Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2016

EM VẪN QUANH ĐÂY


Ta biết rng em vn quanh đây
Khâu tơ nng dt gm mùa thu vng
Ni tương tư thành chui ch yên lng
Cho ngt ngào đng li cui b mi.

Ta biết rng em ngn ngi đến, đi
C dm chân vào gic mơ hoang vng
Mùa li mùa, nõn xanh thành hoa trng
Sương long lanh nhy đm ng ánh nhìn.

Ta biết rng qu chín s lng im
Giu sc sng cuc đi trong vòm lá
Đi đêm mơ th hương trm thong th
V v em… cay đng hóa ngt bùi.

Ta biết rng em chung thy mãi thôi
Như b cát và bin xanh ôm p
Du bão t hay h chiu óng mt
Vn tìm nhau trong tt c mt, còn

Ta biết rng em vn quanh đây
Nên vn tìm và không ngng mong mi

Sóng ca em ph ngoài chiu ta gi

Sóng bc đu có cun đến chân em?

28-8-2016

NGÚT NGÀN TÂY NGUYÊN
Tây Nguyên ơi!
Cà phê xanh đã đến mùa kết trái
Con suối sâu đã chải bọt trắng đầu
Mưa đổi mùa phủ lên màu đất hạn
Mây lửng lờ trôi đi đâu! Đi đâu!
Ta biết rằng nơi đó là em
Là hơi thở của Yàng, của đất
Là ươm mầm nuôi mùa ong lấy mật
Nuôi dòng sữa căng tràn bầu ngực
Như núi đồi Tây Nguyên.
Cơn mưa mùa lựa nắng rơi nghiêng
Thấm vào mắt em chiều thăm thẳm
Thả nốt trầm vào dòng sông bạc trắng
Nỗi đợi chờ ngút ngàn.
Ta hòa em vào nỗi nhớ miên man
Ta ôm em bằng khát khao lồng lộng
Mưa xen nắng hòa vào lòng đất ấm
Truyền hơi lên bàn tay
Lên những tháng ngày khô khát nguồn em.
Lên những đợi chờ say đắm nhiều thêm.
Ta biết rằng sau mỗi ché rượu nghiêng
Là bản tình ca vút lên dào dạt
Nỗi nhớ vơi đầy ngân lên câu hát
Trôi ngút ngàn Tây Nguyên.
27-8-2016

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2016

GẶP LẠI MÙA MƯA CAO NGUYÊN


Gặp lại em
Mùa mưa cao nguyên
Ta men theo những nẻo trời lộng gió
Vệt nắng chiều neo con đường đất đỏ
Đậu bình yên giữa núi, giữa đồi.
Ta cứ gọi mà em chẳng ơi
Cứ để mùa thu thả mơ rơi vãi
Cứ để cơn mưa kéo rừng về lại
Màu xanh em chơi vơi.
Ta miên man đứng giữa núi đồi
Nhặt hoàng hôn mong dài thêm chút nhớ
Giữa mênh mông bộn bề đất thở
Bởi mùa khô cháy rang.
Mùa thu đến thật dịu dàng
Mà em để tôi xâm xấp nhớ
Chân thì trần mà đất thì cứ nhỡ
Ngút mùa mưa Tây Nguyên
26-8-2016

Ô-sin


Ô-sin nhà họ tuyệt vời 
Chẳng bù một chút nhà tôi hãi hùng
Nồi niêu, chén bát lung tung
Gà vừa nhắm mắt, họ cùng chiếu chăn.
Tinh mơ họ lặn mất tăm
Thể dục đi bộ, rồi săn Pô kề (mon Go)
Đồ ăn sáng cứ mua về
Ai chê thì đói, một bề phận xong.
Lâu lâu kêu khó tiền nong
Tháng lương theo tháng lịch âm, trội ngày
Chủ đi rồi, họ phây phây
Bay qua hàng xóm chuyện ngày, chuyện đêm.
Cả nhà chẳng dám nói thêm
Con thì còn nhỏ, làm nên? thiệt thòi!
Thuê người thì chịu vậy thôi
Mong con nó lớn, đỡ mời Ô-sin.

Thoang thoảng mùi hương bưởi
Trãi dọc theo bến sông
Mùi lúa thì con gái
Cũng tha thẩn khắp đồng.
Bước chân chừng ngắn lại
Cái nhìn bỗng dài hơn
Chiều về miên man quá
Cuộn lên mình cô đơn.
Mãi tìm lời khe khẽ
Mãi nghe chiều hoe vàng
Chân bước vào thơ ấu
Dấp sông đàn trâu sang.
Dáng quê ta vẫn vậy
Ngàn năm trong lũy tre
Người đi tìm, thế đấy
Cả một đời, lắng nghe !
25-8-2016

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2016

MÙA THU ĐÃ VỀ



Vậy là mùa thu đã về
Cơn mưa chiều hay mưa Ngâu
Chẳng chừng biết nữa
Tôi nghe tiếng mưa nhảy lách tách mà tưởng mình chan chứa
Những giọt buồn thu lả rơi.

Tôi gọi thầm mùa thu ơi!
Sao thu chần chừ lâu đến thế?
Khắp mọi nơi đã vào thu mọi nhẽ
Chỉ còn mùa thu vào tôi lẻ loi.

Đêm nay mới thật là thu
Nhưng tôi không còn đủ kiên nhẫn để hứng hết từng giọt thu chần chừ nữa
Tôi muốn thu trút hết một lần
Một lần không ngần ngại
Để tôi say theo kiểu của tôi
Kiểu của riêng một người
Phân biệt rõ ràng yêu, ghét
Chỉ gắn liền và không bao giờ từ biệt
Nỗi sợ cô đơn cụt hứng tự bao giờ.

Bỏ đi những điệu du ca buồn
Đắp chiếu những bến đợi rong rêu hoài cổ
Xoay đêm thành ngày cho mọi cảm xúc hiện rõ
Gã chờ mùa thu lang thang.


23/8/2016

MẮT BUỒN



Em nói rằng mắt em buồn
Anh lại thấy một chiều sâu man mác
Thời gian đi qua cô đọng thành chuỗi khao khát
In vào mắt nắng trong veo .

Em bảo mắt em có nỗi lo âu
Anh chỉ thấy một màu hy vọng
Em bảo mắt em ghi lại những tháng ngày lận đận
Anh chỉ thấy sương hôm, nắng sớm tảo tần.

Đôi mắt em có phải bến dừng chân
Của làn du ca lang thang năm tháng
Của những giấc mơ đêm neo bờ lãng mạn
Ngại ngần tìm một bến đỗ bình yên.

Anh đã gặp nhiều khát khao mọi miền
Gặp những nỗi đợi chờ mòn chăn, mòn chiều
Trong những đôi mắt thoáng nhìn đã hiểu
Chỉ mình em bí ẩn xa xôi.

Có thể em buồn, chỉ một chút thôi
Bởi lơ đãng của anh buồn hiện tại
Như vệt bình minh hay ráng chiều gặp phải
Cứa vào tim ứa máu cô đơn.

Em vui, buồn không nghĩ đến thiệt hơn
Chỉ cần biết anh không buồn đến thế
Dẫu mai sau vẫn trao lời có thể
Đừng giận nhau bởi một chút mắt buồn.


23-8-2016

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2016

THƯƠNG THẰNG BẠN

ĐỨC, CÒN ĐAU NỮA KHÔNG

Đức ơi! Mày còn đau nữa không?
Tụi tao nghe như xé ở trong lòng
Sao đi vội? không một lời từ biệt?
Đến bây giờ, Đức ơi! đau nữa không?

Tụi tao khóc mày giữa mùa thu mênh mông
Thương mày lắm, một thời thân thiết
Chăn rách mùa đông
Bên cùng, bên kiệt
Tao, mày nhường nhau để gió chen ngang.

Đức ơi! mày đi quá vội vàng
Ngày họp lớp vẫn còn trong tâm trí
Định lễ này về quê mùa nghỉ
Bạn bè cùng nhau say chén rượu tình…

Tao mong mày an nghỉ chốn siêu linh
Ở nơi đó chắc bốn mùa là một
Luồng điện giật! mày có còn thảng thốt
Thôi bình an tắm mát rượi suối vàng.

Thu vẫn buồn, nắng bỏng vẫn chói chang
Tao mong mày đi nhẹ nhàng thanh thản
Cứ vui vẻ nơi thiên đàng phiêu lãng
Bạn bè đau rồi!
Mày còn có đau không?


19-8-2016

Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016

KHÔNG CÒN MÙA NƯỚC NỔI


Anh ạ! Quê mình không còn lũ
Không nước tràn bờ cây trái chờ mong
Không còn có phù sa, đất lở
Mặn cứ đầy xơ xác những dòng sông.

Quê mình đã giã từ mùa nước nổi
Làn điệu dân ca giờ là dĩ vãng
Chỉ còn thoáng qua trong những cánh cò
Và bâng khuâng nhắc khi chợt âu lo.

Cũng có thể chẳng bao giờ còn lũ
Để người xa nỗi nhớ cứ vơi đầy
Chẳng bao giờ thấy mùa tôm, mùa cá
Theo lũ về như múa, như say.

Người đi xa, nỗi mong về cháy ruột
Kẻ ở nhà canh từng buổi, từng giờ
Đồng ruộng xanh chỉ còn màu úa mặn
Câu hò đêm trăng nằm lại trong mơ.

Không còn bóng đám lục bình dào dạt
Không còn ai ngơ ngác chợt lũ về
Màu xưa giờ chỉ còn màu cháy khát
Không mùa nước về trong câu hát trao nhau

Và anh ơi! Tìm nước nổi ở đâu?


18-8-2016

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

QUA HOA LƯ




Ta chợt qua Hoa Lư
Giữa chiều hè nhạt nắng
Bến đò Quan phẳng lặng
Câu xưa đợi câu chờ.

Sông nước mơ thật thơ
Hút hồn người thăm thẳm
Chộn rộn thành yên lặng
Cho thành xưa mênh mông.

Nghe lời hát của sông
Vọng lên chiều núi đổ
Nghe dịu dàng sóng vỗ
Êm ái vuốt đôi bờ.

Hoa Lư thơ thật mơ
An thiền ta một cõi
Bao năm rồi vẫn gọi
Một lòng về Hoa Lư.

Nhớ Hoa Lư – hè 2012


Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2016

BIỂN VÀ MƠ


BIN VÀ MƠ

Em mt mình bé nh, bin mênh mông
Em yên lng mà bin thì dào dt
Bin m ì, mình em trong tro hát
Gia mùa thu ngơ ngác bin xa xa.

Cách dm Thiên Hà anh vn nhn ra
Em đơn l nhưng bin yêu đến thế
Tóc bng bnh ve vut chiu e l
Đ bin bao la khép trn mt đi.

Mt mình em ôm bin, gi bin ơi!
Gió mang li em lên đu con sóng
Gi vào tri sao bao la, lng lng
Khiến mùa thu xao đng đến mi min.

Em có mun làm bình yên bt bin 
Tan b xa cho anh gi bn mùa 

Em có mun là thu triu lên xung 

Đi mt đi trong vĩnh cu em mơ?

Anh ch mãi là ngôi sao lp lánh
Tìm nơi em hoàng hôn đến rng ngày
Như d hương đi đêm v sóng sánh
Nghiêng gic mơ em v phía ai say.


14-8-2016

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2016

NGÁN THU QUÁ

Ta gi mùa thu nhng mùa xưa
Trang lá vàng rơi my chng va
Trùm lên my nét bun diu vi
Hi lòng thu xóa cũ, còn, chưa?

Tháng By thu v chng mưa Ngâu
Nng mãi ong ong, lit dãi du
Tơ quyến vào thu còn rc n?
Lòng ngư say đm, biết nông, sâu?

Thu xanh man mác tn đâu 
Trong ta phi ly la gii su 

Nghiêng nghiêng nng bóng nhm biêng biếc 

Ta và thu ngơ ngác vào nhau!


13-8-2016