Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013


QUÊ NGÀY SAU BÃO


Kể cùng em giữa chiều thu se gió
Cơn bão số 10 gom hết những nhọc nhằn
Cắm vào đất chuỗi xác xơ đói khổ
Mái ngói tàn nép sợ hãi dở dang.

Ba mươi năm tưởng chỉ còn dĩ vãng
Lại những cánh rừng đổ nát hoang tàn
Ngô, khoai, lúa chôn dưới bùn, dưới lũ
Trả lại cho trời mặn, đắng, lo toan.

Tan hết rồi những cung đường nắng đỏ
Xóa hết rồi dấu ghế đá xưa ngồi
Ai còn đó những nỗi niềm chưa tỏ
Bão ạt ào ngâm nát dấu quê tôi.

Giờ còn lại những cành trơ gió rỗng
Hạt đói, hạt thương trong gốc rạ vùi
Nơi em ở có niềm vui lắng bổng?
Nhớ về quê mục lá rấm than đun.

Chiều gạo ướt giữa củi mùn đẫm nước
Lưng mẹ còng hơn thổi ngọn lửa mềm
Nồi cơm sống, chín một ngày khốn khó
Đợi phần sức rạ ấm nhiều thêm.

Đêm trở lại những nụ cười lặng lẽ
Đưa người qua ngả giữa vội vàng
Ta trở lại với thường ngày mệt mỏi
Gửi hồn quê nỗi nhớ cháy miên man.

Đồng Hới, 4-10-2013

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

Phan Chu Trinh và 10 bi ai của dân tộc

Bùi Quang Minh


Phan Châu Trinh (1872-1926) là bậc hào kiệt đi đầu trong vận động chấn hưng dân tộc Việt Nam đầu thế kỷ XX, là nhà cách mạng xã hội, có tư tưởng dân chủ đầu tiên, là nhà văn hóa, một nhân cách lớn. Phan Châu Trinh là một tấm gương sáng trong phong trào Duy Tân đầu thế kỷ 20. Ông là một nhà nho yêu nước có nhiều suy nghĩ tiến bộ. Có thể xem ông là người có tư tưởng dân chủ sớm nhất trong số các nhà nho yêu nước tiến bộ đầu thế kỷ.


Đặc biệt hơn nữa, ông chọn con đường dấn thân tranh đấu nhưng ôn hòa, bất bạo động. Ông coi dân chủ cấp bách hơn độc lập và coi việc dùng luật pháp, cai trị quy củ có thể quét sạch hủ bại phong kiến.

Với tinh thần yêu nước nồng nàn, suốt đời gắn bó với vận mệnh đất nước, với cuộc sống sôi nổi, gian khó và thanh bạch, ông xứng đáng để hậu thế ngưỡng mộ, noi theo ngày hôm nay...

Phan Châu Trinh là người Việt Nam đầu tiên đã nhìn thấy trước cảnh “dịch chủ tái nô” (Đổi chủ nhưng Dân vẫn là Nô lệ)… Để tránh điều này, ông đã chỉ ra con đường giành độc lập – tự do cho dân tộc là phải bắt đầu từ “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”.

Lời tiên tri của ông xuất phát từ 10 nhận xét vô cùng tinh tế và chính xác về đặc điểm con người Việt Nam mà đối chiếu thực tế ngày nay vẫn còn nguyên, thâm căn cố đế. Tiếc thay các thế hệ nối tiếp nhau đến nay vẫn chưa thực hiện đúng theo lời lời giáo huấn của ông. Dẫu sao, chậm còn hơn không bao giờ, mỗi người Việt Nam chúng ta dù sống ở đâu và làm việc gì, còn trẻ hay đã già hãy chiêm nghiệm những lời dạy trên đây của bậc Tiền bối đáng kính của dân tộc.

Mười điều bi ai của dân tộc Việt Nam

1. Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày.

2. Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám.

3. Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con.

4. Trong khi họ có tinh thần đùm bọc, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau; thì ta lại chỉ quen thói giành giật, lừa đảo nhau vì chữ lợi.

5. Trong khi họ biết bỏ vốn lớn, giữ vững chữ tín trong kinh doanh làm cho tiền bạc lưu thông, đất nước ngày càng giàu có; thì ta quen thói bất nhân bất tín, cho vay cắt cổ, ăn quỵt vỗ nợ, để tiền bạc đất đai trở thành vô dụng.

6. Trong khi họ biết tiết kiệm tang lễ, cư xử hợp nghĩa với người chết; thì ta lo làm ma chay cho lớn, đến nỗi nhiều gia đình bán hết ruộng hết trâu.

7. Trong khi họ ra sức cải tiến phát minh, máy móc ngày càng tinh xảo; thì ta đầu óc thủ cựu, ếch ngồi đáy giếng, không có gan đua chen thực nghiệp.

8. Trong khi họ giỏi tổ chức công việc, sắp xếp giờ nghỉ giờ làm hợp lý, thì ta chỉ biết chơi bời, rượu chè cờ bạc, bỏ bê công việc.

9. Trong khi họ biết gắng gỏi tự lực tự cường, tin ở bản thân; thì ta chỉ mê tín nơi mồ mả, tướng số, việc gì cũng cầu trời khấn Phật.

10. Trong khi họ làm việc quan cốt ích nước lợi dân, đúng là “đầy tớ” của dân, được dân tín nhiệm; thì ta lo xoay xở chức quan để no ấm gia đình, vênh vang hoang phí, vơ vét áp bức dân chúng, v.v…

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013



 
CHUYỆN QUÊ MÙA LŨ

Đã bao giờ em kể chuyện chị nghe
Về dòng sông quê vào mùa lũ
Nước cuồn cuộn vào ba bờ mây rũ
Làng quê xiêu theo bóng đổ, bóng nghiêng.

Cơn bão đi qua để lại nỗi niềm
Xơ xác rụng lá thở dài ven ngõ
Bật gốc thói quen bao đời cây đổ
Nỗi lòng người đau đáu nỗi lo toan.

Núi nghiêng mình đổ vào chuỗi nước dâng
Mưa ào ạt xô vào lòng chiêm trũng
Bước chân già bỗng trở nên chập chững
Một đời qua thành đứa trẻ vụng về.

Lũ vẫn dạt dào xô đẩy chân đê
Quê lo lắng những tháng ngày chống chọi
Nơi xa ấy có bao giờ chị hỏi
Trong lũ tràn có bóng chị như xưa?

QN 22-9-2013


Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013


MÙA THU ĐI XA


Có lẽ nào em đã ở rất xa

Khi mùa thu còn ửng vàng trên lá

Những ngày xưa vẫn về thong thả

Rót ngọt ngào lên hơi gió se.

 

Mùa đi qua không che nổi lối về

Ghế đá hôm nào vẫn còn ấm chỗ

Lá cỏ nghiêng lật bàn chân nhỏ

Nửa non xanh, nửa héo rợt màu.

 

Không gian chiều chẳng còn ai bên nhau

Mùa thu tím sương mờ phảng phất

Gió lăn tăn cho sóng hồ ẩn dật

Giấu những ngày qua trong liếp cỏ mềm.

 

Em xa rồi ráng đỏ chợt dềnh lên

Đêm chợt nhanh giọt lên khung vải nhớ

Hơi lạnh ùa như che hơi thở

Những chiều buông ta gửi cho nhau.

 

Em xa rồi, để nỗi nhớ lại sau

Ngày đi qua nỗi buồn đêm khép lại

Mùa thu buồn ngủ vùi vào hoa trái

Để hương nặng vào lòng nhớ nhung.

 

Không còn mùa thu cho những đôi tình nhân

Chỉ còn lại mùa thẳm xa thẳm nhớ

Nơi em ở có cõi lòng rộng mở

Cho ngày xưa nương náu chuỗi đi xa.
 
20-9-2013
MỘT CHIẾC RĂNG

Sáu tháng tuổi
Mẹ bế con đi xa
Quê tặng con một chiếc răng mới mọc
Lớn lên
Vào đời bao nhiêu khó nhọc
Con nếm hết
Đắng
Cay
Mặn
Ngọt
Xế trở về ẩn dật
Cũng chỉ còn một chiếc răng duy nhất
Trả lại ngày xưa.

20-9-2013

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013


CỨ HOÀI MỘT NỬA
 
Sao em rắc nửa hương lên cỏ
Để lại hồn anh anh nửa chơi vơi
Sao em thả nửa thu theo gió
Để lại anh thức nửa khoảng trời.
 
Sao em cứ nửa lòng để ngỏ
Để hoài mong một nửa mỏi mòn
Nửa ngày đếm làm nửa đêm tan vỡ
Nửa mùa thu còn lại có sắt son.
 
5-9-2013

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013



VU VƠ THƯƠNG ĐIỆU DÂN CA
Nghe em hát điệu dân ca
Dịu dàng sợi nắng xõa mà thương nhau
Đêm dài, ngày ngắn sao đâu
Dẫu thời gian phủ sậm màu đắn đo.
Thời con gái ngắn, âu lo
Lòng người dài rộng, biết dò nông sâu?
Xưa nay bao cuộc bể dâu
Em lo lỡ lại rơi vào tay ai!
Đường xa vạn dặm ngắn... dài?
Vu vơ câu hát có nài trăm năm?
Thương anh vụng nhớ âm thầm
Hương bay, hoa kết trái phần bẵm chăm.
Chân trời, góc bể ai thăm
Mình em gối chiếc khóc thầm lỡ duyên.
 
5-9-2013

GIỮ TRÁI TIM CHO EM
 
Em ngược nắng chiều để nói yêu anh
Bằng ánh mắt trong viền buông thẫm tím
Em ngược gió níu cái nhìn bịn rịn
Để sau lưng hương xõa tiếc bay đi.
 
Em ngược cuộc đời để đến với anh
Không đắn đo như người con gái khác
Em thô ráp giấu mình trong mộc mạc
Gánh đường đời ai đâu dễ nhận ra.
 
