Thứ Năm, 21 tháng 11, 2019


KỂ CHUYỆN EM NGHE

Lâu rồi, ta nói chuyện cùng em
Bên song cửa xám, xế êm đềm
Lời em sóng sánh miền trống vắng
Để lời ta lụy ánh chiều chêm.

Có phải lâu rồi ta chẳng em
Thời gian cuốn lại tháng ngày xưa
Lắt cắt đau đớn mùa dĩ vãng
Một nửa xuân hạ nhói thiên đàng.

Thấm thoắt trôi mấy nẻo vội vàng
Chưa hết ngày, bóng xế sang ngang
Thuyền em nông nổi nghiêng ngây ngất
Rớt xuống lòng sâu sợi nắng tàn.

Em nói rằng em dại lỡ làng
Để giờ duyên nợ ngắt đôi dòng
Vai trần dâu bể đèo lận đận
Gửi vào đâu gánh nợ long đong.

Em trách ta ngày ấy thong dong
Sao không liều lĩnh chiếm lấy lòng
Biết đâu chẳng phải từ hôm ấy
Ta cùng rong ruổi biển, núi, sông.

Chuyện trò đan mãi với mong, trông
Đời người ngắn ngủi, quá đèo bồng
Thanh xuân như gió đưa dải áo
Sột soạt nhẹ nhàng, biết đâu mong.

Em kể ngày chuyện sáo sang sông
Hỏi ta có nợ với ấy không
Mà đông sắc lạnh, hè nhạt nóng
Xa vời, sóng vỗ mỏi buồm cong.

Chuyện em chưa hết, đến ta không
Thời gian thấm thoắt rẽ giữa lòng
Chộn rộn đảo chao tim vội vã
Như thì xuân tuổi giữa mênh mông.

Ta rẽ chiều buông, tìm ánh đêm
Để em khe khẽ giữa êm đềm
Lời em quên bớt màu lận đận
Để ta hy vọng nhúng chiều thêm.

Ngoài kia gió vẫn biếc lung lay
Áo khăn chưa ấm, vẫn đam mê
Tình yêu tu luyện không có tuổi
Nói sao cho thỏa nỗi trở về.

21-11-2019

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét