Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

MÁI NHÀ XƯA


Một nếp nhà vách cũ, mái rêu xưa
Lũ chúng con sống cả thời thơ thơ ấu
Qua nắng mưa, bao mùa gió bão
Mái nhà xưa giờ lấp ló vườn xưa.

Thành phố hôm nay lồng lộng nhà cao
Những con đường nở hoa và rộng mở
Kỷ niệm lui về trong ngôi nhà nhỏ
Để lại một phần trong sóng biếc lang thang.

Đồng Hới bình yên nghiêng bóng chiều vàng
Ngâm tĩnh lặng vào bốn mùa Nhật Lệ
Nuôi ấm áp điệu hò khoan dâu bể
Buổi thuyền về, lưới rải nốt du dương.

Trong tim con là hai tiếng quê hương
Chúng con lớn lên bởi Người thấp xuống
Giản dị vậy, một đời chưa hiểu nổi
Mỗi lần về chát mặn ngấm bàn tay.

10-7-2015


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét