Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

QUAY LẠI THÁNG BA XƯA

Em giấu gì vào trong chuỗi tháng Ba
Mà đêm ngày cứ mong gần đến thế
Dẫu xa xôi tận chân trời,góc bể
Cứ tràn về trong câu chuyện tháng Ba.

Chuyện thật xa mà lại chẳng ở xa
Thoảng thì thầm trong vòm đêm lá rủ
Ở đâu đó có một người không ngủ
Viết miệt mài trang cổ tích tháng Ba.

Em kể về những giấc mơ loài hoa
Anh nhớ về những buổi chiều hò hẹn
Dẫu bối rối, cách mấy nhà đã đến
Vẫn ngọt ngào trong trong tay nắm thân quen.

 Ừ em nhỉ tháng Ba về thủ thỉ.
Nắng vàng ươm lên những câu chuyện kể.
Về tình yêu hoa cỏ thuở ngày xưa.
Chỉ say sưa chẳng hề biết đón đưa

Chỉ biết vô tư dẫm nắng, đội mưa
Chỉ biết cười sau đôi mắt đẫm khóc
Em nhí nhảnh đến tột cùng chân thật
Anh vô tình cứ đếm vượt thời gian.

Tuổi thơ qua trong nắng ấm ngập tràn
Có ai biết yêu dễ dàng đến thế
Em cứ ngỡ như thần tiên, phù thủy
Nháy mắt thôi đã có tổ uyên ương.

Vậy mà bao tháng Ba yêu thương
Về rồi đi, ta một đời lận đận
Xa, xa quá nên hai người thơ thẩn
Tìm cho nhau chút hoài niệm chắt chiu.

Vẫn gặp nhau, gặp đều đặn đấy thôi
Mà trời đất, tâm tưởng mênh mông quá
Tình yêu nở theo Thiên hà hối hả
Uốn thời gian quay lại tháng Ba xưa.


8-3-2015

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

Kỷ niệm thời xa vắng

Thoang thoảng rơi, trời lấm tấm thả mưa / Mùa xuân mới lại về ngang khung cửa / Tình yêu thương được thêm một tuổi / Nỗi nhớ em dài hơn thuở xa xưa.

Em nhớ không kỉ niệm ngày xưa.
Em mười tám
anh đôi mươi có lẻ.
Em dịu dàng, thơ ngây, e lệ.
Chút dậy thì xao xuyến vô tư.

Anh bỗng trở nên thừa khi ở bên em.
Để ngọn gió thầm thì mùa hạ cuối.
Tuổi thơ em anh hoài rong ruổi.
Chơi trốn tìm trong vơ vẩn yêu đương.

Anh không dám trao niềm yêu thương.
Sợ thời gian vẫy chào mãi mãi.
Tình đơn phương có bao giờ trẻ lại.
Giấu mình trong hoa phượng cháy hè sang.

Em vẫn bên anh giản dị, nhẹ nhàng.
Dù trái tim không bao giờ chung được.
Và anh biết như đôi bờ con nước.
Cứ nhìn nhau cho đến biển xa khơi.

Ngôi trường em học nay khác rồi.
Cây phượng già đã chuyển dời ngõ mới.
Tiếng ve kêu không còn mời gọi.
Hay thiết tha như anh thuở yêu em.

Những cây bàng cũng rời chỗ thân quen.
Không chìa tay vẫy như hồi em học.
Ở nơi đó tòa nhà cao mới mọc.
Xóa lạnh lùng bao kỉ niệm lứa đôi.

Chỉ còn lại những nỗi nhớ riêng thôi.
(Mà anh cũng không chắc em còn nhớ).
Thuở nắng mưa chập chừng bỡ ngỡ.
Quá vô tư lỡ bao chuyện vui buồn.

Anh và em ngày một già hơn.
Sao tình yêu lại cứ đòi trẻ mãi.
Đòi phượng đỏ, bàng đêm quay lại.
Để kiếm tìm trong hư ảo chiêm bao.

Anh biết trong mỗi người có một trái tim.
Biết yêu thương và đập không lỗi nhịp.
Nhưng theo em, chắc anh không đuổi kịp.
Sự tảo tần, kiêu hãnh ở trong em.

Hơn mười năm rồi.
Gặp lại kỉ niệm thân quen.
Em vẫn vậy, dịu dàng và xao xuyến.
Tuổi thanh niên vẫn như còn lưu luyến.
Trong mắt em xanh thẳm thoáng chơi vơi.

