TÔI CHỢT HIỂU
Đà lạt, một chiều đông
Tôi trở lại
Nắng đu đưa trên má em hồng
Tôi chợt hiểu
Vì sao mây bềnh bồng
Lơ lửng giữa đồi thông xanh ngắt
Tôi chợt hiểu sao những con đường
Vòng quanh, lên đồi, xuống dốc
Để giữ lại em ngửa nắng ấm trên tay.
Tôi chợt hiểu- vì sao bên hồ
Bông liễu tím rủ lòng mong sắc tím
Và sắc vàng mimosa bịn rịn
Giữ hơi mùa đông trong tà áo em đưa.
Tôi chợt hiểu
Cuối chiều thoáng mưa
Để cỏ hoa bám lưng đồi nũng nịu
Tôi chợt hiểu- vì sao sương lơ đễnh
Bởi gió mãi luồn trong khóm hoa lay.
Em giấu hương hoa đâu đây?
Mà ong bướm cứ thẩn thơ vẽ nắng
Em giấu gì trong làn mây trắng?
Mà tôi cồn cào trong nỗi nhớ, con tim.
Tôi chợt hiểu trong đêm lặng im
Là hơi thở đắm say của tình yêu bất tử
Yên bình vậy, mà nồng nàn lắm chứ
Nên dồn dập dưới nếp áo len xanh.
Tôi chợt hiểu là em, là anh
Trong mắt mộng mơ là ngun ngút nhớ
Tôi chợt hiểu- cái nhìn đầu bỡ ngỡ
Níu tôi vào mùa man mác xa xôi.
Dalat 16-11-2010.
Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014
GỬI VỀ NÔNG NỔI TUỔI HAI MƯƠI
Anh tìm em trên mọi nẻo đường
Vượt qua hết những cản ngăn có thể
Cả những nhọc nhằn đêm ngày rơi lệ
Sá gì đâu một bước nữa bên em.
Con đường sắp đi ngày một dài thêm
Nắng sau lưng mà mưa đan trước mặt
Bỏng dưới chân mà trên đầu gió bấc
Đốt dạo dào rực lửa cháy trong tim.
Tuổi hai mươi ta cứ mãi đi tìm
Anh một bóng, em một hình rong ruổi
Tưởng gặp rồi, lại giá như bao buổi
Đừng dại khờ, quên có thể mai sau.
23-10-2014
Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014
Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014
GỬI MÃI ĐIỀU MÙA THU KHÔNG BIẾT
Vẫn có nhiều điều ta gửi đến em
Bốn mùa trong năm thêm mùa quên, mùa nhớ
Mùa đôi lứa lồng vào nhau hơi thở
Nắng qua mưa, mây nhắm mắt lang thang.
Ta để mặc mùa thu trôi mênh mang
Trong vàng nắng ươm mùa hoa cúc trắng
Dấu lặng dài thêm ngọn bàng xao động
Tiếc nuối chi mà níu mãi thời gian.
Ta đã gửi nỗi nhớ vào hoa sữa
Hương hồ thơm lan toả xuống nồng nàn
Ta sẽ gửi thêm bao mùa thu nữa?
Cho đời em say đắm giấc miên man!
Ta gửi gắm điều mùa thu không biết
Nên người qua ươn ướt giọt mưa dầm
Cho ta vịn dấu vào vai da diết
Thơ chợt ngừng, thong thả đếm tri âm.
21-10-2014
Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2014
TẶNG CHO NGƯỜI XA XÔI
Em đến từ mùa thu
Và ra đi cũng từ mùa như vậy
Để lại bao hoài niệm xa xôi
Anh và một người bỗng thấy
Bóng nhạt nhòa xâu một chuỗi suy tư.
Một ngày xa
Bao giọt nhớ cứ rơi
Quyện vào trong mùa mưa dầm rả rích
Vẽ hình em lên mây trời mong manh nhất
Để anh nhớ hoài
Nhầm lẫn với hôm nay.
Không lẽ nào
Em chẳng đổi thay
Cho quá khứ trộn đều lên hiện tại
Một lời vu vơ
Hẳn niềm tin lẽ phải
Khắc sâu hơn em vào cõi nhớ riêng anh.
18-10-2014
Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014
CÓ NHÓM NGƯỜI KHÔNG NHỎ
Hãy cho tôi kể chút
Một câu chuyện ngày xưa
Có một ngôi làng nhỏ
Sống yên hòa nắng mưa.
Thế rồi một ngày nọ
Làng mở hội thật to
Chế một thùng rượu lớn
Cho dân làng say no.
Chỉ yêu cầu nho nhỏ
Một nhà góp một chai
Đổ chung vào thùng lớn
Uống đoàn kết dài dài.
Nhưng rồi ai cũng nghĩ
Họ đổ rượu hết rồi
Mình thêm chai nước lã
Chỉ mình hay mà thôi.
Ai cũng một ý nghĩ
Giấu diếm suốt cả ngày
Rồi đến khi đêm đến
Ai cũng mong no say.
Trưởng làng khui thùng rượu
Một người một bát bông
Hy vọng là rượu xịn
Ai ngờ toàn nước trong.
Chuyện đã rồi, xấu hỗ
Biết trách ai bây giờ
Cứ nói là nhóm nhỏ
Làm hư làng xóm xưa.
Ai cũng tham một ít
Cả xã hội đều tham
Chỉ những người không biết
Nói vu vơ cả đàn.
Chung qui quyền lợi nhóm
Biết tìm ở phương nao
Mà mọi người lận đận
Biết ngẩng mặt khi nào?
16-10-2014
Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014
LUÔN BIẾT TÌM EM Ở NƠI ĐÂU
Em trách hờn sao anh chẳng nhắc em
Giữa vô vàn xô bồ ai nhớ đến
Em lặng lẽ như ngày đầu bẽn lẽn
Thấy nhau rồi mà chẳng nói được đâu.
Em sợ rằng em không có trong anh
Hay trong những hành trang cần nhất
Đối với anh, em mãi là sự thật
Một khi cần anh biết lấy ở đâu.
Không nhắn tin, gọi điện lúc xa nhau
Không dáo dác tìm khi em tránh mặt
Không lo lắng đột ngột em đi mất
Bởi anh biết tìm em trốn ở đâu.
Giữa phong ba, mưa nắng dãi dầu
Em cứ sợ những điều rất phụ nữ
Lo âu bộn bề, những đêm mất ngủ
Trái tim anh biết tìm em, dẫu ở đâu.
15-10-2014
KỸ NĂNG SỐNG - CHÌA KHÓA CHỐNG THẤT NGHIỆP
http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/184244/570-000-si-tu-vao-thi--162-000-cu-nhan-that-nghiep.html
"Sáng 4/7, hơn 570.000 thí sinh bước vào thi môn toán, đợt đầu tiên của kỳ thi đại học năm 2014, cạnh tranh khốc liệt chỗ ngồi trên giảng đường. Trong khi đó, ngày 1/7, Bộ Lao động - Thương binh và xã hội vừa công bố tình trạng lao động việc làm, với các con số thất nghiệp ngày càng tăng, đặc biệt có hơn 162.000 lao động từ trình độ đại học trở lên không có việc làm; còn trình độ cao đẳng là hơn 79.000."
Những con số này cho chúng ta thấy điều gì, hay đó là một sự đe dọa nhằm vào lớp trẻ?
Nhìn lại chặng đường phát triển của giáo dục suôt gần 40 năm qua. Bắt đầu thế hệ cải cách đầu tiên là năm 1975, có thể thấy nền giáo dục Việt Nam đã trải qua bao nhiêu thăng trầm, hy vọng trong vô vọng. Như GS Hoàng Tụy đã phải cay đắng thốt lên: Giáo dục chúng ta không phải đi lệch đường mà là sai đường. Tại sao càng ngày càng có nhiều người tốt nghiệp đại học, đất nước phát triển liên tục(theo báo cáo của các cơ quan thống kê hàng năm), mà lại rơi vào cảnh thất nghiệp đến vậy. Mỗi cá nhân đều chỉ ra được kết quả của vấn đề, tức là nhìn thấy cái hiện hữu. Vậy nguyên nhân do đâu?
Tôi nhớ cách đây hai mươi năm về trước, những sinh viên hào hứng khi được lên dường đi thực tập xa đến mọi miền Tổ quốc, không phải đi theo tiếng gọi của lý tưởng, mà chỉ đơn giản là họ muốn đi để khám phá những miền đất xa lạ, biết thêm những con người mà họ chỉ mới nghe qua những câu chuyện thật giả đâu đó. Hành trang lên đường của họ chỉ đơn giản hai bộ quần áo, rồi mua vé hoặc trốn vé(nếu có thể để tiết kiệm mà thôi), đến nơi, lăn xả vào thực tập không kể thời gian, ăn ngủ không thành vấn đề, bất kỳ chỗ nào cũng là thiên đường nghỉ ngơi của lứa tuổi dạt dào nông nổi. Sau một tháng rưỡi trở về, ngoài những kiến thức chuyên môn thực tế, những sinh viên biết thêm nhiều người bạn mới, nhiều nơi sẽ cần đến họ sau khi ra trường. Họ biết thêm nhiều món nghề trong đời sẵn sàng mang đến cho họ cuộc sống sau này mà trường đại học không đề cập đến.
Vậy còn ngày nay thì sao? Không thể không trách gánh nặng học tập lý thuyết trong trường. Nhưng cũng phải thẳng thắn công nhận rằng nhiều sinh viên thờ ơ với sự rèn luyện gian khó, chấp nhận rủi ro cuộc sống để sẵn sàng đi đến những nơi xa lạ. Với họ, co mình trong sự an toàn của vỏ bọc mong manh tốt hơn là phá vỏ chui ra để tung cánh bay vào bầu trời xanh bao la, đối đầu với phong ba bão tố cuộc đời. Hay nói cách khác chính thói quen hàng ngày đã làm thui chột những kỹ năng sống nhẹ nhàng có, nặng nề có, thận trọng có, táo bạo có, để con người có thể đi đến bất cứ đâu, nghĩ ra những công việc làm mọi lúc, mọi nơi. Nguyên nhân của giáo dục thụ động chỉ là một phần, cái chính là sự nỗ lực quyết tâm vượt qua chính mình, hay là kỹ năng tồn tại, đã bị các bạn đẩy vào góc sâu nhất của tư duy, của hành động. Thậm chí có nhiều người cất kỹ vào nới mà ánh sáng chẳng bao gời rọi tới để có thể tìm thấy.
Xã hội phát triển là do có con người lao động. Công việc không phải do xã hội mang lại mà do chính con người tạo ra. Cơ chế quản lý không trói buộc con người. Nếu là cơ chế tốt, nó sẽ khuyến khích, hỗ trợ thêm cho sự sáng tạo ra công việc và hiệu quả tốt hơn. Nếu là cơ chế kém, nó chỉ gây phiền nhiễu cho công việc của con người thực tại, nhưng may mắn thay là Thượng đế đã ban cho chúng ta một khả năng thích nghi và kỹ năng tồn tại trong mọi điều kiện khó khăn nhất. Tại sao chúng ta không sử dụng nó? Đó chính là chìa khóa để mở cánh cửa vào thế giới của việc làm mang đến cho chúng ta và mọi người.
Tôi và các bạn có dám mở ngay bây giờ không?
14-10-2014
Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2014
TẠM BIỆT MÙA THU
Tạm biệt nhé
Hà Nội
Trong tôi
Em đừng xóa dấu những mùa thu ấy
Tôi trở về phương Nam
Áy náy
Một mình em se lạnh với mùa thu.
Hà Nội
Trong tôi
Em đừng xóa dấu những mùa thu ấy
Tôi trở về phương Nam
Áy náy
Một mình em se lạnh với mùa thu.
Tôi trở về với một nửa trái tim
Gửi lại trong mùi hương sữa trắng
Dấu chân tì lên lá vàng trĩu nặng
Vắt nửa mùa gối nắng phương xa.
Gửi lại trong mùi hương sữa trắng
Dấu chân tì lên lá vàng trĩu nặng
Vắt nửa mùa gối nắng phương xa.
Một mình em
Dõi theo dịu êm
Mùa nhớ cồn cào
Đậu vào sâu lắng
Mùa thu sau
Nếu còn dấu vắng
Tôi lại về
Gói nắng gửi mùa thu.
Dõi theo dịu êm
Mùa nhớ cồn cào
Đậu vào sâu lắng
Mùa thu sau
Nếu còn dấu vắng
Tôi lại về
Gói nắng gửi mùa thu.
Hà Nội 11-10-2014
Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014
Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014
Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014
Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014
CHỈ LÀ VU VƠ
Anh biết rằng em cũng chẳng yêu đâu
Chỉ đôi nét hợp nhau mà thành ra nông nỗi
Những phút giây bên nhau qua đi
Hai ngã đường vồi vội
Đi ngược chiều về tâm trí sâu xa.
Mỗi sáng thức dậy
Ta đều nhận ra
Sự cheo leo của người bên ấy
Sự gian nan chuỗi hững hờ cạm bẫy
Như một món ăn ngon
Mà giết chết như thường.
Lại vẫn phải gặp nhau
Quay lưng mang theo nỗi vấn vương
Muốn vô tình mà trời đen phía trước
Thôi em ạ
Hãy cho nhau điều tốt nhất có được
Để một đời khỏi đau đáu vu vơ.
28-9-2014
Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014
TRÁCH
Trách em mãi chẳng
chịu về.
Mây neo mỏi cánh
bốn bề nắng than!
Bao
mùa hạ cố miên man
Tóc
xanh ngã bạc, má tràn vấn vương.
Khi
chung chẳng, vắng lại thương
Ngập
ngừng hút bóng, dõi đường quạnh hiu.
Em
đi đã được bao lâu?
Đèn
khuya rút ngọn, lửa dầu vắn thêm.
Trông
ra mượt ánh trăng thềm
Trông
vào gối chiếc, giường đêm ngậm ngùi.
Đường
đời xa… cũng thế thôi
Xế
chiều rã gánh, vẫn lời tiếc xưa.
25-9-2014
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)