Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017

CHÚT NHẶT CHÚT ĐỜI 

Đường đời muôn nẻo, dưng nhặt được 
Một chút hương đơm thuở hàn vi 
Ta ngồi vẽ lại thời mây nước 
Dại khờ, nông nỗi cuốn người đi. 

Rời muôn, về một, ai son sắt? 
Bến đi, thuyền đỗ, dễ nhận ra? 
Khoang chật, trướng rủ, buông ngây ngất 
Thả hồn lơ lửng mây xa xa… 

Theo nắng về xưa nhen tiếc nuối 
Theo mưa về ngọn khóc chiều tà 
Tim buồn thả nhịp chùng ngơ ngác 
Mắt buồn gieo lệ, giấu kiêu sa. 

Trả lại người xưa với xa xưa 
Giấu nắng vào mắt, mây giấu mưa 
Vờ thanh, giả thản thời lâng bước 
Vọng trước, nhìn sau, thế cũng vừa! 

1-8-2017

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét