GỬI MỘT NGÀY HÀ NỘI
Tạm biệt nhé
Lặng thầm Hà Nội
Tôi yêu!
Xoa xõa sương dâng lên
Hoe hoe chiều đổ xuống
Đau đáu tìm
Nỗi khát khao đến muộn
Phố nhỏ,
Ngõ chập chùng
Cuộn kỹ
Trong tim.
Hà Nội 19-6-2014
Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014
Thứ Ba, 17 tháng 6, 2014
GỬI NHỮNG NGƯỜI HÔ HÀO CHIẾN TRANH
Ai muốn đi chiến trận
Còn tôi ghét chiến tranh
Ai hô hào đánh tới
Con tôi mong hòa bình.
Còn tôi ghét chiến tranh
Ai hô hào đánh tới
Con tôi mong hòa bình.
Bởi chiến tranh tôi biết
Bao con người thông minh
Xinh đẹp và dũng cảm
Vì Tổ quốc, quên mình.
Bao con người thông minh
Xinh đẹp và dũng cảm
Vì Tổ quốc, quên mình.
Những người hô hào đánh
Vào trận, kiếm đường chui
Bởi nhát gan, dốt nát
Che mắt đời, thế thôi.
Vào trận, kiếm đường chui
Bởi nhát gan, dốt nát
Che mắt đời, thế thôi.
Mỗi cuộc chiến trôi qua
Ta mất đi nhiều lắm
Những người con tài hoa
Những thành quả quí báu.
Ta mất đi nhiều lắm
Những người con tài hoa
Những thành quả quí báu.
Vốn ngàn đời hiền hậu
Dân ta đâu chịu thua.
Chỉ mấy người hậu đậu
Coi chiến tranh như đùa.
Dân ta đâu chịu thua.
Chỉ mấy người hậu đậu
Coi chiến tranh như đùa.
Khuyên người đừng hiếu chiến
Đánh nhau, cũng sẽ cần
Khi Tổ quốc nguy biến
Để bảo vệ nhân dân.
Đánh nhau, cũng sẽ cần
Khi Tổ quốc nguy biến
Để bảo vệ nhân dân.
Cứ miệt mài hành động
Hãy đừng hô hào suông
Nếu một mai: chiến trận
Hỏi người còn đó không?
Hãy đừng hô hào suông
Nếu một mai: chiến trận
Hỏi người còn đó không?
18-6-2014
VẪN ĐƯỜNG SẮT 1 MÉT
Tôi cảm ơn nước Pháp
Xây đường sắt Việt Nam
Tôi cảm ơn nước bạn
Giục cao tốc hiên ngang.
Tôi cảm ơn vinh quang
Để vài người hưởng lợi
Bao người dân ngóng đợi
Những công trình vẻ vang.
Cao tốc: nhất thế giới
Đường cổ: ấy mỏ vàng
Bảo tồn đường 1 mét
Cho lịch sử khang trang.
Hàng trăm ông tiến sĩ
Hàng chục vị giáo sư
Nói xong rồi bỏ đó
Có ông nào tâm tư?
Nhân dân thù giặc ngoại
Chờ ông diệt giặc trong
Khó khăn và ấm ức
Sẻ chia bỏ vào lòng.
Người ta hiện đại hóa
Còn ông quyết thụt lùi
Bao mỹ từ hay quá
Ai nghe mà bàn lui.
Ông quyết tâm ông phá
Bởi có người khác xây
Đất nước gánh hậu quả
Ông cứ hoài phây phây.
17-6-2014
Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014
BUỔI CHIA LY KHÔNG NƯỚC MẮT
Anh
trở về sau sau một tháng khơi xa
Chỉ
gặp được em vội vàng phút chốc
Hơi
chưa bén và con chưa kịp khóc
Tàu
lại lành
Tiếng
biển gọi ra đi.
Bến
cảng chiều nay nhiều cuộc chia li
Tiếng
em lẫn vào tiếng hàn, tiếng gõ
Tiếng
sốt ruột của muôn con sóng vỗ
Réo
gọi về từ lãnh hải xa xôi.
Chia
tay nhau bao giọng nói, tiếng cười
Nước
mắt chảy vào cháy lòng, cháy dạ
Đất
nước vặn mình
Vợ
chồng thành hối hả
Ngày
chuyển đêm
Nhọc
nhằn hóa đá
Chờ
đợi mỏi mòn thành hy vọng mênh mông.
Anh
bảo em cười lúc anh rời bến
Bảo
em đừng ra cầu tàu đưa tiễn
Biển
mặn hoài có uống được đâu em
Em
đừng làm cho biển mặn thêm.
Giữa
bao la biển vẫn là biển khát.
Tiếng
còi đêm cho biển thêm dào dạt
Em
trong anh và đất nước trong anh
Ai
yêu biển trời bởi mây nước trong xanh
Còn
em yêu bởi anh canh giữ biển.
Em
mong Tổ quốc bình yên
Cho
những con tàu về bến
Giữa
tiếng cười lại có biển, có anh
Cho
những con sóng chỉ rì rào mỏng mảnh
Cho
biển mặn thêm một chút ngọt lành.
16-6-2014.
Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014
ĐỂ YÊN
CHO ĐẤT NƯỚC TÔI
Hãy cho tôi hỏi một câu thật lòng
Có con sóng nào không từ sông từ biển
Có ngọn gió nào không từ xa xôi đến
Mang mây trôi hay nắng đốt khoảng trời.
Ngàn xưa cuộn về xáo trộn trái tim tôi
Xoáy dạt dào vào lòng người bão tố
Tổ quốc vặn mình, hiểm nguy rất rõ
Đẩy sóng ngầm nghiêng hết biển bao la.
Chưa xong Hoàng Sa, lại đến Trường Sa
Phía Bắc chưa xong, lại biển Đông gầm thét
Muốn hòa bình, chẳng đêm ngày hơn thiệt
Để yên lành xa tít chân trời kia.
Mấy ngàn năm có bao giờ được yên
Vai ta mòn vì gánh khoai, vác súng
Chân tòe ra bởi trèo non, bấm ruộng
Mái nhà con vẫn thấp thỏm lo âu.
Nụ cười chưa tan, căm giận lại bắt đầu
Bão chưa kịp tàn lại ngầu bọt sóng
Mầm vừa nhú lại rực hè cháy bỏng
Củ chưa thành hình đã bới giọt nắng khô.
Đất nước mệt nhoài theo những điệu khó khăn
Sau tráng lệ hào hoa là nợ nần lo lắng
Sau nụ cười con thơ, cha hy sinh thầm lặng
Giữ bát cơm, manh áo khoác nhọc nhằn.
Ngoài biên cương có thấp thoáng băn khoăn
Nỗi lo âu quyết giữ gìn Đất nước
Ta mong muốn ngàn đời sau có được
Một vẹn toàn đất mẹ suốt linh thiêng.
Có con sóng nào không từ sông từ biển
Có ngọn gió nào không từ xa xôi đến
Mang mây trôi hay nắng đốt khoảng trời.
Ngàn xưa cuộn về xáo trộn trái tim tôi
Xoáy dạt dào vào lòng người bão tố
Tổ quốc vặn mình, hiểm nguy rất rõ
Đẩy sóng ngầm nghiêng hết biển bao la.
Chưa xong Hoàng Sa, lại đến Trường Sa
Phía Bắc chưa xong, lại biển Đông gầm thét
Muốn hòa bình, chẳng đêm ngày hơn thiệt
Để yên lành xa tít chân trời kia.
Mấy ngàn năm có bao giờ được yên
Vai ta mòn vì gánh khoai, vác súng
Chân tòe ra bởi trèo non, bấm ruộng
Mái nhà con vẫn thấp thỏm lo âu.
Nụ cười chưa tan, căm giận lại bắt đầu
Bão chưa kịp tàn lại ngầu bọt sóng
Mầm vừa nhú lại rực hè cháy bỏng
Củ chưa thành hình đã bới giọt nắng khô.
Đất nước mệt nhoài theo những điệu khó khăn
Sau tráng lệ hào hoa là nợ nần lo lắng
Sau nụ cười con thơ, cha hy sinh thầm lặng
Giữ bát cơm, manh áo khoác nhọc nhằn.
Ngoài biên cương có thấp thoáng băn khoăn
Nỗi lo âu quyết giữ gìn Đất nước
Ta mong muốn ngàn đời sau có được
Một vẹn toàn đất mẹ suốt linh thiêng.
10-5-2014
Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014
KHÔNG ĐỀ
Em cứ nói thời gian là biệt dược
Chữa vết thương đau mấy cũng sẽ lành
Anh chỉ thấy thời gian đắp lớp lớp
Lớp cồn cào, lớp da diết vây quanh.
Với mọi người, thời gian giúp lãng quên
Với một người, lại là kim đâm xé
Muốn yên lặng giữa bão đời lặng lẽ
Đánh lừa người qua dối trá ngọt ngào.
Thời gian mang đến đôi lúc chiêm bao
Để tự nhủ ta vẫn còn giá trị
Tự nhủ thôi, biết đâu đời chẳng nghĩ
Hạt cát chìm, sóng vẫn vỗ bao la.
