Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

ĐÔI GÁNH MẸ NGÀY XƯA


Có những nhọc nhằn mẹ gánh trên vai
Có những hạnh phúc mẹ khoác trên vai
Suốt một đời mẹ gánh
Thời gian nào phôi phai.
 
Mẹ gánh con thời chiến tranh sơ tán
Hòa bình về mẹ gánh mưa chống hạn
Đôi gióng mòn, vai mẹ cứ chai thêm.
Đòn gánh cong theo nắng xuống, chiều lên
Quanh gánh trĩu mồ hôi
Mẹ gánh hai đầu đất nước.
Chúng con lớn lên, bốn phương xuôi ngược
Chỉ mong trở về lại gánh ngày xưa.
 
Trong gánh mẹ có lời ru đu đưa
Có câu hát mòn tay bồng, tay bế
Cũng có lằn roi con ham chơi về trễ
Giọt nước mắt sau vạt áo mồ hôi.
 
Quang gánh già rồi, mẹ chẳng nghỉ ngơi
Ngày kẽo kẹt, chân bước cao, bước thấp
Chúng con cưỡi xe, phố phường dạo khắp
Vai lạ lùng đôi gióng gánh ngày xưa.
 
Mẹ vẫn tảo tần dẫm nắng, đội mưa
Vẫn đôi gióng, gánh trổ đòng hạt lúa
Gánh mùa đông rét căm, hạ nồng bỏng lửa
Gửi vào con tuổi mẹ lớn cùng con.
 
5-12-2012

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

MÙA HOA PƠ LANG NỞ


Em gọi hoa Pơ lang
Anh đang mùa gạo đỏ
Hai nơi cùng nhóm lửa
Cháy rực lối đi về.

 

Em hát và anh nghe
Chuyện hoa rừng, hoa suối
Về nỗi chờ, nỗi đợi
Mòn núi đồi xa xôi.

 

Dẫu hai người hai nơi
Đêm hơi chùng chưa vén
Anh gom hoa lửa rơi
Gửi về em sưới ấm.

 

Hoa đầu mùa ngượng lắm
Cánh úp, mở thầm thì
Chỉ một màu đỏ thắm
Đốt trái tim người đi.
 

4-12-2012

HOA GẠO ĐỎ

Em như chùm hoa Pơ lang
Đẹp ngất rừng Tây Nguyên vắng
Anh gọi chùm hoa đỏ lắng
Nở xòe thắm cuối mùa thu.
 
Hoa em, hoa anh dường như
Gọi nhau về cùng thắp lửa
Hoa gạo đầu mùa thắm nở
Đốt dần hơi ấm hai nơi.
 
Cũng một cành hoa em ơi!
Em-Pơ lang, anh-gạo đỏ
Sợ em lạnh cùng nắng gió
Anh về đốt cháy thời gian.
 

4-12-2012

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2012

LỜI EM GỌI NẮNG

Em gọi nắng hay lòng em rực nắng
Mắt em xanh thăm thẳm lối đi về
Em vuốt nhẹ lưng gió luồn khe nhỏ
Len vào chăn, vào gối lẫn đam mê.
Nắng của em không vàng lên bậu cửa
Không tràn lên hoa cỏ ven đường
Không khô dạt giọt đêm khóc nhỏ lệ
Nỗi nhớ về quê thổn thức tha hương.
 
Cho anh gửi nắng vào mắt em nhé
Thêm hồn quê xa ngái lắm dịu dàng
Thêm hơi ấm vào bước chân phiêu dạt
Cháy vào tim lời gọi nắng miên man.
 

2-12-2012

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

HÁT NỮA ĐI EM


Đêm mùa thu đi trên con đường xưa
Nghe em hát dịu dàng gọi nắng
Rơi trên vai em giọt gầy, giọt lặng
Ngỡ mình chơi vơi hạ trắng mênh mông.

Theo lời em những lèn đá, dòng sông
Cùng hát lên những tháng ngày vất vả
Con đường quen trong lời em bỗng lạ
Anh một mình, đâu phải kẻ cô đơn…

Em gọi nắng về để anh yêu hơn
Những bài ca miên man cùng năm tháng
Hát đi em những nỗi niềm sâu lắng
Mang bình yên ru lại thuở hai mươi.

1-12-2012

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

DẠY NGHÈO

Ta nhớ về thuở cắp sách đến trường
Đắm đuối nghe về rừng vàng biển bạc
Vành nôi đưa theo điệu hò, câu hát
Tổ quốc bốn ngàn năm vĩ đại vô song.

Những bài học xưa thấm tận cõi lòng
Để ta ảo tưởng về vinh quang, giàu có
Cứ ngỡ ra đời với hành trang nho nhỏ
Ưu đãi muôn đời đưa đến chín tầng mây.

Những bước đường đời nghiệm đắng đổi thay
Giáo dục một chiều, tô hồng một phía
Không tôi rèn con người trong bỏng lửa
Lấy ở đâu vàng bạc dát lên mâm.

Kỹ năng sống ở đâu? Sáng tạo cứ âm thầm
Để trẻ em không vô tư bay nhảy
Vác cặp còng lưng, bệnh thành tích đến vậy
Hết trường chuyên, lớp chọn, bỏ con ai?

Đạo đức giáo điều bao năm chẳng đổi thay
Sao không thấy những mảng đời sáng tối
Cái đói, nghèo, giàu, sang bao nỗi
Giấu diếm rồi, chẳng ai biết, ai hay.

Không nhìn sang bè bạn cạnh bàn tay
Trẻ em học từ tâm, từ tiềm thức
Nhân đạo, chân thành mọi nơi, mọi lúc
Nhường dưới, kính trên chẳng đổi thay.

Đất nước giàu lên khi ta bớt nghèo đi
Khi ta được học đúng sự thật, hiện tại
Không hào nhoáng những điều hay, lẽ phải
Khiến ta mơ hồ giữa bao đúng, sai.

Đi chậm thôi, để nhanh đến tương lai
Đừng bay bằng chân, đi bằng đôi cánh
Nhanh chẳng nhanh, cứ lạch bạch dẫm lại
Mãi vẫn nghèo, mơ đến cõi giàu đâu!

29-11-2012

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012

SAO TRÁCH CHI RỨA HUẾ



Sao em bảo anh đừng lưu luyến Huế
Khi mùa thu cứ đổ mãi óng vàng
Khi lòng anh thơm ngát hương sen nở
Và hồn anh tím biếc dáng em ngang.

 

Em bảo anh đi qua rồi quên Huế
Sao mắt em cứ đắm đuối dịu dàng
Sao tim em cứ nồng nàn say đắm
Cứ viết hoài chẳng giở nỗi sang trang.

 

Em bảo anh đừng viết thơ cho Huế
Khi sông Hương trầm tư vỗ trong lòng
Và yên ắng thông Ngự Bình rải nắng
Vào hồn anh man mác bóng mênh mông.

 

Anh cứ viết và em đừng giữ lại
Bởi thơ anh lãng tử chốn phiêu bồng
Không như em, chốn kinh thành tĩnh lặng
Soi yên bình sông vỗ sóng ngàn năm.

--
28-11-2012

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012

NGHE MỘT CHIỀU XỨ HUẾ


Anh lặng nghe em hát
Chiều thu xưa, đông nay
Nương dòng Hương phẳng lặng
Nhốt nồng nàn, ai say?

Em hát để dòng sông
Chảy bốn mùa không nghỉ
Em hát cho ngọn núi
Ôm mây vút lưng trời.

Nắng chẳng hề dừng lại
Rơi vai hoài em ơi!

Em hát để chơi vơi
Thông bốn mùa thăm thẳm
Đan anh vào mây trắng
Gọi em trời bâng khuâng.

Chiều rơi Huế âm thầm
Vẽ hình em khắc khoải
Vào nắng mưa xa ngái
Vào kinh thành rêu xưa.

Hương bằng lăng đu đưa
Đầu cành theo nhịp nhớ
Nắng hoe vàng rộng mở
Đón giăng lòng phương xa.

26-12-2012

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012

NHỚ CÂU DÂN CA

Anh xa em, xa câu hát dân ca
Xa giọng hò ngọt ngào hương xứ Huế
Dõi theo anh bao chân trời, góc bể
Nhớ và thương vùi năm tháng đi qua.
 
Dẫu rằng xa mà chẳng thể xa
Bởi câu hát nặng lòng thiếu nữ
Như dòng Hương êm đềm hay mùa lũ
Vẫn đôi bờ ôm ấp Huế trong anh.
 
Anh xa rồi, em chẳng thể xa anh
Hoa phượng đỏ ven chân cầu lưu luyến
Nhịp Tràng Tiền chải suốt mùa kỉ niệm
Mượt mà mắt em đắm nắng long lanh.
 
Anh xa rồi, em chẳng thể còn anh
Lời nhớ thắm đậm thêm bằng lăng tím
Ve vô tâm đổ mùa hè ngọt lịm
Vào miên man trôi hết tháng ngày xa.
 
Không còn nghe em hát điệu dân ca
Nhịp nam ai chênh chao bờ Đập Đá
Vỗ đôi bờ sóng vỗ về yên ả
Không còn ai nên gió lại lang thang.
 
Ngự Bình chiều đổ bóng xuống mênh mang
Lên thông rũ buồn ven theo lối cũ
Anh gửi lại trong cỏ lời nhắn nhủ
Để đêm về dế sẽ kể em nghe.
 
Câu chuyện xa, cổ tích mùa hè
Anh tặng em trong mơ ti-gôn tím
Màu thủy chung khiến bao người bịn rịn
Nắng mơ vàng mà mắt em hoe.
 
Trong nồng nàn có tĩnh lặng tâm tư
Theo chuông chùa vỗ lên mặt sông biếc
Tình yêu thật chẳng làm ta nuối tiếc
 Khi giận hờn hay vô ý chia xa.
 
  
Đâu đó buông lời và em nhận ra
 Sự cách xa bởi cũng là tình bạn
Như ngọn gió mùa hè nắng hạn
Thổi dạt dào chẳng đốt cháy trong tim.
 
 
Sẽ có mùa thu để em bình yên
Khẽ khàng đập trong trái tim bé nhỏ
Dãu ngày mai không còn lời bỏ ngõ
Em vẫn ngọt ngào trong năm tháng phôi phai.

 

22-11-2012

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

LỜI HÁT TỪ TRÁI TIM

Nghe em hát giữa cao nguyên xa xôi

Đêm mùa thu neo lửng lưng trời vắng

Chìm vào lá tiếng thầm thì khuya lặng

Giữa đồi thông gọi giấc tròn yên ả

Tên em!


 

Tiếng hát em chơi vơi vầng sương

Rủ lên gương hồ đêm dẻo quánh

Buông lả lơi ngọt ngào như mật đọng

Làm sao xa được em ơi.



Bản tình ca từ ngàn năm diệu vời

Đưa anh về với cội nguồn say đắm

Chợt chùng chân giữa con đường chênh vênh

Chuyển gam dâng trào, gam lặng

Ngủ say giữa mơ hồ mênh mông.



Trong lời hát em có tiếng dòng sông

Thầm thì trôi giữa êm đềm mùa hạ

Ào ạt tuôn giữa mùa thu hối hả

Gọi nhau về quê hương thương yêu.



Tiếng hát em có vai mẹ sớm chiều

Gánh củi rèo nuôi củ khoai, củ sắn

Có trang vở ngẩn ngơ sân trường vắng

Đếm vô tư trong kỉ niệm phượng hồng.


 

Xa em rồi, gần giọng hát mênh mông

Gọi nhau về chung quê hương thuở nhỏ

Gửi cho em nửa bài ca để ngỏ

Em sẽ về hát nữa, phải không em!


21-11-2012


 

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

HỎI MÙA THU

Mùa thu xa rồi phải không em?
Bàn tay đường khuya đượm lạnh thêm
Sương vắt ngang mi tròn sóng sánh
Em lại về với chuỗi bình yên.
 
Mùa thu qua rồi, em nhớ chăng?
Con đường lưa thưa nắng tung tăng
Ngõ vắng chùng chình sương lẳng lặng
Miên man diệu vợi ánh trăng rằm.
 
Em nhớ không, thông chiều gió biếc
Nhởn nhơ mây cắp chẳng muốn rời
Buông đôi nốt ngỡ là nuối tiếc
Ngẩn ngơ hồn thu mãi mãi rơi.
 
Em có còn vương nét thu không?
Dấu lặng, dấu thăng kết bao dòng
Biến thơ thành nhạc xuyên năm tháng
Có đọng lòng em bóng thu chăng?

 19-11-2012.

ĐẤT THĂNG LONG

Nghiêng mình ngắm cảnh đất Thăng Long
Vạn năm vắt dải lụa sông Hồng
Phù sa muôn nẻo về qui tụ
Vun đắp tinh hoa với non sông.

Từ thuở ngàn năm lập kiến quốc
Khí thiêng ngầm tại với giang sơn
Thổi linh hồn vào từng hạt đất
Tổ quốc bình yên mãi mãi vươn.

Nhân sĩ muôn nơi cùng chung sức
Xây Thăng Long, tình sử thiên nhân
Yêu đất nước mồ hôi, nước mắt
Đập tan tàn phá nội, ngoại xâm.

Để Hồ Gươm long lanh mây nước
Em cười mắt nắng, má hây hây
Để trường học, đàn chim quây tổ
Gia đình yêu thương đượm tháng ngày.

Ta trân trọng những gì có được
Yêu đến từng ngọn cỏ ven đường
Mỗi bước chân, nốt trầm hò hẹn
Hồn Thăng Long thắm mãi yêu thương.


19-11-2012

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

Phụ nữ Việt sẽ bị “giành giật”

Nhiều người vợ khốn khổ vì chồng và gia đình gây áp lực phải sinh bằng được “cháu đích tôn nói dõi tông đường”.

“Em chỉ cần ở nhà sinh con”
Tâm lý phải có con trai dường như chưa lúc nào nguội trong suy nghĩ của nhiều đàn ông có gia đình, dù là trí thức hay nông dân. Cũng vì áp lực phải sinh con trai mà biết bao phụ nữ điêu đứng.
Chị Hằng Nga (phó phòng marketing một công ty xây dựng trên đường Trần Thái Tông) khốn khổ chỉ vì không sinh được con trai cho gia đình chồng. Chồng chị là con một nên cả gia đình chồng đều mong có cháu đích tôn nối dõi tông đường. Cả hai lần sinh đầu của chị đều là con gái, dù chị không muốn nhưng gia đình chồng gây áp lực buộc chị phải sinh con thứ ba.
Chị bảo mới được thăng chức phó phòng, nếu sinh con thứ 3 thì khả năng mất vị trí là rất cao. Nhưng chồng nhất quyết phải sinh thêm đứa nữa và nói chắc như đinh đóng cột “kinh tế cứ để anh lo, em chỉ cần ở nhà sinh con”.
Tâm lý trọng nam khinh nữ vẫn còn nặng nề ở nhiều gia đình Việt.
“Dù gái hay trai thì mình cũng chỉ muốn sinh hai con thôi. Nhưng nhà chồng nhất quyết phải có cháu đích tôn, vợ chồng căng thẳng, cãi vã cũng chỉ vì chuyện này”, chị Nga thở dài.
Cũng vì “chỉ thị” phải sinh con trai mà chị Vân Anh (Khu tập thể Thành Công) phải chịu sự ám ảnh vì “làm chuyện thất đức”.
Chị đã có một bé gái đầu lòng 3 tuổi, muốn sinh đứa thứ hai là con trai nên anh chị không ngại vung tiền đi siêu âm giới tính thai nhi. Hai lần mang thai, biết cái thai là gái đều bỏ. Chuyện phá thai thường xuyên không chỉ khiến chị hao mòn sức lực mà còn khiến chị cắt rứt lương tâm vì bỏ đi đứa con ruột thịt của mình.
“Mình luôn tự trách bản thân vì đã làm chuyện thất đức, bỏ đi đứa con ruột thịt của mình. Nhưng không thể không có con trai, mà sinh con thứ ba thì chồng bị giáng chức. Bố mẹ chồng thì luôn miệng bảo khi nào nhìn thấy cháu đích tôn thì nhắm mắt mới yên lòng được”, chị Vân Anh chia sẻ.
Tâm lý “nhất nam viết hữu” vẫn còn nặng nề
Tâm lý ưa thích con trai, trọng nam khinh nữ vẫn còn rất nặng nền trong nhiều gia đình Việt. Truyền thống “thâm căn cố đế”: chỉ có người con trai là được thừa hưởng tài sản, là người phụng dưỡng cha mẹ khi về già, lo việc ma chay cúng giỗ, nối dõi tông đường... Con gái không được tham gia vào những việc trọng đại của gia đình, dòng họ, lấy chồng thì theo chồng và ở bên nhà chồng đang tạo áp lực buộc người phụ nữ phải đẻ cho bằng được con trai.
Ngoài những nguyên nhân dẫn đến mất cân bằng giới tính cao như muốn có con trai để trông cậy lúc về già, nối dõi nghề truyền thống thì việc lạm dụng khoa học kỹ thuật hiện đại và công nghệ trong việc chẩn đoán và lựa chọn giới tính thai nhi cũng góp phần đẩy tỉ lệ chênh lệch lên ngày càng cao. Đặc biệt ở những lần sinh cuối cùng, tỉ số giới tính khi sinh cao.
Phụ nữ Việt sẽ bị “giành giật”
Bà Nguyễn Thị Khá, Ủy viên Thường trực Ủy ban Các vấn đề xã hội của Quốc hội cho biết, do các chính sách giảm sinh và kiểm soát sinh đẻ khiến quy mô gia đình ngày càng nhỏ thì nhu cầu mong muốn có con trai càng mạnh mẽ. Nhiều người đã lợi dụng công nghệ để lựa chọn giới tính thai nhi, và sẽ loại bỏ nếu biết đó là thai nhi gái. Điều đáng nói ở đây là dù ở Việt Nam việc chẩn đoán giới tính thai nhi bị nghiêm cấm nhưng trên 90% số phụ nữ mang thai biết được giới tính của con mình trước khi sinh.
“Nhiều người làm dịch vụ sẵn sàng lách luật như việc dùng từ lóng: “Thai nhi này giống mẹ”, “mạnh mẽ”, “dịu dàng” để thông báo về giới tính của thai nhi”, bà Khá nói.
Vì áp lực sinh con trai theo mong muốn của chồng và gia đình chồng mà nhiều phụ nữ khi sinh con gái đầu lòng đều cảm hoang mang và tìm cách sinh cho được con trai vào những lần sinh sau. Đây cũng là lý do khiến tỷ lệ nạo phá thai ở Việt Nam tăng đáng báo động.
“Tình trạng này dẫn đến hậu quả là việc gia tăng quy mô các hoạt động bắt cóc và buôn bán phụ nữ, buôn bán trẻ em gái. Phụ nữ sẽ bị “giành giật” và sẽ phải kết hôn sớm hơn”- ông Dương Quốc Trọng, Tổng Cục trưởng Tổng cục Dân số - Kế hoạch hóa gia đình, Bộ Y tế chia sẻ tại hội nghị quốc gia đánh giá về hậu quả của mất cân bằng giới tính khi sinh.
Tăng cường truyền thông để thay đổi nhận thức
Ông Christophe Guilmoto, chuyên gia của Quỹ Dân số Liên hợp quốc đề xuất: “Việc giảm thiểu mất cân bằng giới tính khi sinh cần sự chung tay của cả cộng đồng. Thực tế, việc xử lý các cá nhân vi phạm việc tiết lộ hoặc lựa chọn giới tính thai nhi là rất khó. Trên thế giới, tại các quốc gia như Ấn Độ, Trung Quốc cũng rất khó để xử lý tình trạng này. Do đó, trong các giải pháp giảm thiểu tình trạng này thì hoạt động truyền thông luôn giữ vị trí quan trọng số một…”.
Còn theo bà Hồ Xuân, Chi Cục trưởng Chi cục DS-KHHGĐ tỉnh Bắc Ninh: “Về lâu dài, để giảm tình trạng mất cân bằng giới tính khi sinh còn cần có thêm nhiều chính sách hỗ trợ trẻ em gái và gia đình có con một bề là gái. Cần phối hợp nhiều bộ, ban, ngành để xây dựng những quỹ giành riêng cho trẻ em gái. Hỗ trợ học phí cho trẻ em gái. Những người cao tuổi ở gia đình sinh con một bề là gái cần được hỗ trợ cả về vật chất và tinh thần. Cần có chính sách hỗ trợ việc làm cho các em gái sau khi ra trường…”.
Theo La Hoàn
Vietnamnet

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

E LỆ MÙA ĐÔNG


Em lặng lẽ hay có điều muốn nói
Lại ngập ngừng giấu e lệ, âm thầm
Hay bởi gió chuyển sang mùa say đắm?

Cứ bồng bềnh, đợi mãi, lạ quen thân.
 
Thu đã hết, đông nhẹ nhàng qua ngõ
Nắng giấu đâu mà ngực áo phập phồng
Nên môi nóng ửng hồng lên má thắm
Ẩn vào mắt em một cõi mênh mông.
 
Nỗi nhớ mùa đông nhẹ nhàng đến vậy
Miên man qua hết tháng hết ngày
Em cứ lặng, tìm em, anh sẽ thấy
Chuỗi nồng nàn dào dạt mắt em say.

18-11-2012

GỬI NƠI ẤY MÙA ĐÔNG

Phải không em, đã mùa đông Hà Nội?
Con phố vàng giờ đẫm ướt mưa xoay
Lối cũ quen mà giờ trông lạ quá
Hay bởi ta xa nhau vẹt tháng ngày.

Em gói lại đôi ngày đông em nhé
Gửi riêng anh qua bóng rũ âm thầm
Để anh nhớ những ngày đông rất khẽ
Khẽ khàng về xao động nốt dư âm.

Em có thấy hương mùa đông thoang thoảng
Qua bàn tay, đôi má lạnh ửng hồng
Trong cái rét se dài thêm đêm ấm
Lỡ buông lời… vào khoảng vắng mênh mông.

Ừ em nhỉ, lại mùa quen đến lạ
Tháng ngày qua, ủ ước muốn xa vời
Đem hơi nắng mùa thu và mùa hạ
Vắt vào nhau, ấm nửa lạnh em ơi!

18-11-2012