|
Biển ồn ào náu lòng
em lặng lẽ
Em dạt dào chao sóng
biếc bình yên
|
Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015
CHỈ CHẬM
Chỉ chậm một nụ cười
Mà em thành giận dỗi
Chỉ chậm một lời nói
Mà hai đường chia xa.
Chỉ chậm nở nụ hoa
Mùa xuân thành xấu hổ
Chỉ chậm màu trái đỏ
Tay hái lưng chừng rơi.
Chỉ chậm một ngày thôi
Em trở thành người lạ
Đời ngổn ngang, tất tả
Bởi chậm nên vợ chồng.
Lời nói vào hư không
Bởi chậm chân gió thoảng
Mắt héo sầu bãng lãng
Thiệp cưới vào tay ai.
Một mùa mới thở dài
Chậm đôi lời hứa hẹn
Em hết thời bẽn lẽn
Anh chậm thời, trách ai?
28-1-2015
NGƯỜI
ĐI TÌM LỬA
Gửi lời chào về phía em thân yêu
Anh đến với biển khơi xa lộng gió
Với những mỏ dầu đêm ngày lửa đỏ
Ấm cùng em thay vạt nắng quê hương.
Mùa xuân theo anh trên mọi nẻo đường
Dọc ngang chảy tìm nguồn sống mới
Những giàn khoan lưng trời vẫy gọi
Gọi tên em gần lại nhớ bên anh.
Nơi anh đến biển xanh và trời xanh
Như mắt em bốn mùa yêu mãi mãi
Sóng vỗ bờ cho đất liền gần lại
Nhịp cầu đưa dải yếm nữa trao anh.
Đang mùa xuân nên biển trắng biển xanh
Ẩn dưới sâu những mỏ dầu bát ngát
Ở quê xa lúa nghiêng mình rào rạt
Lại vào mùa vụ mới giữa mênh mông.
Non xa kia ươm bao mầm gió lộng
Biển xa kia ươm lửa đầy sức sống
Và trong em tràn khao khát yêu thương
Để anh yêu em trên mọi nẻo đường…
Biển xa kia ươm lửa đầy sức sống
Và trong em tràn khao khát yêu thương
Để anh yêu em trên mọi nẻo đường…
Rồi may đây từ phía ấy em ơi
Có ngọn lửa trong tim anh thắp sáng
Biển trở mình cho bình minh cháy rạng
Cho em mơ về hoa lửa biển xa xôi.
28-1-2015
Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015
EM CÒN DẠI DỘT
Dẫu thế nào anh cũng chẳng xa đâu
Vì anh biết đó là em nông nỗi
Em lần đầu, anh đã qua bao đỗi
Nên hiểu rằng em dại dột vô tâm.
Anh biết tình yêu vốn dĩ lắm thăng trầm
Huống gì trong buổi xô bồ hiện tại
Bao ngõ ngách cao siêu em gặp phải
Có đủ lót lòng em bớt ngây thơ.
Anh biết em yêu như một giấc mơ
Sớm mai giật mình trở về thực tại
Em thảng thốt mà lòng em đâu phải
Nên dẫu thế nào anh cũng chẳng xa đâu.
22-1-2015
Vì anh biết đó là em nông nỗi
Em lần đầu, anh đã qua bao đỗi
Nên hiểu rằng em dại dột vô tâm.
Anh biết tình yêu vốn dĩ lắm thăng trầm
Huống gì trong buổi xô bồ hiện tại
Bao ngõ ngách cao siêu em gặp phải
Có đủ lót lòng em bớt ngây thơ.
Anh biết em yêu như một giấc mơ
Sớm mai giật mình trở về thực tại
Em thảng thốt mà lòng em đâu phải
Nên dẫu thế nào anh cũng chẳng xa đâu.
22-1-2015
Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015
BIẾT RẰNG
Biết rằng em chẳng sang đâu
Mà sao giậu vẫn cúi đầu thế kia?
Ngõ mênh mang chẳng muốn về
Loay hoay nắng chuốt phên kia
lạnh lùng.
Biết rằng bên ấy vẫn không
Bên này vẫn vắng một lòng chở che
Sau bao khó nhọc ê chề
Xuôi chân, lê bước trở về gối
tay.
Biết rằng vẫn có người hay
Lấy mây làm bạn, lấy ngày đổi đêm
Trầu không rắc kiến lên thềm
Cau thưa trổ nụ rãi niềm mái hoe.
Biết rằng ý nặng phu thê
Sợ phên bóng gió, ngại thề hẹn
sao
Một mai ngăn núi, cách rào
Hoa thơm đắng trái, ngọt ngào mắt
cay.
20-1-2015
Thứ Năm, 15 tháng 1, 2015
Anh gửi về em từ biển xa, đảo xa
Những niềm tin của mùa xuân đầu sóng
Rừng hoa biển giữa bốn bề gió lộng
Gửi về em sức sống biển xa khơi.
Anh gửi em màu trắng nắng mây trời
Trên cánh chim hải âu mùa cá mới
Tình yêu theo những con tàu vẫy gọi
Thoáng một lần em có nhận ra không.
Em gửi anh đồng quê mùa mạ ngót!
Những em thơ chuệch choạc gót đến trường
Qua mưa bão đất chưa tròn hạt sống
Vẫn ươm mầm hoa thành trái yêu thương.
Ôi mắt em xanh màu xanh hy vọng
Đốt lòng anh truyền lửa xuống biển sâu
Mang hơi nóng tôi xanh nòng súng thép
Đẩy vươn cao những ngọn sóng bạc đầu.
Bao tháng ngày bao người ngóng về nhau
Em ngóng anh, anh ngóng về biển cả
Tình yêu em rực hoa, xanh biếc lá
Đẩy con tàu vươn mũi sóng đi xa.
Nơi đảo ấy cũng địa đầu Tổ quốc
Ngày nối đêm cắm sâu vào lòng đất
Bão tố bốn mùa gìn giữ biên cương
Gửi cho em một mùa nữa yêu thương.
15-1-2015
Những niềm tin của mùa xuân đầu sóng
Rừng hoa biển giữa bốn bề gió lộng
Gửi về em sức sống biển xa khơi.
Anh gửi em màu trắng nắng mây trời
Trên cánh chim hải âu mùa cá mới
Tình yêu theo những con tàu vẫy gọi
Thoáng một lần em có nhận ra không.
Em gửi anh đồng quê mùa mạ ngót!
Những em thơ chuệch choạc gót đến trường
Qua mưa bão đất chưa tròn hạt sống
Vẫn ươm mầm hoa thành trái yêu thương.
Ôi mắt em xanh màu xanh hy vọng
Đốt lòng anh truyền lửa xuống biển sâu
Mang hơi nóng tôi xanh nòng súng thép
Đẩy vươn cao những ngọn sóng bạc đầu.
Bao tháng ngày bao người ngóng về nhau
Em ngóng anh, anh ngóng về biển cả
Tình yêu em rực hoa, xanh biếc lá
Đẩy con tàu vươn mũi sóng đi xa.
Nơi đảo ấy cũng địa đầu Tổ quốc
Ngày nối đêm cắm sâu vào lòng đất
Bão tố bốn mùa gìn giữ biên cương
Gửi cho em một mùa nữa yêu thương.
15-1-2015
Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015
Hoàng hôn Eakar
Eakar
Buổi hoàng hôn
Tâm hồn mở ra
Mắt ngày khép lại
Bắt đầu giấc mơ xa
Những con người viễn xứ
Về miền quê thân yêu.
Ba mươi năm không tròn giấc ngủ
Chợp mắt về những buổi chiều tà
Bên mái nhà in vệt bóng đồng xa
Lũy tre vàng im lìm cúi xuống
Hôn vào gốc ruộng rì rào
Bờ mương cá mẹ dẫn đàn con lao xao
Khóc đỏ mắt không bao giờ khép chặt.
Quá đời người nhận ra
Eakar
Quê hương vụt tắt
Để lại trong ta những đốm sáng men núi đồi gần nhất
Sống lại lần thứ hai.
Ta sẽ ôm em bằng đôi tay và bằng đôi chân
Trong giấc mộng thật dài
Với sự thật không bao giờ mộng mị
Như dòng suối chảy tràn không suy nghĩ
Miệt mài không ngủ
Eakar…
Eakar 11-1-2015
Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015
NGHE EM HÁT VỀ ĐẢO XA
Nghe em hát về đảo xa
Và con tàu ra khơi mặc những cơn sóng vỗ
Biển bao la như cuộc đời thủy thủ
Trời bao la như tâm hồn cháy bỏng
Yêu thương.
Những cánh san hô đánh dấu nẻo đường
Tổ quốc gọi bằng tiếng dào dạt sóng
Em thân yêu đừng ngóng vào biển rộng
Để lòng anh thanh thản giữa xa xôi.
Tình yêu anh đem giữ biển, giữ trời
Giữ đảo xa ngọt ngào dù biển mặn
Trường Sa, Hoàng Sa bốn mùa gió lộng
Vẫn yên bình dầu bão tố phong ba.
Anh gửi về em trong cánh hải âu
Tình yêu thương lặng thầm ngun ngút nhớ
Em nhận ra trong bình minh rạng rỡ
Bóng hình anh vẽ nét giữa không gian?.
Trong đất liền bốn mùa nhớ miên man
Ngoài biển khơi bốn mùa xanh ánh thép
Bao hy vọng vun tình yêu mãnh liệt
Để con tàu cứ dũng mãnh vươn khơi.
Bàn tay anh nắm biển, nắm trời
Để chân em nhẹ bước về thong thả
Vầng trăng sáng trên mái đình, mái rạ
Nghiêng nghiêng đầu về nơi ấy anh xa.
11-1-15
NHỚ VỀ CAO NGUYÊN XA
Cao nguyên xa
Buổi hoàng hôn
Nắng chiều
Vụt tắt
Những con gió dạt dào thổi mây vào mắt
Bất chợt nhận ra.
Em thân yêu
Giữa những nỗi quen, lạ, gần, xa
Vẫn như ngày nào
Cuốn theo sau lưng cái nắng và cái gió
Thác xuống ghềnh đổ vào dòng sông nhỏ
Về cuối trời xa xôi.
Ta đón em giữa đất khát núi đồi
Mùa khô lên vai
Ngã vào ngây ngất.
Trong thăm thẳm rừng già ta nhận ra điều quen thuộc nhất
Mỗi lần về khao khát cháy hoàng hôn
Và trong em len lén nỗi buồn
Xa mà gần
Quên mà lại nhớ
Quặn vào hơi thở…
Cao nguyên
10-1-15
CHIỀU CAO NGUYÊN BAN MÊ
Nơi anh đến là cao nguyên xa xôi
Giữa mây trời vợi vời xanh ngắt nhớ
Nắng nhạt chiều hé bầu trời rộng mở
Đón người về trong mong ước miên man.
Đất mùa khô dào dạt gió dâng tràn
Đổ lớp lớp vào hàng cây lấp lánh
Ở ngoài kia vẫn còn se se lạnh
Có ngọt ngào mang đôi chút xa xôi.
Giữa rừng xanh thăm thẳm núi đồi
Đất khao khát ôm lòng người đất khát
Bàn tay mềm vuốt vào tim dào dạt
Nhịp tình yêu về với chốn bâng khuâng.
Anh muốn đi mà đất níu bàn chân…
10-1-2015
Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015
HAI BÊN MỘT MÌNH
Em ngồi đó đếm thời gian
Còn anh cứ mãi lang thang vọng đời
Hai ta đau đáu
chờ người
Tháng năm cuốn
trọn một thời vẩn vơ.
Bây giờ cặm cụi
lời thơ
Ngoài kia nhạc
phảng phất chờ ý tuôn
Bên kia tiếc, ở
đây buồn
Hay hay trách
chẳng hai bên một mình.
...
« Bao giờ
cây cải làm đình
Cây lim làm ghém
thì mình với ta
Bao giờ chạch đẻ
ngọn đa
Sáo nở dưới nước
thì ta với mình »
8-1-2014
(4 câu cuối mượn
của ca dao dân ca)
Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015
NỐI HAI MÙA
Vậy là mùa đông
đã qua
Tái tê sắp thành dĩ
vãng
Sao mùa mới cứ
lãng đãng?
Để ta hồi hộp lo
âu.
Có chăng hy vọng
phép màu
Đưa bi quan vào
quá khứ
Tia nắng mới
chừng có đủ
Ấm hồng má thắm
em tôi ?
Cũng là năm mới,
mới thôi
Mơ ước vào từng
chân kẽ
Ai nhắc thầm mà
nhẹ thế
Gót đời khe khẽ
lui xa...
6-1-2015
Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015
HI, NĂM MỚI
Nắng đã đốt cháy nụ hồng bậu cửa
Lạnh trong nhà còn tiếc ủ gối chăn
Lạnh trong nhà còn tiếc ủ gối chăn
Gió đã xoáy lật lá vàng, lá đỏ
Nụ e dè không dám nhú mầm xanh.
Bao nhân thế quay cuồng như vũ bão
Vỏ ốc kia dẫu
cứng, hóa thân mềm?
Nước nhỏ giọt gọt
mòn lòng đá núi
Người nhiều
thêm, nhân chính có đầy thêm.
Giữa xoáy đời có
mắt bão bình yên
Cứ phẳng lặng
chẳng nghiêng chiều một phía
Cay, đắng, ngọt,
bùi, sĩ hiền nhân nghĩa
Có bút mòn sắc
cạnh gọt mai sau?.
1-1-2015
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