Vẫn hình dáng xưa, vẫn thắm nụ cười.
Em nhẹ nhàng như chưa hề thay đổi.
Nên ngỡ ngàng cây bàng chìa tay vội.
Tiếc mùa đông không phượng đỏ trời xanh.

Chừng đó thôi đủ ngây ngất lòng anh.
Lời nói không đuổi kịp lòng tiếc nuối.
Anh chỉ trách một thời nông nỗi.
Nắng trong tay rồi anh rải gió đưa…

Thoang thoảng rơi, trời lấm tấm thả mưa.
Mùa xuân mới lại về ngang khung cửa.
Tình yêu thương được thêm một tuổi.
Nỗi nhớ em dài hơn thuở xa xưa.

Mùa xuân lại về với nắng đó em.
Để mùa đông chia tay cùng gió lạnh.
Chúm môi cười, mắt em lóng lánh.
Kỉ niệm về trong sáng buổi đầu tiên.


2009 

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

LUNG LAY 

Em không muốn gặp lại người xưa 
Sợ chạm vào nỗi đau mình em biết 
Dẫu là vậy mà thời gian mãi miết 
Khắc sóng mòn bao vệt xuống đời em. 

Những vết nhăn trên má nhiều hơn 
Nỗi bâng khuâng chẳng bao giờ lắng xuống 
Tuổi thanh xuân chỉ còn trong tâm tưởng 
Muốn xê dịch mà có đến được đâu. 

Vẫn biết rằng ai cũng đã có đôi 
Niềm nuối tiếc chỉ chờn vờn ảo ảnh 
Lung lay mãi một góc đời sóng sánh 
Thuở vô tình! chẳng bén lại đâu anh. 

6-3-2015

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015


SÓNG HƯƠNG GIANG

Ai đặt tên nơi ấy Hương Giang
Để em cứ miết hoài lên đó
Mùa thu xanh hay hạ vàng nắng đổ
Đông lạnh se hay xuân đến dịu dàng.

Tuổi thơ em neo bờ bắc, bờ nam?
Trong cỏ xanh hay ngọn bàng lá rủ
Con sóng lang thang một đời vất vả
Để cuối cùng ôm cát trắng miên man.

Từ nỗi đau thương đến chốn địa đàng
Em trọn vẹn với một đời chung thủy
Dẫu mùa hạn khô hay tràn mưa lũ
Vẫn hai bờ con sóng vỗ lang thang.

Ai xuôi ngược ra Bắc, vào Nam
Mang trái tim nhịp đập em-sóng vỗ
Lúc thức tỉnh hay mơ đầy giấc ngủ
Cứ chao về đong đưa ấy-Hương Giang.


3-3-2015
CHẲNG AI CÓ QUYỀN DẠY DỖ NGƯỜI KHÁC

Có thể những lời này anh không viết cho em
Mà cho ai đó và một vài người con gái khác
Đã có vợ, có chồng hay bất kể tuổi tác
Cũng là đàn ông, đàn bà thế giới này thôi.

Có thể là lời dạy cho kẻ đôi mươi
Có thể thể là tâm sự với ai đã qua thời tuổi trẻ
Ai đã làm chồng, làm vợ
Làm cha, làm mẹ…

Mỗi người con chúng ta sinh ra
Vừa là của ta vừa là không phải
Mỗi tình yêu tiến đến hôn nhân
Cân nhắc mọi điều phải trái.

Ai cho rằng mình có quyền bảo ban người khác từ ngày xưa
Là anh? là em?
Hay từ lời khuyên bè bạn bên những cuộc vui sớm tàn
Hữu hạn vô tâm?

Anh vẫn biết rằng anh có thể sai, sai nhiều
Và em cũng vậy
Cuộc sống chung đâu chỉ có điều hay lẽ phải
Bàn tay bên nám bên không
Trên gương mặt trắng là mái tóc đen
Hai phạm trù đối lập.

Anh không đề cao đức hy sinh của người phụ nữ
Anh muốn em vươn lên nhiều thứ
Bên anh
Như ngọn gió và mây đua nhau dưới ánh nắng mặt trời
Mãi miết.
Một tình yêu bất diệt từ hai phía vô tư
Trước gian nan cũng chẳng chần chừ
Hòa một.
Dẫu một bên là mặt trời chói chang khát vọng
Còn bên kia là giấc mơ ngọt ngào đêm tối mênh mông

Em và anh cũng như bao gia đình
Chẳng ai có quyền dạy dỗ hay bảo ban người khác.
Bản nhạc hay cũng mang nhiều nốt thăng, nốt lặng
Bài hát hay cũng lên bổng, xuống trầm
Vui vẻ, trầm ngâm
Nghẫm nghĩ
Quả táo cắn một bên
Muôn thuở
Đôi mươi!!!


2-3-2015

Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2015

GỬI CHO CON NƠI ĐẢO XA

Bốn mươi năm trước ở Trường Sơn
Cha chiến đấu mong một ngày thống nhất
Và hôm nay con tiếp ở Trường Sa
Canh biển đảo, giữ bình yên Tổ quốc.
***
Ngày cha đi, mong đất nước hòa bình
Cho các con khỏi đêm ngày thao thức
Cho ước mơ xây quê hương rạo rực
Bốn mùa xanh theo năm tháng con xanh…
***
Con lớn lên lại tiếp bước cha anh
Ra biển đảo nơi đón đầu sóng gió
Đón bình minh đầu tiên rực đỏ
Vẫy hoàng hôn trong vàng ráng xế tà.

Con ưỡn ngực trước bão tố phong ba
Làm lá chắn cho quê vào vụ mới
Những cánh diều giữa trời xanh diệu vợi
Nhịp thời gian ru đất nước ngân nga.

Trong người con có dòng máu của cha
Có hơi ấm từ trái tim của mẹ
Có tiếng cười ở nhà bên rất khẽ
Dẫu sóng gầm con cũng vẫn nhận ra.
***
Mùa xuân về nơi biển xa, đảo xa
Tiếng sóng vỗ là nhịp đập bất tử
Nối đất liền bằng những lời nhắn nhủ
Giữ đất trời bằng cả máu và hoa.
***
Nơi quê hương biển biếc, gió hiền hòa
Neo tuổi thơ con bên bờ cát trắng
Ngoài khơi xa biển động, lòng con lặng
Là nỗi nhớ cồn cào mẹ gửi đến con xa.


28-2-2015

Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015

THĂM BẠN

Bè bạn kể chi ai thăm ai
Chè, thơ, rượu, ngâm, vịnh ngắn dài
Trước câu, sau chữ, bình mê mẩn
Ghè bút, cúi nghiên, chữ thế tài.


BẠN THĂM

Ai thăm ai, chi kể bạn bè
Dài ngắn vịnh, ngâm, rượu, thơ, chè
Mẩn mê bình chữ sau, câu trước

Tài thế chữ, nghiên cúi, bút ghè.

27-2-2015
Đọc xuôi
NGHĨA TÌNH

Ta cùng em đi qua tháng năm
Qua suối sông, gềnh thác, gió trăng
Biển rộng, trời cao, mây tha thướt
Nhà yên, cửa ấm, nắng chan hòa

Ai hỏi ấy chừng là sống đủ?
Tai qua, nạn khỏi, chốn bình yên
Nói cười, tham vui, thăm bè bạn
Tài, sắc kể chi, mãi dịu hiền!

Đọc ngược
TÌNH NGHĨA

Năm tháng qua đi em cùng ta
Trăng gió, thác gềnh, sông suối qua
Thướt tha mây, cao trời, rộng biển
Hòa chan nắng, ấm cửa, yên nhà.

Đủ sống là chừng ấy? hỏi ai?
Yên bình chốn, khỏi nạn, qua tai
Bạn bè thăm, vui tham, cười nói
Hiền dịu mãi chi, kể sắc tài!


27-2-2015

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015


CÂU HỎI CHO MỘT BỨC ẢNH

Em đã gây nên tội lỗi gì cho thế gian này
Mà phải chịu trừng phạt bằng cái chết
Của chính những con người
Suốt ngày rống lên tha thiết:
“Hòa bình, hòa bình, đổi đất lấy hòa bình…”

Em vùi đầu cong queo và trong cát
Làm một dấu hỏi lớn cho thế giới này:
“Sao người lớn lại tranh cướp nhau mọi thứ
Để con cái họ như hôm nay?”

Em chỉ là một người trong hàng triệu em bé như em
Chết mà không biết vì sao phải chết
Linh hồn em hỏi cả thế giới này:
Có bao nhiêu người biết
Tranh cướp nhiều cũng phải vĩnh biệt nhân gian
Mà lại để cho chúng em đau đớn ngập tràn???


25-2-2014
SAO NĂM MỚI LẠI CHỌN MÙA XUÂN 

Sao năm mới từ mùa xuân anh nhỉ? 
Em nắm tay trong trẻo hỏi vô tư 
Hoa hồng nở có gì mà say thế? 
Cúc vàng ươm sao cứ phải bây giờ. 

Sao năm mới không đi cùng mùa hạ? 
Hương sen thơm ngan ngát trãi khắp hồ 
Hoa phượng đỏ trong lòng người thắp lửa 
Kỉ niệm đầu cất mãi chốn hư vô. 

Sao năm mới không chọn lấy mùa thu? 
Trời trong xanh vào mắt em ngấn ngọc 
Tiếng ve kêu xé lòng người rấm rứt 
Cấy thu vàng trong vàng nắng mênh mông. 

Sao giao thừa không kết với mùa đông? 
Để đầu mùa gió se vào má thắm 
Hoa cải vàng ngọt hơn màu của nắng 
Để em yêu mê mãi lạc sớm chiều. 

Giao thừa mùa xuân lạ biết bao nhiêu 
Em cứ hỏi, anh cứ cười lấp lửng 
Ấm nồng nàn trên má em đỏ ửng 
Bởi mùa xuân chín rộ những yêu thương. 

19-2-2015

BIỂN GỬI 

Em có biết đi biển thế nào không? 
Làm gì có những bình minh lộng gió 
Làm gì có những chiều nồm nắng đỏ 
Để hòa mình với biển giữa xa khơi. 

Bởi ngày đêm lo giữ biển, giữ trời 
Canh, thức cả những phút bình thản nhất 
Sá gì những cú đâm tàn khốc 
Sinh tử gì, kệ, giữ biển, biển thôi. 

Ngày mai, ngày kia biển gọi ra khơi 
Lại có thể một mùa hè nóng bỏng 
Biển đầy nước, vẫn khát trong ngọn sóng 
Chút ngọt ngào!, yên nhé!, biển vô tư! 

24-2-2015. 

P/s: Viết tặng cho Phu Can, Tiến Hoàng Nguyễn và các anh em tàu kiểm ngư KN 764 cùng vợ con của họ.

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015

VỀ QUÊ

Ta lại về trong hơi ấm của ta
Để tìm lại ngọt ngào bao năm tháng
Tóc mẹ bạc và da ba màu nắng
Một đời người chợ, biển chuỗi bôn ba.

Ta trở về với xóm nhỏ thân quen
Bên dòng kênh lửng lờ soi mây nước
Dòng thủy triều như mảnh đời xuôi ngược
Miết lên bờ những vệt nhớ miên man.

Ta thấy mình như ngọn lá bồng bềnh
Theo dòng đời ra sông ra biển lớn
Chợt dòng nhớ đưa trở về nguyên chốn
Thuở ban đầu gọt hết nổi gian truân!

18-2-2015

(Ba mươi tết)

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2015

MÙA XUÂN ĐÃ VỀ

Ta đã thấy mùa xuân về thong thả
Rắc sắc hoa lên áo gấm lưng đồng
Mùa vụ mới nõn nà xanh lá mạ
Hứa hẹn bao hy vọng mênh mông.

Ta đã thấy hơi ấm về trong cỏ
Nốt thanh ngân bên xao xuyến nốt trầm
Ta đã thấy niềm tin và khát vọng
Đón bình minh lanh lảnh tiếng chuông ngân.

Ta đã thấy thời gian dịch gần lại
Đêm dần qua và bóng mới đang về
Tiếng chim hót trời khuya mà ngỡ sáng
Ôi mùa xuân thổi bừng nỗi đam mê.

Nỗi khao khát đậu trên tay nhẹ hẫng
Cho hồn ta thanh thản những thăng trầm
Ta cảm ơn mỗi ngày trời nắng hửng
Lại được yêu và dào dạt bâng khuâng.

19-2-2015

(Đón giao thừa)

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

VỀ QUÊ

            Lần chần mãi rồi cũng xong vụ bàn bạc giữa hai vợ chồng xem ai được về quê. Như mọi năm, tôi lại về Đồng Hới mấy ngày cuối năm. Năm nay có thêm cô con gái lớn đi theo làm giám sát cho hành động "bột phát" của ba, nói theo ngôn ngữ của vợ. Nhưng được về quê với con là niềm hạnh phúc. Nhớ lại mấy hôm trước, bảnh mắt ra xem thời sự hay đọc báo trên mạng là thấy liệt kê đủ thứ tai nạn giao thông hàng ngày trên đường mà thấy ớn, làm tôi cứ băn khoăn nên đi xe đò hay tự lái. Sau một hồi đắn đo, thôi cứ từ từ mà tiến là xong. Đường xa chẳng qua là những quãng ngắn cộng lại. Sáng tinh mơ 25 tết, lên đường!
            Sau hơn bảy giờ lang thang trên con quốc lộ 1 bụi bặm và nhỏ hẹp, hai bên là hàng rào tạm bợ thi công. Chen nhau với lũ xe khách tốc hành, xe công-ten-nơ và một loạt choai choai khác cùng bao nhiêu chốt cảnh sát giao thông hùng hậu, cuối cùng hai cha con cũng về đến Đồng Hới. Trời nắng vàng ươm, cờ hoa đầy đường, biểu ngữ, khẩu hiệu giăng không biết mỏi. Chợ hoa, quà và bao thứ hàng hóa tràng giang đại hải cho bà con thỏa sức mua sắm tết. Tôi lại bồi hồi như những năm qua. Chẳng bù cho Hòa Khánh, nơi tôi ở, đến sát ba mươi vẫn lạnh như ngày thường, bởi sinh viên về hết thì mấy bà bán ngoài chợ buồn hơn chó cắn…
            Ba tôi vui vẻ khoe hai cái đèn thờ vừa mua sáng long lanh, năm nay cụ vừa có nhà mới ở, vừa có cháu nội đích tôn giống cụ như đúc. Đi đâu cụ khoe đấy, sướng rơn cả người. Thế mới thấy một câu một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ, không sai.
            Mẹ tôi cũng lôi ra từ trong thúng một cặp đèn cầy Thái mới tinh, " Tau mua để lắp trên lư hương cho đẹp chứ không thắp". Ừ thầy vậy cũng được, thắp đèn dầu hỏa phụ hay nến nhỏ là ấm cúng rồi. Thêm mấy que hương phảng phất thơm lừng cả nhà, ai mà không thích. Ngôi nhà tôi lớn lên…
            Tôi đi bộ dọc chiều Đồng Hới bên bờ Nhật Lệ, nắng đã khuất sau những đám mây xám và mặt trời cũng chuẩn bị lui xuống đỉnh Ba Rền. Những con sóng vỗ lạp bạp vô mạn thuyền như để tìm kiếm một cái gì đó cuối cùng trong đoản đời của chúng trước khi yên nghỉ trên bờ cát. Sóng cũng như sóng, sông cũng như sông mà sao lòng người khác lạ. Một con cá bống nhảy theo nhịp điệu đu đưa của sóng, men theo mấy cọng rau muống bập bềnh nửa chìm nửa nổi, đời nó sao mà khổ, cứ loăng quăng núi này trông núi nọ, chẳng nằm yên được một chỗ bao giờ.
            Tôi chụp vài kiểu ảnh bằng chiếc di động hạng xoàng, ảnh tối om. Post lên mạng cho mọi người ở xa xem tết chắc chúng nó khóc vì màu ảm đạm tết quê. Không biết có ai để ý sự mất cân bằng giữa hình thức và nội dung. Sự bình yên đâu cần gì náo nhiệt. Một miền quê với tâm hồn sâu sắc cứ yên bình trôi qua theo năm tháng, lặng lẽ nuôi những người con của nó lớn lên, kẻ đi xa, người ở lại. Cuối năm lại về gặp nhau, bạn bè tay bắt mặt mừng, bỏ qua hết những heo hắt của một năm vắng bóng.
            Ta lại về trong hơi ấm của ta
            Để tìm lại ngọt ngào bao năm tháng
            Tóc mẹ bạc và da ba màu nắng
            Một đời người chợ, biển chuỗi bôn ba.
            Quê miền biển là vậy, chồng đi đánh cá, vợ đi chợ, cứ vậy đến hết đời. Thế thôi…
            Bạn tôi ở Tây Nguyên hỏi phong cảnh tết quê đâu, thằng cháu ở Châu Phi cũng gào lên chẳng thấy không khí tết, cô bạn ở ngay Đồng Hới, lại đụng tới phụ nữ, cũng nhấm nhẳn "ảnh rứa mà kêu là tết". Tết ngay trong lòng rồi, mấy ngài hay gây rối ạ. Biết chưa?.
            Khi tôi viết những dòng này thì ở quê đã sáng ba mươi tết, không biết ngoài đó có mưa không?. Đà Nẵng đã đón những làn mưa mùa xuân lất phất từ nửa đêm làm lâng lâng những âm thầm muốn gợi tả. Mùa xuân đã chớm về trong những nụ đào, nõn bưởi, tưới lên vạt cỏ trước thềm nhà mấy ngọn xanh mơ mởn đầu tiên…
            Tết đến rồi!


            18-2-2015

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2015

MUỘN

Thời gian nhịp ngỡ thoi đưa
Bình minh chửa đón đã trưa bóng tròn
Xế chiều vẫn ánh vàng son
Đêm về điệp mộng hay mòn tóc mai?

15-2-2015