Thứ Bảy, 30 tháng 9, 2017

ÁNH SÁNG CONG TRÊN CON ĐƯỜNG THẲNG



Chỉ là điều quen thuộc ta gặp hàng ngày
Ánh sáng cong trên con đường thẳng
Chân trời gần,
Chân lý thì vô vọng!
Tọa độ nào tuyệt đối nói ta nghe.

Những hệ qui chiếu cứ lần lượt diễu qua
Phép biến hình bảo giác không còn quan trọng
Toán tử chu kỳ cũng tương đương vô tận
Thăng trầm như lối quen thuộc hàng ngày.

Người tỉnh chê người say
Người say loay hoài người tỉnh
Rốt cuộc cả hai đều không nhìn về cái đúng
Cuộc thảo luận vô duyên!

Có lẽ chân lý thuộc về đưa trẻ sơ sinh
Chỉ nhìn thấy bàn tay khua trước mặt
Tai còn ù chẳng nghe gì được, mất
Chỉ tự mình tồn tại với bản năng.

Những đường cong uốn lượn từ ngàn năm
Những phương trình nay đúng, mai sai trái
Ta chợt hiểu không gì là mãi mãi
Ánh sáng vẫn cong trên lối thẳng hàng ngày.


30-9-2017

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét