Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

VIẾT CHO MÙA VU LAN




VU LAN GỬI MẸ

Mẹ mong con lớn từng ngày
Con mong mẹ chớ gần ngày xa con
Nuôi con từ giọt sữa non
Từ trong nhau ối, lúc còn hoang mơ.

Chăm con từ thuở còn thơ
Đến khi con lớn, vẫn chờ con khôn
Bao lần nước mắt mẹ tuôn
Nhớ con khắc khoải, vui buồn chẳng hay.

Nuôi con chẳng đếm tháng ngày
Chẳng mong có được một ngày báo ân
Chong đèn, mỏi mắt mẹ mong
Các con về với nỗi lòng mẹ cha.

Ngày qua, tóc bạc, tuổi già
Mẹ ngồi đếm lượt con xa nhọc nhằn
Tháng năm bồi lở băn khoăn
Thời gian quên lãng nét hằn chở che.

Vu lan gửi mẹ, mẹ nghe
Từ xa một nỗi nhớ về của con.

24-8-2015

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2015

XA MẤT RỒI MÙA THU



Đã xa rồi đó thôi
Nên nắng chia hai nửa
Mưa theo hàng hiên nhỏ
Nhỏ lên mầm cô đơn.

Chắt chiu những dặm trường
Cho gần hơn mong mỏi
Xin mùa thu đừng vội
Để ta tìm lãng du.

Ta biết lá vàng rơi
Dấu chân em để lại
Ta biết mùi xa ngái
Yêu thương đấy lối đi.

Ta biết tiếng thầm thì 
Gió ư? em khóc đấy
Thì yêu nhau vẫn vậy
Có bao giờ cô đơn.

Ta tìm em đơn phương
Khép lại thời non trẻ
Làm cha và làm mẹ
Hạnh phúc về trong tay.

Ta cám ơn mùa thu
Cho ta điều kỳ diệu
Trên đường đời muôn kiểu
Vẫn yêu em, mùa thu.

23-8-2015

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015


LỐI MÒN LẠ QUEN CHO TA VÀ EM

Có những con đường mang ta đến bên nhau
Có những con đường đi càng xa mãi mãi
Những con đường vô hình trong tâm tư trống trãi
Biết bao giờ hiện hữu giữa không gian.

Ta và em năm tháng ngập tràn
Thương yêu, giận hờn, đến, đi... đủ cả
Chỉ một lần lỡ thôi mà trở nên xa lạ
Con đường đường mòn cỏ mọc dễ vậy em?!

Có những con đường đi mãi cũng thành quen
Có những con đường quen thành lạ lẫm
Ta không biết đường nào đặt dấu chấm
Chỉ biết miệt mài, cặm cụi tháng năm trôi.

Ta và em năm tháng cũ xa rồi
Quay lưng vào nhau tôn thờ hiện tại
Nắng không nắng, mưa không mưa, có phải
Bởi đợi chờ hóa cạn kiệt phôi phai.

Chỉ còn lối mòn đi tới ngày mai
Không do dự, không đắn đo lựa chọn
Chỉ đủ bàn chân ướm mòn, ướm mỏi
Lụy một thời ta cõng suốt trên vai.


21-8-2015

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015



ĐỪNG COI MẸ TÔI NHƯ THẾ

Có một ngày, con chào mẹ con đi
Đó là ngày chiến trường đan máu lửa
Con xa mẹ... xa quê hương một nửa
Hứa sẽ về... chẳng để mẹ chờ lâu.

Con xa mẹ... nào có muốn xa đâu
Vì đất nước và nhân dân đang gọi
Con xa mẹ vì những mùa hoa trái
Mang ngọt lành... mẹ hái... nhớ con yêu!

Con đi xa... vì muốn những sớm chiều
Lưng mẹ còng không phải vì bom đạn
Bữa cơm về... không phải lo nắng hạn
Gió mùa về... không phải quấn đơn chăn.

Hôm con về... thấy mắt mẹ băn khoăn
Mẹ là mẹ... sao họ càn đến thế
Cuộc đời mẹ nổi chìm bao dâu bể
Giờ khô cằn... tượng mẹ giống vô tâm.

Mẹ là mẹ con, đâu phải đại bàng
Tay mẹ ôm con, đâu như giang cánh
Sữa mẹ ngọt lành, đâu khô như đá
Mẹ một đời trong thềm đất, mái tranh.

Con không cười, không khóc được nữa đâu
Không nói được để kể về cuộc chiến
Mọi người đừng coi mẹ tôi như thế
Để suốt đời là mẹ của con thôi.


18-8-2015

ĐỪNG TRỐN TÌM CHI EM

Em cho rằng trái đất này rộng lớn
Chỉ một ngày quên, đã biến mất rồi
Trong sáng, tối, bao thái cực bận rộn
Em nghiêng người, đã xa đến muôn nơi.

Nhưng em ạ, đó chỉ là ảo ảnh
Và suy nghĩ em ảo tưởng vô cùng
Bởi đơn giản ta chỉ yêu một hướng
Em xa gần cũng trong chữ yêu thương...

Dài nào hơn những tháng ngày chờ đợi 
Rộng nào
rộng hơn một cõi thương yêu 
Ngọn lửa nào ấm hơn
người tri kỉ 
Thơ nào hay hơn tình nghĩa
sớm chiều.

Ta nối phương xa bằng dải áo
Nối chờ nhau qua say đắm ngọt ngào
Để em ạ, đừng trốn tìm vô nghĩa
Dõi theo mình vô tận ánh trăng sao.


18-8-2015

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015



NƠI MÙA THU DỪNG LẠI 

Mùa thu dừng ở đâu? 
Để em tìm anh nhỉ 
Nhặt những lời thủ thỉ 
Gói tặng anh, mùa thu. 

Đấy kìa, em thấy không 
Mùa thu dừng rồi đó 
Trong nắng vàng, lá đỏ 
Vỗ về bên bến sông. 

Mùa thu dừng đó em 
Trong bình minh lấp lánh 
Nắng rơi như ảo ảnh 
Lướt đầy theo gió đưa. 

Mùa thu dừng ban trưa 
Trong vòm cây say ngủ 
Sau những ngày mệt lử 
Bởi gió Lào, nắng ran. 

Mùa thu dừng đây đó 
Đầy vai bao người qua 
Miệt mài theo tất tả 
Đơm thêm mùa hương hoa. 

Thu dừng trong chiều muộn 
Cát vàng như vàng ươm 
Biển xanh càng dát vắng 
Để ta bình tâm hơn. 

Mùa thu dừng trong khuya 
Những quán hàng bán muộn 
Để đôi lứa say sưa 
Tạm biệt, còn tiếc muốn. 

Mùa thu dừng như thế 
Đủ cho em yêu thương 
Còn trong tim ta nữa 
Theo em mọi nẻo đường. 

18-8-2015


GỬI CHO MÙA THU 

Thu xanh, vàng nắng, bóng cô liêu 
Hỏi mùa qua, nay đã thấm chiều 
Còn đưa con nước xuôi dòng ấy 
Chảy đêm ngày... mỏi biết bao nhiêu! 

Thử hỏi xem nay đã dừng chân 
Hay còn tha bước chốn âm thầm 
Mảnh mai mai một đời đơn lối 
Có kịp quay về với tĩnh tâm? 

Chắt lọc mùa thu gửi mùa thu 
Hai mùa xa lắm có sầu thư 
Tương tư muôn nẻo trong vô định 
Mà thấy quanh như chốn ngục tù. 

Gửi bạn mùa thu giọt nắng mùa 
An ủi vô thường bớt âu lo 
Thời gian đi qua, đời dừng lại 
Đã cho rồi, thôi mãi thì cho! 

18-8-2015

NƠI MÙA THU DỪNG LẠI

Mùa thu dừng ở đâu?
Để em tìm anh nhỉ
Nhặt những lời thủ thỉ
Gói tặng anh, mùa thu.

Đầy kìa, em thấy không
Mùa thu dừng rồi đó
Trong nắng vàng, lá đỏ
Vỗ về bên bến sông.

Mùa thu dừng đó em
Trong bình minh lấp lánh
Nắng rơi như ảo ảnh
Lướt đầy theo gió đưa.

Mùa thu dừng ban trưa
Trong vòm cây say ngủ
Sau những ngày mệt lử
Bởi gió Lào, nắng ran.

Mùa thu dừng đây đó
Đầy vai bao người qua
Miệt mài theo tất tả
Đơm thêm mùa hương hoa.

Mùa thu dừng trong khuya
Những quán hàng bán muộn
Để đôi lứa say sưa
Tạm biệt còn tiếc muốn.

Mùa thu dừng như thế
Đủ cho em yêu thương
Còn trong tim ta nữa
Theo nhau mọi nẻo đường.

18-8-2015



Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

GỬI CHO MẤY THẰNG EM

Lâu lâu ngồi với mấy thằng em
Trước ngày chúng nó ra khơi sóng gió.

Thằng Trưởng mới cưới nên còn thơm mùi chăn gối
Thằng Cần đi mà chưa kịp tạm biệt con trai
Thằng Tám hậu cần
Mai ra với Trường Sa
Thằng Hiếu vợ mới sinh con còn đỏ hỏn
Những thằng em mình thương nhau quá trọn
Chén tạc chén thù dẫu mưa ướt đêm.

Có ai hay những đưa con của biển
Chúng nó đi và chỉ biết đi
Khi cần đến, không chút gì lưu luyến
Đi và đi
Chẳng phải cần gì.

Những đứa em tôi đi đến biển khơi xa
Nơi ấy văn thơ gọi là đầu sóng ngọn gió
Những lời mượt mà
Có ai hay trong đó
Nỗi nhọc nhằn gìn giữ chốn trùng khơi.

Cái bắt tay
Và mấy nụ cười
Chúng nó đi như những ngày vui vẻ
Sau lưng chúng là nụ hôn nhè nhẹ
Cứ phất phơ như gió thoảng mây đưa.

Tôi ngồi lại một mình như những ngày qua
Mấy thằng em đi
Để lại bàn trống vắng
Nắng chiều qua mà chẳng tắt được nắng
Có gửi nắng về sau chuyến vội vàng
Với biển... xa xăm!


13-8-2015

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

LẼ RA NÊN GIẬN MÙA THU

Mùa thu dài lắm không em?
Để anh biết còn chờ đợi
Chờ mưa, mưa không biết mỏi
Chờ hơi, hơi mãi thoảng qua.

Mùa thu lặng lẽ trôi qua
Sắc hoa chuyển thành nhợt nhạt
Trời xanh không còn gió hát
Để mây chôn mộng trầm ngâm.

Anh và em mãi dừng chân
Duyên thầm chẳng còn kiên nhẫn
Lại than má hồng lận đận
Sao không giận tại mùa thu.


12-8-2015
NẮNG HAI MÙA

Đã qua nắng hai mùa
Mùa bên kia quả ngọt
Đất chỉ còn thảnh thơi
Yên lành nghe chim hót.

Mùa bên này nắng đốt
Cây gượng mình nở hoa
Chờ mưa về dịu mát
An ủi lần đi qua.

Em nói rằng mùa xa
Anh có trách, có giận?
Anh đang mùa lận đận
Giấu tìm dấu em qua.

Một mùa nắng chia đôi
Sao chẳng đều hai nửa
Nửa bên anh là lửa
Ganh thơm hồng bên em.

Em bảo vì đã qua
Nên nắng thành diệu vợi
Anh mãi mê bận rộn
Đợi về người thảnh thơi.

Dấu chân giấu dấu đời
Nắng hai mùa có mỏi
Xin làm ơn đừng gọi
Cứ yên bình nghỉ ngơi.


12-8-2015

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

THƯƠNG EM ĐI HỌC

Ta tiếc cho em
Đau đáu một phần đời
Đi sớm về khuya
Chi nói đến ăn chơi.

Ta thương cho em
Đổ vào dòng trôi mồ hôi, nước mắt
Trộn với thời gian thành vữa xây ước mơ thêm chặt
Và tất cả hững hờ trong phút chốc
Trách người hay vô ảo tình thâm.

Em cũng như mọi người
Em muốn công tâm
Em muốn trở thành mắt xích trong cuộc sống dài vô tận.
Những ngày em khóc
Còn bao người hả hê
Em ngậm ngùi nuốt giận
Trách sự đời sinh quá mong manh.

Em mang trong mình bùn đất nhà quê
Cả mùi thúng thóc và gánh khoai vừa bán
Mùi con lợn, con gà chưa kịp lớn
Cũng xuất chuồng cho em đi xa.

Ai sẽ đồng hành để em nhận ra
Sự ngọt ngào hay những ngày cay đắng
Ta không đủ lời phân tích phải trái
Chỉ biết nói lên rằng
Đằng sau những ngòn tay mảnh mai của em cầm tờ giấy
Là cả bao cuộc đời đang mong ngóng em từng phút từng giây
Lớn thêm nữa vậy.

Người có đủ lương tâm
Thức tỉnh đời say.


11-8-2015
MÙA XƯA NAY

Bấy lâu lang bạt với mùa quen
Mùa lạ, mùa qua chỉ nhớ thêm
Hôm nay chợt thấy mùa xưa ấy
Rải lá vàng thưa đến ven thềm.

Hỏi lại mùa xưa lá ra sao? 
Có xanh gửi chút tới đây nào 
Mùa nay cây họa tòan lá úa 
Để lòng người cứ mãi nao nao. 

Một đời gắn bó với cỏ cây 
Lo lắng nay mai nắng mưa gầy 
Trông hình phơi phới như tươi tốt 
Có nghĩ trong thân rỗng như mây?! 

Ta neo trời làm bạn gió mây
Mưa nắng, tuyết sương, bạn vẫn vầy
Chẳng lo gấm áo đời vấy bẩn
Thời khắc thoi đưa, dõi ai đây.


10-8-2015
TIẾC CHO AI

Tâm hồn em để làm chi
Mà chơi lãng phí một thì nắng mưa
Sớm chắt chiu, tối hững hờ
Thời khắc đứt đoạn biết chờ ở đâu.

Đã đành năm tháng dài lâu
Dạt dào tuổi trẻ mài lâu cạnh mòn
Gối đầu nông nỗi vàng son
Duỗi chân còn lại vết son hận thù

Đi đâu cho hết mùa thu
Viết đâu cho ráo những từ nhớ thương
Làm thân ve vuốt mọi đường
Còn đâu son phấn để vương giọt đời.


            10-8-2015