Tranh thủ từng giây để ta nhận ra
Và mang đến, đừng bỏ rơi em nhé.
Sống bao lần cũng âm thầm một nhẽ
Giữa tình yêu, đáng giá chẳng là chi.
29-4-14
Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014
THÁC ĐAMB'RI
Đamb'ri Đamb'ri
Em chờ ai giữa đại ngàn
hoang vắng
Bao mùa trăng, con nước vơi
đầy
Gắn hình em vào đá kia thầm
lặng
Mà hồn em ngơ ngác ngóng trời
mây.
Hẳn biết đợi chờ,
Bao người trở lại đây
Để nghiêng mình trước tình
yêu dào dạt
Nghe thủy chung đêm ngày
ngân tiêng hát
Gửi yêu thương say đắm hóa
ngàn năm.
Ngọt ngào hương hoang dã
mênh mang
Chầm chậm xoáy Đamb'ri khắc
khoải
Ai phiêu du xót một đời con
gái
Đêm ngày mãi gọi Đamb'ri
Đamb'ri.
Mai xa rồi
Em có nhớ người đi
Nhớ dấu chân qua màn sương rẽ
bóng
Huyền thoại tình yêu bốn mùa
gió lộng
Có bao giờ ngơi nghỉ
Đamb'ri?
Đamb'ri 15-4-2014
QUÊN VÀ QUÊN
Có thật không em có thể quên
Ráng chiều vàng khi màn đêm rũ xuống
Hương quỳnh thơm khi bình minh đã đến
Ly ngọt ngào quên đắng mặn mồ hôi.
Em có quên anh và quên nữa thôi
Khi thời gian phủ kín mùa yêu cũ
Lá vàng rơi theo mùa mưa xám rũ
Chân trời xưa lơ đãng bóng màn quên.
Mắt ướt rồi, em giấu nắng hay quên
Mà anh hong suôt một đời chẳng ấm
Sợ em quên nên thành ra lận đận
Nỗi đợi chờ hóa đá biết còn quên.
Bảo Lộc 15-4-2014
Có thật không em có thể quên
Ráng chiều vàng khi màn đêm rũ xuống
Hương quỳnh thơm khi bình minh đã đến
Ly ngọt ngào quên đắng mặn mồ hôi.
Em có quên anh và quên nữa thôi
Khi thời gian phủ kín mùa yêu cũ
Lá vàng rơi theo mùa mưa xám rũ
Chân trời xưa lơ đãng bóng màn quên.
Mắt ướt rồi, em giấu nắng hay quên
Mà anh hong suôt một đời chẳng ấm
Sợ em quên nên thành ra lận đận
Nỗi đợi chờ hóa đá biết còn quên.
Bảo Lộc 15-4-2014
Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014
VỀ QUÊ EM
Hẹn mãi rồi cùng em về Hà Tĩnh.
Về trong chiều nghiêng bóng làng xa.
Em nhẹ bước lâng mùi hương lúa chín.
Thoảng giọng ca trù lắng đọng gửi sông La.
Ba mươi năm rồi, anh có nhớ ?
Trời Can Lộc xanh vời vợi nao lòng.
Núi Hồng Lĩnh hoài niệm người đơn thuở.
Gửi nỗi lòng trong ví dặm nhớ mong…
Nắng mãi gọi hè, hè gọi nắng ?
Chiều gọi nồm lên, gió chiều vơi ?
Mát rượi bốn bề, xanh nắng hạ.
Thoảng lắng cung trầm buông thảnh thơi…
Nắm tay em trong hương đồng, hương rạ
Trải cùng em mảnh chiếu ánh trăng rằm.
Dùng dằng mãi, chiều vương vài giọt nắng
Níu chân người thầm lặng dáng quê nông…
Buông tình cảm theo bờ tre, gốc ruộng.
Thả hồn quê theo nghĩa xóm, nghĩa làng.
Ôi sâu lắng chợt vô tư đến lạ.
Trọn quê em rồi, không muốn đi xa.
Hẹn mãi rồi cùng em về Hà Tĩnh.
Về trong chiều nghiêng bóng làng xa.
Em nhẹ bước lâng mùi hương lúa chín.
Thoảng giọng ca trù lắng đọng gửi sông La.
Ba mươi năm rồi, anh có nhớ ?
Trời Can Lộc xanh vời vợi nao lòng.
Núi Hồng Lĩnh hoài niệm người đơn thuở.
Gửi nỗi lòng trong ví dặm nhớ mong…
Nắng mãi gọi hè, hè gọi nắng ?
Chiều gọi nồm lên, gió chiều vơi ?
Mát rượi bốn bề, xanh nắng hạ.
Thoảng lắng cung trầm buông thảnh thơi…
Nắm tay em trong hương đồng, hương rạ
Trải cùng em mảnh chiếu ánh trăng rằm.
Dùng dằng mãi, chiều vương vài giọt nắng
Níu chân người thầm lặng dáng quê nông…
Buông tình cảm theo bờ tre, gốc ruộng.
Thả hồn quê theo nghĩa xóm, nghĩa làng.
Ôi sâu lắng chợt vô tư đến lạ.
Trọn quê em rồi, không muốn đi xa.
Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014
http://soha.vn/cu-dan-mang/rot-nuoc-mat-voi-canh-em-be-coi-truong-mo-cua-bat-oc-20140403175620433.htm
LỜI NÓI CỦA EM BÉ TRONG ẢNH.
Em thương cho các chị, các anh...
Kiếp anh hùng bàn phím
Nhỏ những giọt chữ lên màn hình
Vô tình rưng rưng.
Em đang sống với tuổi thơ em
Sau buổi học là vui chơi đồng ruộng
Không phải cõng trên lưng chiếc cặp sách mười mấy kilogam
Không phải chạy đôn đốc học thêm vài cua một tối.
Chỉ đơn giản
Em là người cứu rỗi
Bao kiếp tuổi thơ bị lừa dối ngây thơ.
Em không bị sống trong rừng chữ nghĩa khô khan
Không bị nhốt trong những lô cốt tiện nghi
Ngột ngạt đồ hi-tech
Không bị những tiếng giục suốt ngày
Học đi kẻo thua thiệt mất
Em lớn lên bình thường như nhân loại ngàn năm.
Các anh chị ơi
Thay vì gõ phím ảo tưởng làm người
Hãy ra ngoài để cho mọi người được hòa vào sắc màu nhân ái
Hãy thôi ngồi một chỗ và kêu ca bừa bãi
Em chính là tương lai của tuổi thơ mãi mãi
Hãy nhìn em.
Các anh chị bớt gõ bàn phím đi
Hãy gõ vào giấc mộng mị cho người đời thức tỉnh
Cho các em khỏi phải cõng kiếp học thêm tàn nhẫn
Được vui chơi với thiên nhiên
Vô tư giữa đất trời cao rộng
Như em.
5-4-2014
LỜI NÓI CỦA EM BÉ TRONG ẢNH.
Em thương cho các chị, các anh...
Kiếp anh hùng bàn phím
Nhỏ những giọt chữ lên màn hình
Vô tình rưng rưng.
Em đang sống với tuổi thơ em
Sau buổi học là vui chơi đồng ruộng
Không phải cõng trên lưng chiếc cặp sách mười mấy kilogam
Không phải chạy đôn đốc học thêm vài cua một tối.
Chỉ đơn giản
Em là người cứu rỗi
Bao kiếp tuổi thơ bị lừa dối ngây thơ.
Em không bị sống trong rừng chữ nghĩa khô khan
Không bị nhốt trong những lô cốt tiện nghi
Ngột ngạt đồ hi-tech
Không bị những tiếng giục suốt ngày
Học đi kẻo thua thiệt mất
Em lớn lên bình thường như nhân loại ngàn năm.
Các anh chị ơi
Thay vì gõ phím ảo tưởng làm người
Hãy ra ngoài để cho mọi người được hòa vào sắc màu nhân ái
Hãy thôi ngồi một chỗ và kêu ca bừa bãi
Em chính là tương lai của tuổi thơ mãi mãi
Hãy nhìn em.
Các anh chị bớt gõ bàn phím đi
Hãy gõ vào giấc mộng mị cho người đời thức tỉnh
Cho các em khỏi phải cõng kiếp học thêm tàn nhẫn
Được vui chơi với thiên nhiên
Vô tư giữa đất trời cao rộng
Như em.
5-4-2014
Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014
GỬI NẮNG SÀI GÒN
Em ạ, Sài Gòn nườm nượp nắng
Nắng chờ, nắng gọi, nắng miên man
Hồn xưa se sẽ nâng nâng gió
Gió đượm, gió lay, xuội lá vàng
Khúc khuỷu đưa anh vào ngõ nhỏ
Khoảng trời trôi theo tháng năm trôi
Có chăng đọng lại chiều hôm ấy
Một nét, hay buông tiếc lơi rồi.
