Thứ Năm, 23 tháng 5, 2019



NHẶT HẠ TRẮNG

Ta đi về màu nắng của Hạ xưa
Nhặt cánh phượng rơi vào hồn để ngỏ
Chợt dừng lại dấu chân quen muôn thuở
Hỏi em rằng, nơi ấy Hạ nhiều không?

Ta đi vào chiều Hạ nhớ mênh mông
Cái nhớ bồng bềnh một thời nông nổi
Như ngọn gió nóng ran mà vồi vội
Cứ chờ đêm về ngủ với thung xa.

Ta cũng vậy, tìm em giữa bao la
Mùa Hạ nay gọi về chiều Hạ ấy
Bao nhiêu năm nắng mưa, em vẫn vậy
Vẫn bắt ta gọi nỗi nhớ thầm thì.

Ta biết rằng mùa Hạ đến rồi đi
Cái tháng Năm rải mơ rồi lại cuốn
Cơn mưa rào mát ngọt điều ước muốn
Gửi Hạ về trong làn gió mênh mông.

Ta nhớ về em những chiều ven sông
Bước chân lên cát mềm trộn sóng
Tiếng vỗ về vọng dần ra biển rộng
Theo miên man dâu bể bốn phương trời.

Em có nhớ điều ước mùa Hạ rơi
Lên vai em nuột nà biêng biếc tím
Lòng thủy chung man mác mắt bịn rịn
Dẫn thời gian trôi nổi mọi bến bờ.

Nơi Hạ về, cánh phượng vẽ nên thơ
Gió ngơ ngẩn thổi mòn theo năm tháng
Ta qua rồi tuổi đuổi đeo lãng mạn
Chỉ còn trong mơ mộng gửi đất trời.

Cứ Hạ về, nỗi nhớ lại đầy vơi
Cứ đưa đẩy như chưa hề xa cách
Một màu xanh đậm đà không kiểu cách
Gói hết mùa giấu kín ở trong tim.

Em ở đâu, ta mê mải kiếm tìm
Chỉ nghe tiếng mùa Hạ buồn chia sẻ
Những hoài niệm chen vào từng ngách kẽ
Xây từng bậc dẫn lối đến cao xanh.

Ở nơi đó chỉ có em cùng anh
Lại miên miết áp lên môi Hạ nắng
Vẽ tinh khôi một màu e lệ trắng
Nhặt Hạ chiều vươn óng đến nơi em.

23-5-19



Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2019

GỬI NẮNG MÙA HẠ XƯA




Có một thời ta đi giữa tháng Năm
Nắng gọt hết những gai góc lo lắng
Chỉ còn lại nỗi nao nao yên lặng
Gói tặng nhau rong tiếng thầm thì.

Ta nhớ rằng em từ giã mùa thi
Trong niềm vui giọt nước mắt luyến tiếc
Má ửng hồng, mắt đỏ hoe tiễn biệt
Cánh phương rơi xoáy biếc tuổi thơ ngây.

Con đường xưa chao ngày rộng, tháng dài
Ta dừng ở mối tình đầu nông nổi
Tuổi tác trôi cùng thời gian không nghỉ
Cứ gieo hoài kỉ niệm óng tháng năm.

Bây giờ ta lại giữa mùa Hạ xanh
Cam đã ngọt, xoài thơm mật vị quả
Mận nhõn chín tiếng ve trong veo quá
Mây thẫn thờ trôi như cánh buồm xưa.

Em bây giờ thay năm tháng hay chưa?
Thời nông ni vẫn đang còn hay mất?
Chuyện nói lại cũ vẫn là mới nhất
Gác yêu thương vào mắt biếc năm nao.

Sự thủy chung đôi lúc cứ lao xao
Như vòm lá chao gió về mời gọi
Một cái nhìn thay bao lời muốn nói
Để quay lưng, nhột nhạt lại tìm nhau.

Ta đi hết những mùa Hạ nao nao
Và cả những mùa Thu đầy nuối tím
Hoa nhón nở trong lòng người bịn rịn
Rón rén nhen đỏ lịm cánh đầu mùa.

Mùa Hạ bây giờ cay, đắng, ngọt, chua
Đa sắc mùi mà sao đơn điệu thế
Chợt nhớ lại Hạ xưa cùng em vẽ
Một màu trong lên màu nắng không phai.

Bởi vì trong trong suốt chặng đường dài!

11-5-2019


Thứ Ba, 7 tháng 5, 2019


EM VỀ HUẾ MÙA HẠ ẤY

Em trở về, mùa Hạ Huế chưa em?
Mà sông xanh đã chuyển màu tím biếc
Chiều dâng lên đôi mắt người xa biệt
Gửi Huế vào trong nhón nhén tóc mây.

Nhớ ngày xưa em cứ thả vai gầy
Những ngọt ngào cuộn lên màu óng ả
Anh rộn ràng mà em trầm lắng quá
Để bồi hồi vuột mãi nắm tay quen.

