Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

MÙA THU VÀ NGƯỜI THU


Sao em gọi là mùa thu đơn lẻ
Khi trời xanh thăm thẳm đến vô ngần
Và hoa lá cũng nhuốm màu ỏng ả
Để người qua phải bối rối dừng chân.

Thu ươm nắng vào cánh hoa lóng lánh
Gửi gió thầm thì trong cõi mơ màng
Cho ta nếm những ráng chiều ngọt sánh
Ngắm ngỡ ngàng trong thẳm mắt em xanh.

Người chợt vụng trong hữu tình non cảnh
Nốt nhạc buông bén say đắm mây trời
Lời muốn nói mà đầu môi khựng lại
Bao người đang say yên tĩnh thu rơi.

Thu lặng lẽ trong vàng hoa, lá biếc
Thu ồn ào trong tim cuộn dạt dào
Em có nhớ chuỗi hạ nồng luyến tiếc
Mong một ngày thu dịu ngọt ước ao.

AZ 17-8-2012

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

ANH SẼ VỀ VỚI BIỂN

Em yêu quí!
Anh sẽ về với biển
Với bình minh ve vuốt mạn thuyền
Với bờ cát mịn màng soi bóng trẻ
Và hoàng hôn ru sóng ngủ say mê.

Em yêu quí! anh sẽ về với biển
Bởi khơi xa chưa yên ấm bao giờ
Biển man mác mà lòng đau dậy sóng
Có đêm nào biển ngủ trọn giấc mơ.

Anh sẽ về với quê, biển, em ơi!
Giữ cho bình minh rạng rỡ mặt trời
Ngăn bao kẻ lạc loài xâm lược
Tổ quốc yên bình khắp muôn nơi.

Em biết biển khát trong lòng biển thẳm
Biển nóng ran trong sâu lạnh vô chừng
Bao con sóng không vỗ bờ được nữa
Thét gầm gừ đuổi bè lũ vô dung.

Em yêu quí, biển vẫn thức, không ngủ
Canh cho ngàn năm được ấm áp mơ say
Em yêu quí, biển mệt nhoài, không nghỉ
Giữ cho giang sơn vững bước tháng ngày.

Em biết đó, anh sẽ về với biển
Gói yêu thương trong sâu thẳm tâm hồn
Cho hoa nụ ủ hương thành trái ngọt
Để em về trong tay ấm yêu thương.

AZ 16-8-2012

MÙA THU QUÊ ƠI

Về quê chợt biết mình còn thương
Sau vườn quả chín ngọt ngào hương
Cành nhãn đu đưa thời thơ dại
Bóng khế che cay đắng dặm trường.

Tan buổi chợ về theo mái đê
Bóng dì, dáng mẹ lẫn dáng quê
Thơm mùi sắn ủ man mác thế!
Gió đưa tre gãi buổi chiều về.

Nhớ lại thuở xưa bè với bạn
Mót lúa, đua trâu, giận rồi cười
Giờ xa lắm mỗi phương một đứa
Người đi, hồn gửi chốn quê ơi!

AZ 16-8-2012

MÙA THU CALI

NGẮM BIỂN

Đến đây khi nắng vừa gói nắng
Lẫn vào hơi thu lá vã hương
Rũ rơi tâm tưởng khách yên lặng
Một nét thu lả lướt ven đường.

Thềm hoa chợt thổ lộ điều chi
Để lãng khách đến nao lòng đi
Chân nâng bụi bám chiều níu lại
Hay bâng quơ phơi lứa lỡ thì.

Ven đường hoa dại tê tê say
Không rượu mà hồn như hóa ngây
Biển trời bao la tràn mây nước
Một phút lưu tâm ngỡ một ngày.

Balboa Cali 12-8-2012

HOLLYWOOD NGÀY-ĐÊM



Hollywood về đêm
Những cung đường
Mọc thêm lối vắng
Những hàng cây
Sát vai im lặng
Chuỗi ồn ào
Sâu lắng ngủ say.

Những đại lộ thênh thang rát nắng ban ngày
Cũng trầm tư trong màn đêm yên ả
Người nghệ sĩ sau những giờ đổ mồ hôi
Vội vã
Lại trở về với đời thường
Cuộc sống giản đơn.

Ai đó ca tụng, tán dương
Những ngôi sao màn bạc lấp lánh kim cương
Đi trên những cung bậc thảm đỏ
Tôi thấy sỏi lào xào dưới chân của họ
Như bao người theo năm tháng đổ xuôi.

Vinh quang thay một số người
Rực rỡ tên trên quảng trường Danh vọng
Và bao người vẫn bồn chồn cuộc sống
Đứng ngồi, lo lắng không yên.

Hollywood về đêm
Sự sống gột tả từng chi tiết nhỏ
Tiếng cười rải đây
Tiếng thở than đâu đó
Ghép hết bức tranh thật dài
Hollywood ngày-đêm.

Hollywood – LA 11-8-2012

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

BAO DUNG


Góp nhặt năm tháng đi xa
Gói trong mòn mỏi, gọi là hỏi thăm
Hỏi người, người có nhận chăng?
Hỏi đời, đời có nặng lòng bâng khuâng?.

Bao nhiêu bến đã dừng chân
Bao nhiêu sóng gội bần thần ngọt cay.
Nay về rửa chốn cùng đây
Sẻ chia sớm tối, thoáng ngày hóa năm.

Chân mòn, gối mỏi, còn chăng
Ngày xưa mở gối, trăng rằm vẫn nguyên
Ngập ngừng hai chữ: đã duyên
Một đời nhìn lại, thề nguyền vẹn chi.

Trách đời, trách kẻ chạy đi
Bao dung kẻ lại, một thì lãng quên.

AZ 15-8-2012

LUẬN VỀ SỢI DÂY


Nếu một ngày nào đó
Có hai người xa nhau
Mỗi người ôm một nỗi
Để lại giữa: cung sầu.

Trên cõi đời vô tận
Tình cảm như sợi dây
Nối hai người lận đận
Yêu khi nào không hay.

Bạn và tôi cũng vậy
Hay hai người yêu nhau
Cũng sợi dây kết nối
Mặc nắng mưa dãi dầu.

Đừng căng dây bạn nhé
Đứt, ai đó đơn côi
Kẻ mất người yêu dấu
Kẻ tiếc hoài không thôi.

Chùng dây thành lơ lửng
Tình cảm như nhạt phai
Chẳng đủ cho hoa trái
Đón bình minh ban mai.

Đừng lo ngày sắp đến
Đừng tiếc thời đã qua
Hãy hạnh phúc hiện tại
Đừng để người đi xa.

Arizona 15-8-2012

SỢI DÂY


Truớc miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số nguời tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang truớc miếu có con nhện giăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu dảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Ðuợc không?"
Nhện gặp đuợc Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất di!". Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà truớc miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm truớc của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"
Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên luới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc dó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."
Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"
Và thế, nhện dầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ dặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã muời sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu diệu, duyên dáng. Hôm dó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều nguời đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Truờng Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đua tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đua mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên nguời nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tuởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giuờng nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vuờn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Truờng Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó di. Cam Lộc thuộc về công chúa Truờng Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm dó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất di, mà là hạnh phúc hiện dang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...
Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Ðể yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một nguời kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu dể đi tìm một tình yêu mới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một nguời không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.
Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, truớc miếu Quan Âm..

15-8-2012
(copy từ blog một người bạn)


CHỈ CÒN VỚI MÙA THU

Chỉ còn anh với mùa thu
Trộn lẫn tháng ngày mong mỏi
Trời thu xanh nao lòng gió gọi
Tiếng tìm em xao xuyến đến cỏ cây.

Mây cuối trời cũng nhuốm tuổi dở dang
Nắng lang thang nỗi khát khao gặp gỡ
Biển đợi chờ cũng lặng im để nhớ
Mùa thu giấu em nơi đâu.

Hoa ngã màu man mác bên nhau
Anh và em cũng đã gần đến vậy
Mà phải tìm…phải tìm… trong chẳng thấy
Có duyên rồi
Bén phận chuỗi mai sau?.

Biển Baiboa - California 15-8-2012

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

MÙA THU CALIFORNIA

SONG SONG

Anh nắm niềm hy vọng trong tay
Và nỗi mong mỏi tìm ra em có thể
Giữa mùa thu, trời Cali xanh thế
Cứ đổ vào làm mắt em xanh!

Em ở đâu trong nắng long lanh?
Mãi anh tìm, mãi ú tim đến vậy
Ai cũng có đôi, mình anh đơn lẻ
Giữa mọi người gieo cảm nhận vô tâm.

Ta cứ như hai đường thẳng song song
Giồng hệt nhau và kéo dài vô cực
Nối mênh mông tương lai về kí ức
Hiện tại gần gieo giao điểm đâu em?

Thu lung linh bởi nắng cứ xõa mềm
Em gửi lại nỗi niềm sao giống thế
Năm tháng trôi qua trong ta rất khẽ
Mãi em là sâu lắng chuỗi bình yên.

Orange county – Cali 12-8-2012

Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2012

NHỚ MÙA THU HÀ NỘI NĂM XƯA

HÀ NỘI ĐÃ MÙA THU

Vậy là em, Hà Nội đã vào thu
Khoác lên em tơ nắng vàng óng ả
Lót chân em, loay xoay rơi rơi lá
Điểm màu thu lên mắt nắng đu đưa.

Bên em mùa thu xen những hàng mưa
Nghiêng nghiêng như bóng đổ chiều vội vã
Vắt vai em một câu thơ mùa hạ
Để anh ngóng hoài, quên tháng quên năm.