Gần đi, xa đến, ai lo lắng
Một nửa thềm xưa ủ gối chăn
Nắng lả, gió say, nào có biết
Tơ giang cửa đóng khúc muộn mằn
Sài Gòn 25-3-2014
Nắng chờ, nắng gọi, nắng miên man
Hồn xưa se sẽ nâng nâng gió
Gió đượm, gió lay, xuội lá vàng
Khúc khuỷu đưa anh vào ngõ nhỏ
Khoảng trời trôi theo tháng năm trôi
Có chăng đọng lại chiều hôm ấy
Một nét, hay buông tiếc lơi rồi.
Gần đi, xa đến, ai lo lắng
Một nửa thềm xưa ủ gối chăn
Nắng lả, gió say, nào có biết
Tơ giang cửa đóng khúc muộn mằn
Sài Gòn 25-3-2014
Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014
MUỐN VÀ KHÔNG MUỐN
Anh không gọi em là sông mênh mông
Bởi sông bắt nguồn từ bao dòng suối nhỏ
Chỉ muốn em bắt nguồn từ anh đó
Mãi mãi vỗ về hai phía bên anh.
Muốn em là dòng sông êm ả, trong xanh
Dùng dằng chảy, chảy vào tim đôi lứa
Bập bềnh soi, nhân tình yêu cháy lửa
Giữa vợi vời nóng, lạnh, gió, mưa giăng.
Muốn em là sông nghiêng nghiêng ánh trăng
Vào dạ khúc thực mà như ảo ảnh
Dẫu rực hè hay căm căm giá lạnh
Vẫn cuộn về một phía, vào anh.
Muốn em là dòng sông hoa trắng, long lanh
Vỗ ngàn năm đôi bờ đan mây nước
Tâm yên bình, mà không ai có được
Đổ ráng chiều vào khắc khoải tim anh.
23-3-2014
Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014
TIẾNG ĐÀN CÔ BÉ MÙ
Giữa màn đêm trăng thanh vắng
Tôi nghe chợt tiếng dương cầm
Thoát từ tâm tư phẳng lặng
Xạc xào rơi nốt dư âm.
***
Chợt nhìn, chợt thấy... nhận ra
Bàn tay vừa đàn vừa khóc
Cô bé mù ngân thổn thức
Khát khao vào mãi không gian...
Đêm khuya giấc ngủ ngập tràn
Mình em nhen chờ rạng mới
Chợt hiểu đời thường quá lỗi
Khóc cười ranh giới mong manh.
20-3-2014
Giữa màn đêm trăng thanh vắng
Tôi nghe chợt tiếng dương cầm
Thoát từ tâm tư phẳng lặng
Xạc xào rơi nốt dư âm.
***
Chợt nhìn, chợt thấy... nhận ra
Bàn tay vừa đàn vừa khóc
Cô bé mù ngân thổn thức
Khát khao vào mãi không gian...
Đêm khuya giấc ngủ ngập tràn
Mình em nhen chờ rạng mới
Chợt hiểu đời thường quá lỗi
Khóc cười ranh giới mong manh.
20-3-2014
Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014
PHỨC TẠP
Anh không cần những lời hoa mỹ
Vỗ về em bên gối đắng cuộc đời
Anh không nghĩ những điều không thể nghĩ
Để em nhọc nhằn, gối nhĩ tàn hơi.
Anh không thích những điều đau buốt
Không kèo nèo giày xéo những tâm can
Những anh biết vượt lên đầu lũ khát
Để khát khao cuộc sống ngâp tràn.
Ừ em nhỉ, việc gì em vội thế
Để nắng chiều nghiêng đáy mắt em nghiêng
Và cứ để họ nói điều muốn nói
Suốt đêm về, tội nghiệp gã linh thiêng.
Hãy bước tới trên đường đời số phận
Đã cho em nhịp đập muôn đời
Cả thế giới neo một chiều kí ức
THẾ GIỚI NÀO PHÊ PHÁN ĐÚNG EM TÔI
NHÌN LẠI
Ta đã đi qua hơn nửa cuộc đời
Giây phút bất ngờ nhất em chợt đến
Gối ngày xưa vào dòng thơ bẽn lẽn
Giấu chiều vào xao xuyến ánh trăng lên.
Cái ngập ngừng nhìn lạ bỗng hóa quen
Nén tiếng thở dài, gọi nhau bằng bạn
Cung bậc cảm xúc trở thành bãng lãng
Cứ theo mùa, có ai níu được đâu.
Sương pha vào tóc, nắng lạnh dấu mòn
Chỉ mong thôi... và mong đừng ngược đến
Đời không đủ dài để hoài lưu luyến
Dẫu cận kề, chăn gối hóa mông lung.
11-3-2014
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