Em ngược mọi người để được bên anh
Và cạnh tranh bằng trái tim sắt đá
Giữ mình anh, thế thôi là tất cả
Giữa mọi chiều bão tố yêu đương.
 
Anh có nhận ra chông gai dọc đường
Và trắc trở chỉ một mình em biết
Đến lúc sự sống chẳng còn bất diệt
Giữa tro tàn, cháy mãi trái tim em
 
4-9-2013

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013








CỎ LAU

Em về lối gió, anh đường mây
Cỏ lau phủ dáng hao hao gầy
Năm tháng che mờ thời thiếu nữ
Gửi lại lo toan nét hình say.

Người ở, người đi trăng vẫn đây
Ngờ nghệch soi đường ai có hay
Thời gian đau đáu niềm xưa ấy
Có lau có bạc nỗi chốn này?

Mơ về lỗi cũ, khẽ ai qua
Hoa rụng cánh tàn, hoa vẫn hoa
Hương rơi phảng phất, chừng đậu quả
Cho lối đừng lo vắng hiên nhà.

28-8-2013
GỬI ĐẾN NƠI EM

Lâu lắm rồi ta chẳng nói cùng nhau
Dẫu hai phía vẫn một màu đơn lẻ
Vũ trụ mênh mông nhốt tình yêu nhỏ bé
Vẫn âm thầm như chưa thể lạ quen.

Mưa nhích dần từng bước sang em
Nắng nhỏ nhoi soi hình đơn bóng chiếc
Mùa thu xa trong mây mờ tiễn biệt
Nơi em chờ chỉ mỗi nét cô đơn.

Có tiếng thì thầm theo gió đơn phương
Có tiếng lao xao nghiêng mùa lá rụng
Có khe khẽ bước chân chèn lững thững
Để mùa đi trong chợt nhớ xa xôi.

Em cứ thầm thì gọi mãi gối chăn ơi
Anh biết đó mà lang thang vô định
Màu quê xa cứ trĩu lòng súng tím
In một trời có lãng đến nơi em.

28-8-2013

Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

TÓC BẠC



Em về lại thuở hai mươi
Soi nhành tóc với gương thời tuổi xuân
Bao năm lo lắng xa dần
Sợi đen, sợi bạc, sợi phần đắn đo...

Tóc xanh chứa lắm âu lo
Thôi thêm chút bạc khỏi dò bóng sâu.
Hạnh phúc dễ có được đâu
Thời gian phủ mấy, miễn màu ấm êm.

24-8-2013



NHẮC

Em đếm lá thu rơi
Có thấy ai khe khẽ
Đặt dưới chân nhè nhẹ
Lời tỏ tình chơi vơi...

Sắc xanh một bầu trời
Vàng mọng rắc tóc nắng
Diệu huyền mắt lóng lánh
Có thấy người xa xôi.

Mây lo về cuối chiều
Ve ai hoài rấm rứt
Vòm lá xanh chợt khóc
Một mùa vô tâm xa.

Em đếm rồi đi qua
Ngủng nguẩy buồn ở lại
Bao năm xa... xa mãi
Có quên thời như xưa?

24-8-2013
GIẤU LÒNG

Trong trang thơ cuộc đời có bài anh viết về em
Trong tập thơ lòng người có lời anh nhắn về em
Giữa ổn ào muôn thuở
Lời ngắn gọn và trái tim rộng mở
Gió nhạo nhào mang đi.

Những bài thơ trong những đêm xa xôi
Những lời thơ trong giấc mơ đánh rơi
Sợ em biết được
Anh lo lắng và bối rối...

Một đời em vô tư
Anh với nụ cười chìm nổi
Không để em thấy
Nỗi lòng hư vô.

24-8-2013

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

... Bộ phim kết thúc bằng câu nói của tướng Giáp: “Lúc ta chuẩn bị đánh Mỹ, Liên Xô và Trung Quốc đều khuyên rằng “làm sao đánh được Mỹ, các anh bỏ ý định đó đi”. Tôi đã trả lời rằng, nếu chúng ta đánh theo cách của Liên Xô và Trung Quốc, chắc chẳng chịu được một tiếng đồng hồ. Nhưng theo cách đánh của Việt Nam thì chiến thắng là điều có thể”. Sau 21 năm, điều đó đã thành hiện thực...

... Trong một lần trả lời phóng viên nước ngoài về tiêu chí phong tướng, Bác Hồ đã nói: "Người nào đánh thắng đại tá thì phong đại tá, đánh thắng thiếu tướng thì phong thiếu tướng, đánh thắng trung tướng thì phong trung tướng, đánh thắng đại tướng thì phong đại tướng"...

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

MÙA THU LẠI VỀ

Mùa thu về rất nhẹ
Giữa mênh mông mây trời
Có tiếng em khe khẽ
Xa dần...xa ... lã lơi.

Có cơn bão vừa qua
Thúc mọi người hối hả
Anh và em sao lạ
Cứ chờn vờn ... thu rơi...

Biết bao giờ em ơi
Ta hòa cùng sắc gió
Đóng trái tim để ngõ
Chỉ riêng mình... riêng thôi.