Ở bên anh, mùa thu cũng trời xanh
Nắng rơi hết lên mặt đất nắng cháy
Mây trốn đâu? cuối trời xa xôi vậy?
Em còn mây? gói lại chút gửi anh…

Mùa thu em theo hoa sữa thơm lừng
Dát dịu dàng lên tình yêu say đắm
Nỗi nhớ đong đưa trĩu chùm sấu mọng
Anh gửi vào gỡ nắng tóc em xanh.

Hai nửa mùa thu của em và anh
Thu bình minh vào hoàng hôn luyến tiếc
Ánh trăng đặt môi lên chùm lá biếc
Nhẹ nhàng treo lời nhắn nhủ mong manh.

Arizona 10-8-2012
BIỂN KHÁT Đã bao lần em đến với biển xanh Đón hoàng hôn trong đợi chờ vời vợi Mong bình yên giữa bao la chìm nổi Có thoảng nghe khát gọi phía bờ anh. Ở bờ em giấu sức sống mong manh Bởi khát khao theo dọc chiều biển khát Biển mặn chát vào trong lòng nhỏ hạt Nước dâng đầy đẩy dịu ngọt khơi xa. Biển hai người khát bỏng lắm em ơi Chiều bén lửa nên hoàng hôn khát đỏ Đêm khát hơi lên vầng trăng óng ả Nước mặn mà khát uống ánh sao rơi. Ta khát nhau trong vũ trụ xa vời Chuỗi tìm kiếm xuyên Ngân hà, thế kỉ Nếu một ngày nỗi khát dừng chân nghỉ Có nồng nàn năm tháng đợi không em! Arizona Tempe – Những ngày khát cháy 9-8-2012

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

BIỂN CHÁY Với bao người biển chỉ là sóng vỗ Là khơi xa trông hôm sớm trở về Là lo lắng mỗi khi mùa bão tố Biển ngàn đời vẫn khái niệm vu vơ… Biển trong em, anh biết là biển nóng Khi trở mùa, gió chướng, chuỗi mưa giăng Biển trong em, anh biết là biển lặng Giữa đêm hè, vời vợi vớt ánh trăng. Biển trong em đầy nước nên biển khát Giọt yêu đương lăn trên khóe bạc đầu Biển trong em sâu thẳm lòng lo lắng Mãi ồn ào, biết tĩnh lặng nơi đâu. Biển của em trong anh chừng tất cả Có nồm nam đưa con sóng lang thang Có mồ hôi những tháng ngày vất vả Nuôi ước mơ hạnh phúc địa đàng. Biển của em đầy lời thương để ngõ Anh đọc sau những buổi vắng thủy triều Biển của em đầy khát khao bỏng cháy Hóa thành thơ, say đắm biết bao nhiêu. Chuỗi tình yêu dạt dào ôm lấy biển Sóng trong tim dào dạt vuốt bến bờ Trông xa vắng để cồn cào nỗi nhớ Mỗi đêm về… biển cháy… hóa thành mơ Tempe AZ 7-8-2012

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

CÁNH HOA RƠI Nếu có một ngày hoa rụng cánh đầu tiên Thì em hãy đừng nhặt mà đến nhé Anh sẽ đón ở đầu đường, rất khẽ Thả dịu dàng, âu yếm vỗ về em. Hoa rơi làm nắng xé nhiều hơn Cuộn sợi vàng vào tay em bối rối Em đừng lo và cũng đừng giận dỗi Hoa giữa đời rụng cánh bởi em thôi. Nỗi lo âu đến mộc mạc không lời Để tình yêu giấu mình trong nốt lặng Để bao người mãi miết chờ, mãi đợi Hoa đã tàn, năm tháng cũng quay lưng. Nỗi dày vò cũng một nửa dửng dưng Nỗi khát khao cháy nhiều hơn có thể Anh nhẹ nhàng bế em lên khẽ thế Nụ hôn đầu có ướt nỗi không em? AZ 7-8-2012

MÃNH LIỆT CỦA TÌNH YÊU

CÁNH HOA RƠI Nếu có một ngày hoa rụng cánh đầu tiên Thì em hãy đừng nhặt mà đến nhé Anh sẽ đón ở đầu đường, rất khẽ Thả dịu dàng, âu yếm vỗ về em. Hoa rơi làm nắng xé nhiều hơn Cuộn sợi vàng vào tay em bối rối Em đừng lo và cũng đừng giận dỗi Hoa giữa đời rụng cánh bởi em thôi. Nỗi lo âu đến mộc mạc không lời Để tình yêu giấu mình trong nốt lặng Để bao người mãi miết chờ, mãi đợi Hoa đã tàn, năm tháng cũng quay lưng. Nỗi dày vò cũng một nửa dửng dưng Nỗi khát khao cháy nhiều hơn có thể Anh nhẹ nhàng bế em lên khẽ thế Nụ hôn đầu có ướt nỗi không em? AZ 7-8-2012