Em trở về trong chiều Huế lặng yên
Cảnh vật cũ mà lòng xao xuyến lạ
Thuở em đi Huế vẫn còn trẻ quá
Cứ vắn dài trong nỗi nhớ mênh mông.

Nỗi nhớ đơn phương nên mãi phiêu bồng
Huế trầm tư trong lòng ôm sóng nước
Chuông chùa vuốt mặt sông bao nhiêu lượt
Có làm em thấy ấm giữa xa xôi?

Em trở về, mùa Hạ cuối đâu rồi?
Cành cỏ ép có còn màu mực tím?
Gió miên man tà áo dài bịn rịn
Mang em đi xa đến nửa địa cầu.

Em mang mùa Hạ của tôi đi đâu
Cái nắng ngọt lên nửa vành e lệ
Giọt nhớ, giọt thương gọi nhau đến thế
Có làm tan cơn bão cuốn trời xa?

Những chặng đường ta đã đi qua
Tiếng gọi nhau lẫn vào làn sóng nước
Nỗi tìm nhau nhấp nháy đêm bao lượt
Cứ nhặt mơ rơi ngơ ngẩn lối về.

Lại ngọt ngào nghe tiếng Huế, tiếng quê
Hút vào em thuở yên bình, say đắm
Thành quả chín, mọng Hạ về trĩu nặng
Nâng niu em trên mỗi bước nao lòng.

7-5-2019

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2018




CHT NHN RA EM LÀ CÂU VÍ DM

Đi qua ri, ta mi nhn ra nhau
Anh cht nh, em là câu ví dm
Như hàng dương xanh, bn mùa cát vng
C nôn nao đợi l bóng thuyn v.

Anh nh rng em hết gin ri thương
Nói rng đi mà nht lưng ngonh li
Nhng gin hn em ct vào trng trãi
Nhường ch thương cht nén hết trong tim.

Ví dm nên c gin ngoài hiên
Mà yêu thương lng sâu tng nhp ng
Ca trước, ca sau, gin thương đủ c
Đi qua ri, ta mi nhn ra nhau.

Nhng điu hò ví dm b dâu
Em múc hết đổ vào hoàng hôn vng
Đợi trăng lên, mòn li ru năm tháng
Hát cho anh, vơi hết nhng nhc nhn.

Anh mt đời, c mãi mãi băn khoăn
C lo âu ví dm còn, không na
Thi gian trôi trong dòng đời bão ni
Thy cánh cò chao bc hết li v.

Anh mang theo câu ví dm min quê
Ct bao năm, c tưởng là hoài nim
S nhn ra s ln nhm xao xuyến
Ví dm còn nguyên thy nét xa xưa?

Nh mt thi em bt nng, đui mưa
Buc ví dm lên đuôi chùm thơ u
Nên gin, thương nuôi nhau hoài năm tháng
Ln cùng nhau theo h nng bén v.

Nh nhng ngày c lau trng trin đê
Em mc mc trng trong thì con gái
Anh nhn ra s ngượng ngùng tr li
Trong điu hò ví dm chut không gian.

Ta di khôn hc cách sng lng im
Mà nông ni để chân thành xa mãi
Ví dm đi qua, lòng em li
Bâng khuâng cùng, ta đã nhn ra nhau.

11-7-2018

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2018



MIỀN HOÀI NIỆM TRỞ VỀ

Anh về đến hoài niệm rồi đó em!
Góc bình yên đã qua mùa lá đổ
Khung trời xưa miệt mài mây trắng vỗ
Vào nắng thưa, dệt nỗi nhớ mênh mông.

Anh về đến ngày xưa, em biết không?
Hoa phượng đỏ giờ lưa thưa bông cuối
Bóng chiều đổ lên miền không có tuổi
Gói thời em vào ấm áp hư vô.

Trong yêu thương đầm đậm nốt lặng chờ
Giây thành phút, ngày thành năm tháng mỏi
Những cung thăng vẫy một thời tỏa gọi
Khung trời xưa theo những buổi ngày xưa.

Đó là thời ta đuổi nắng, bắt mưa
Đó là thời ngọt mật vào sắc hạ
Hoa ngại ngùng nên nửa chừng chín quả
Vị ngọt ngào trộn hương thuở đầu tiên.

Em lắng vào những điệp khúc triền miên
Những sóng gió giấu mình trong đời vắng
Lặng lẽ sống như sóng ngầm yên lặng
Chợt trào lên bọt trắng chẳng ai hay.

Anh đã về nơi tay giấu trong tay
Nơi ngượng ngùng không có ai bắt gặp
Em có nhớ đôi mùa say ngây ngất
Những cung bậc thăm thẳm chẳng vì đâu.

Đó là nơi chẳng bao giờ hẹn nhau
Đó là nơi trước ngọt rồi sau đắng
Tóc ai đen, làn da thanh thoát trắng
Đắng một lần, ngọt lịm mãi trong tim.

