Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

XÀM ĐÊM 

Thế thôi ạ, còn gì đâu để nói! 
Niềm tự hào chìm xuống đáy vực sâu 
Những mơ ước không còn là khát vọng 
Nhường chỗ cho những trần trụi bước đầu. 

Đau khổ cho một tương lai thế hệ 
Người thông minh đi học kẻ trọc đầu 
Óc trống rỗng vẫn làm thầy, cô giáo 
Bởi sư phạm gọi vào, em có biết gì đâu. 

Nhớ ngày xưa cụ Tố Hữu tự hào 
Ăn khoai sắn, đi ngăn sông làm điện 
Khoan biển làm dầu, dép lốp vào vũ trụ 
Nay lại khóc vì kiêu hãnh tối tăm. 

Người giỏi giang làm bộ đội, công an 
Kẻ tầm tầm làm giáo viên, nghiên cứu 
Mong đất nước sánh vai toàn thế giới 
Lại nằm mơ! Có phải lại nằm mơ? 

Thực dụng? không! Lãng mạn? chẳng bao giờ 
Chỉ loanh quanh đi vòng không nâng bước 
Ôi cuộc sống! Biết bao giờ có được 
Niềm tự hào cao quý bốn ngàn năm?

10-8-2017

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét