michelle Obama, nhất là có thêm động lực để phấn đấu, cạnh tranh bất
chấp cả sự phân biệt của các đảng phái chính trị.
Không nghi ngờ gì khi giáo dục và gia cảnh đã giúp họ rất
nhiều trên bước đường thành công. Tuy nhiên, cả Barack và Michelle đều đã phải
vượt qua mọi thứ trong quá khứ để có thể vươn tới và tận hưởng thành công như
ngày hôm nay. Nhiều phụ nữ thường chỉ trích thời niên thiếu không tốt kém may
cùng với những mối quan hệ xấu trong quá khứ làm ảnh hưởng đến hiện tại đang
thành công và tương lai trước mắt. Quá khứ đã qua, bạn đâu thể nào cầm nắm níu
kéo, vậy tại sao cứ để quá khứ như một bóng ma bao trùm lấy đời bạn. Sống với
những thứ thuộc về dĩ vãng chỉ làm cho bạn cũ kĩ và hoang tàn thêm thôi.
2. Vững tin vào bản thân
Một trong số những điểm đáng lưu ý nhất ở đệ nhất phu nhân
tổng thống Mỹ này là bà luôn tự tin vào bản thân mình. Niềm tin này được sáng
tỏ trong cách hành xử của bà. Chỉ có chính bản thân Michelle mới có thể giải
quyết được những rắc rối bà đang phải đối mặt. Trong khi đó, phụ nữ ở khắp mọi
nơi lại mắc sai lầm khi thường dễ dàng bắt đầu một mối quan hệ và nghĩ rằng mối
quan hệ đó sẽ giải quyết khó khăn của họ. Khi gặp vấn đề, họ tìm người để giải
quyết và không có niềm tin nào vào bản thân mình có thể làm được điều này. Dần
dà, họ lệ thuộc và tự ràng buộc bản thân bằng những mối quan hệ mà đôi khi muốn
chấm dứt hoặc thoát ra cũng khó lòng cắt bỏ.
3. Nhận ra đâu là giá trị thực sự
Khi “bà hoàng” của nước Mỹ nói về mối quan hệ giữa mình và
ông chồng chính trị gia, bà khá hạnh phúc khi tiết lộ rằng bà bị “hấp dẫn” bởi
giá trị đàn ông đích thực của chồng. Bà quan sát cách ông thể hiện tình yêu
và luôn tưởng nhớ về em gái và mẹ ông, những người đã khuất khi còn rất trẻ.
Đôi khi phụ nữ thường tìm kiếm tình yêu nhầm chỗ. Họ chỉ đánh giá giá trị đàn
ông qua độ căng phồng của chiếc ví, qua xe họ đi thuộc dòng nào, có thịnh hành
hay không hay những khối lượng tài sản mà họ có. Phụ nữ vô tình quên mất việc
cần làm nhận ra giá trị thực sự của đàn ông chính là những gì anh ta đang cố
giữ nó chân thành chứ không phải bằng những lớp vỏ xa hoa.
4. Tình yêu không cần điều kiện và
luôn ủng hộ nhau
Cuộc gặp gỡ định mệnh ở công ty Luật là khởi đầu cho những
cuộc nói chuyện ăn ý giữa ông bà Obama nhưng có lẽ chính nhờ sự thông minh của
mỗi người mà tình yêu cùng sự ngưỡng mộ nhau được phát sinh mạnh mẽ. Họ chia sẻ
với công chúng về sự yêu thích, sự kính trọng và tình yêu họ dành cho nhau. Đó
là minh chứng rõ ràng. Lối sống họ thay đổi nhanh chóng từ những ngày còn làm
chung ở Chiago Sidley Austin, nhưng họ vẫn giữ tình yêu của mình luôn tận tâm
dành cho đối phương. Cả hai đều từng là những người sống đời bình thường nhưng
họ luôn động viên nhau vì việc lớn. Tổng thống Mỹ Obama luôn có một hậu
thuẫn vững chắc chính là vợ mình trong suốt chặng đường từng bước bước lên
những nấc thang danh vọng.
5. Giữ gìn bản sắc
Michelle Obama luôn giữ gìn bản sắc riêng – thứ dễ đánh mất
nhất trong các mối quan hệ. Bà sẵn sàng là người phụ nữ sau lưng chồng nhưng
điều đó không làm bà lu mờ trước đám đông. Michelle luôn trở thành tâm điểm
thời trang và thường được phỏng vấn riêng biệt với chồng.
6. Cân bằng vai trò trong gia đình
Điều đầu tiên cần nói rằng bản thân bà không phải là người
hoàn hảo nhưng những ảnh hưởng của bà trong gia đình đã tạo nên hình tượng đẹp
trong các mối quan hệ xung quanh và rất được lòng công chúng. Michelle Obama
rất biết sắp xếp vai trò của mình để chu toàn. Trước hết bà là một người vợ,
người mẹ và sau đó mới là một đệ nhất phu nhân. Tuy nhiên, bà không gồng gánh
gia đình hay lo việc nội tướng chỉ một mình. Trái lại, bà vẫn dành cho chồng
mình một vị trí làm chồng, làm cha đúng nghĩa trong gia đình nhỏ, trước khi là
một thổng tống của cường quốc rộng lớn. Michelle rất biết giữ lửa cho gia đình
một cách hài hòa. Không giao hết việc cho chồng, cũng như không quán xuyến thay
tất cả, bà luôn nghĩ đến sự cân bằng và trách nhiệm ngang nhau giữa hai vợ chồng
trong một gia đình để không phải tạo gánh nặng cho một trong hai.
7. Tránh xa thảm kịch tình yêu
May mắn tìm thấy tình yêu từ lúc trẻ, Michelle khuyên các
bạn trẻ nên tránh xa những người làm bạn buồn mà hãy tìm những người làm bạn
thấy tốt hơn. Mối quan hệ tốt đẹp sẽ dẫn đến những hành động và suy nghĩ tốt
đẹp và tất nhiên hạnh phúc sẽ ở cùng bạn. Tội vạ gì cứ phải dấn thân vào những
nơi chỉ khiến trái tim bạn chảy máu, tâm hồn bạn tổn thương và đôi khi tác động
nhiều đến suy nghĩ dẫn đến những hành động bất thường.
8. Chú trọng ăn mặc
Phu nhân tổng thống Mỹ luôn biết cách chọn cho mình những bộ
trang phục hợp thời hợp sự kiện nhưng không có nghĩa là diêm dúa và phô trương.
Trang phục tươm tất, toát lên được cá tính của bạn và phù hợp với hoàn cảnh là
những gì bạn cần học ở Michelle Obama. Đây cũng là một điểm lưu ý cho cánh đàn
ông muốn tìm một cô vợ xứng đáng. Thông thường họ không muốn vợ quá trau chuốt
bề ngoài mà quên đi nét đẹp nằm ở phần hồn.
9. Sự thành thật
Một trong những phẩm chất khác của đệ nhất phu nhân tổng
thống Mỹ Michelle Obama là luôn thành thật trong các mối quan hệ. Đó là chìa
khóa cốt lõi trong tất cả các mối quan hệ và không khéo cũng dễ bị đánh mất.
Một cuộc hôn nhân không hạnh phúc và dẫn đến đổ vỡ đa phần từ sự dối lừa và
phản bội của đối phương. Nếu bạn theo dõi cặp đôi này, bạn sẽ thấy đôi lúc ngài
tổng thống Obama cũng đùa hơi quá về những sự thật xung quanh cuộc sống họ khi
chia sẻ cộng đồng. Thay vì nóng giận, bà tổng thống luôn nói ra những suy nghĩ
của mình và diễn tả cảm giác của bà đối với chồng. Từ đó đòi hỏi sự tiết chế từ
chồng cũng như tìm ra cách giải quyết gút mắc của cả hai. Hãy tin đi, cứ thẳng
thắn và thành thật, các mối quan hệ của bạn sẽ rất cảm ơn bạn đấy.
Và chắc chắn, làm vợ một chính khách như Obama chẳng dễ dàng
gì, những điều Michelle Obama làm được thật sự đáng để phụ nữ hiện đại học hỏi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