Anh bòn mình nuôi nỗi nhớ lặng yên
Em bòn tuổi xuân nuôi lời khó nói
Thời gian trôi trong khát mòn, khát mỏi
Nước róc rách cô quạnh giữa rừng già.

Anh tìm về nơi mây mọc trong hoa
Làn mỏng mảnh tơ mành như ảo giác
Gieo mầm suối, đổ thành muôn đỉnh thác
Hỏi ngọn nào ta không thể lãng quên?

Nơi ban đầu ta gọi anh và em
Và mãi mãi đôi bầu trong ý tứ
Xếp bao nhiêu cũng chẳng thành câu chữ
Gói miệt mài Nếu… trong hộp Ngày xưa.

7-2018
 

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2018



CHIA TAY

Em gửi lại sân trường nắng đỏ
Gửi mùa hè phượng cháy trong tim
Những cánh hoa như giọt vào nhịp sống
Suốt bao năm em trăn trở đi tìm.

Bao mùa hạ cháy vần tâm tưởng
Bao đắn đo vẽ thô ráp bàn tay
Đẩy mơ ước lên thành hiện hữu
Gieo mùa hạ vào em có hay.

Em gửi lại những mùa thi nhớ
Những đồ án đang nét dậy thì
Gửi lại gian khó ngần năm ấy
Để nhọc nhằn mê mãi hóa vần thơ.

Em mang hoài bão vào thăm thẳm
Không gian, thời gian tụ lại giao thời
Rồi mơ ước, rồi tiếp tục khao khát
Giữa mọi miền cuộc sống mến yêu ơi!

25-5-2018

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2018


Chiến trường chẳng phải chiến trường
Niềm tin át hết bom thương, đạn vùi
BẾN SI MÊ

Anh thời nông nổi, em kiệm lời
Anh buôn nắng Hạ, em xa khơi
Hai đứa cùng dong buồm mơ trắng
Như cánh hải âu muốt giữa trời.

Bâng khuâng thuở ấy, khát lâu rồi
Đời không đủ nước, em buông lơi
Anh níu dây tình, múc nhỏ giọt
Chỉ đủ người ta tiếc đoạn lời.

Hoa cải mùa nay thả về trời
Người ôm thoảng thoảng nét buồn trôi
Thuyền trăng si bến neo lay lắt
Một nửa muốn cùng, nửa muốn thôi.

17-5-2018

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2018


TRUNG ĐOÀN 27 TRIỆU HẢI

Có một Trung đoàn như thế
Ngang dọc suốt cuộc chiến tranh
Có những người lính như thế
Đánh nhau vì muốn hòa bình.

Vừa Nghệ An, rồi Quảng Trị
Khe Sanh, Bến Hải, Cồn Tiên
Hy sinh nhiều hơn dấu đất
Thành Cổ tám mốt ngày đêm.

Một súng hai miền canh giữ
Đếm đi, đếm lại mấy người
Người sống, một lòng khắc khoải
Đêm về gọi bạn tàn hơi.

Bao năm xông pha trận mạc
Người thành thiên cổ hết rồi
Tuổi thanh xuân thành sóng nước
Vỗ bờ mãi mãi khôn nguôi.

Có một Trung đoàn như thế
Đi vào sông núi mênh mông
Trung đoàn của đất, của nước
Ngàn năm nhịp bước trập trùng.

13-5-18


GÓC NNG ĐẦU TIÊN

Phượng mùa này đã chm n chưa em?
Khi vt nng chiu xuân còn tiếc nui
Ghế đá xưa vn lưu hình bao bui
Gió lang thang v hương sm ngt ngây.

Chm h ri, má y có đỏ hây?
Tóc có xanh, lng pht phơ nng rãi
Ci lên ngng, gi hoa vàng li
Mt mùa xưa ân n c xa dn.

Sóng rì rào, sóng mi có dng chân?
Để anh v vào thơ màu ngc dát
Mt thi em chênh chao trong thơ, nhc
Xao xác hn ngn lá chiết thi gian.

Nơi em xa, hoa nng có ngp tràn?
Che em tránh đắng cay và trăn tr
Ch gi li trong mt em ni nh
Đủ tn ngn mùa hoa ci bâng khuâng.

Hai sc giao mùa kên kết làm thân
Ve ngân tiếng, tri rung nghiêng đáy nước
Như em r gia dòng đời xuôi ngược
Ct thi gian, tìm li ngã đường v.

Hoa phượng mùa này rai ri đêm khuya
Cánh mong manh đánh thc chùm dế c
Dế git mình gy đàn trong gic ng
Phím vô tư, buông rũ khuy mênh mông.

Mùa giao mùa vt say đắm vào mong
Khuông nhc nhp nhô nt trm, nt bng
Như du xưa em bước trong hoài mng
Gic mơ xưa ngơ ngác lc li v

Ta chen ci vàng vào phượng đỏ hoe
Thay mt thu, nguôi ngoai lòng bn rn
Nng cung cúc ri lên bng lăng tím
Nhc em v góc nng bui đầu tiên.

12-5-18