Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015

GỬI BAN MÊ CHIỀU 
Anh trở lại với núi đồi đất đỏ 
Mùa khô vắt qua một nữa xa vời 
Rừng cà phê tưới bạt ngàn nắng gió 
Đất cuộn mình giữ hơi ấm sinh sôi. 

Sê-rê-pôk ngấn mùa này cạn quá 
Chảy về đâu những nỗi nhớ đèo bồng 
Dẫu đổi sắc qua mùa đông, mùa hạ 
Giữa hai mùa thơ thẩn hóa hư không. 

Vai nắng rũ ven chiều không quen biết 
Tìm chỗ xưa, bướm dẫn lối quay về 
Hàng sao đổ vào lòng thương quay quắt 
Góc xạc xào cào gót nhón đêm khuya. 

Anh xuyên suốt thời gian tìm bóng cũ 
Lại chần chừ chợt nhớ, chợt nhận ra 
Ngày đêm vậy mà khuôn nhìn thay đổi 
Có lẽ nào vô tâm hoá người qua. 

Mai, ngày mai anh về với biển xa 
Nhớ mãi em chiều cao nguyên lộng gió 
Ché rượu cần bừng bừng nắng đỏ 
Thắm tình em gieo nỗi nhớ xa vời. 

Vẫn người xưa, nay lối cũ em ơi! 
Gieo hạt vắng có gặt hoa tỏa nắng 
Xa rồi gần nôn nao thành im lặng 
Rót muôn chiều tràn cốc lắng du dương. 

Ban Mê 15-3-2015

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015






CHUYỆN HOA CỦA BIỂN 

Anh kể em nghe về những bông hoa của biển 
Những cánh hoa không rủ xuống bao giờ 
Tiễn người đi và đón người mới đến 
Khi héo tàn rơi xuống biển nên mơ. 

Hoa của biển xây nên tường của đảo 
Chắn gió lùa từ phía lạnh, phía ngờ 
Ngăn sóng vỗ mòn dấu in cát trắng 
Dấu đêm ngày vẽ nét gác, nét thơ. 

Hoa của biển sinh ra từ biển thẳm 
Giữ hai bên cho đảo nổi, đảo chìm 
Nếu em đến dạt dào theo cánh sóng 
Hoa nghiêng mình rẽ lối phía con tim. 

Hoa của biển ve theo màu áo lính 
Thả chấm rơi lên nhẹ những phím đàn 
Ngân lời hát về quê hương yêu dấu 
Thuở ngược bờ đi đuổi nắng lang thang. 

Hoa của biển nghe theo lời của biển 
Gác bình yên mặc nắng đỏ, trăng vàng 
Che thao thức theo giận hờn biển động 
Giữ vững vàng khi gió chướng lùa sang. 

Hoa của biển gửi cho em của biển 
Chuyện về hoa kể xuyên suốt đêm ngày 
Để em nhớ mãi mùi hương của biển 
Nhớ về hoa lộng gió biển mê say. 

14-3-2015
ƠI NGƯỜI VỀ VỚI KƠ-NIA 

Bao nhiêu năm tháng đi qua 
Để lại lá vàng, nắng đỏ 
Mình em với trời lộng gió 
Người đời lạ lẫm, kơ-nia. 

Thế giới bên này bên kia 
Địa đàng, trần gian bụi bặm 
Ngày thăng, đêm trầm giấc lắng 
Mơ mòn tuổi tác kơ-nia. 

Anh đi suốt bốn mùa qua 
Còn em hai mùa bền bỉ 
Hết nắng lại mưa sao thế 
Mình em ôm hết gió trời. 

Chập chùng rừng núi ai ơi 
Đừng để em tàn nhung nhớ 
Lặng yên nuôi niềm cởi mở 
Đón người say đắm kơ-nia. 

Thương em, người nhớ đừng về 
Để lại mình em chớm lạnh 
Giao mùa bóng em sóng sánh 
Dẫn về lối nắng kơ-nia. 

Ban Mê Thuột 14-3-2015

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

KHÔNG THỂ QUÊN VÒNG TRÒN BẤT TỬ

Các anh đứng làm vòng tròn bất tử
Lấy thân làm lá chắn giữ biên cương
Máu các anh thấm sâu vào lòng đất
Và linh hồn bao biển đảo quê hương.

Hai tám năm giữa bao la thăm thẳm
Giữ bình yên cho Tổ quốc đêm ngày
Dẫu bão tố, bình minh, chiều yên lặng
Biển ôm trời và nước xoáy ôm mây.

Sao quên được những tháng ngày gian khổ
Nơi quê hương người thân thiết ngóng chờ
Quên sao được ngọn cờ giương đỏ thắm
Cả dân tộc thao thức cả trong mơ.

Sáu tư người làm sáu tư cột mốc
Giữ đất nước từ Nam chí Bắc
Sóng gầm gào Hoàng Sa đến Trường Sa
Ta tự hào chính lịch sử của ta.

Mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước
Bao cuộc chiến tranh quên làm sao được
Lớp cháu con lại nối tiếp cha ông
Đem thân mình quyết trấn giữ non sông.

Biến lời ru thành những lời xung trận
Gót chân son trở nên gót thành đồng
Môi, má thắm ép chặt vào báng súng
Tổ quốc gọi rồi, bước tới nhẹ như không.

Ôi đất nước, thuở yên bình, trai gái
Tỏ yêu thương miên man mãi tháng ngày
Tay vừa nắm chưa ấm ngực say đắm
Biển thét gào, ta khoác súng đi ngay.

Chúng tôi đến nơi các anh đã đứng
Bởi biển đảo lại cuộn trào sóng dựng
Hàng triệu người không ngủ ở quê xa
Cứ ngóng về Hoàng Sa tới Trường Sa.


12-3-2015

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

BỞI SUỐT ĐỜI MẸ MÃI MÃI YÊU CON

Hãy nhớ rằng mẹ mãi mãi yêu con
Bởi suốt đời con là con của mẹ
Có khi con không yêu mẹ bằng yêu những cô gái trẻ
Không hề gì, bởi mẹ mãi yêu con.

Mẹ yêu con từ những câu hát ru
Mẹ thuộc lòng trước khi con đến
Từ chiếc tã sơ sinh mẹ may khi vừa cưới
Yêu từ khi mẹ thấy trẻ trong nôi.

Mẹ cũng như bao phụ nữ trên đời
Nuôi con lớn ở quê hay phố thị
Dẫu giàu, nghèo vẫn những lời thủ thỉ
Con thế nào cũng là của mẹ, mẹ yêu con.

Mẹ có thể nghèo trước con với mọi người
Nhưng lại giàu hơn bao nhiêu người khác
Không quyền lực, của cải nào sánh được
Mẹ có cuộc đời mãi mãi yêu con.

Có thể nay mai mẹ không còn trên cõi đời
Con hãy nhớ mẹ yêu con mãi mãi
Mẹ hóa thành đất như bao người vẫn vậy
Tình yêu mẹ nuôi con để nuôi con.

Trên đường đời nhiều hố bẫy, chông gai
Con bận bịu quên sau lưng có mẹ
Con làm được những điều phi thường
Nhưng với mẹ con vẫn là con trẻ
Bởi suốt đời mẹ mãi mãi yêu con.


12-3-2015
GỬI EM 

Em thân yêu 
Anh không phải là người em kỳ vọng. 
Bởi anh thật thà, thật thà đến dại khờ. 
Cuộc sống dữ dằn 
Không như những trang thơ. 
Trong đó những thước phim khủng thay cho phim cổ tích. 

Anh biết mơ ước của em nhẹ nhàng thôi. 
Nhưng nhẹ nhàng đến thần thoại. 
Anh là người quen sống chậm rãi. 
Có phải em tìm?. 
*** 
Từ sâu trong trái tim 
Anh yêu em hơn mọi người đàn ông trên trái đất. 
Bởi sự chân thật làm anh thận trọng. 
Không để em uổng phí 
Dù chỉ một khoảnh khắc nhỏ nhất. 
Trong cuộc đời yêu quí, phải không em?. 

4-9
LẮNG NGHE 

Em lắng nghe giọng nói từ phía anh. 
Và những điều chẳng bao giờ được nói. 
Em e ngại sự chân thành anh gọi. 
Như bản tình ca giao cảm với thời gian. 

Em muốn nói với anh bao lời lẽ dịu dàng. 
Muốn làm sống những khoảnh khắc đã mất. 
Nhưng em đã không thể dù trái tim chân thật. 
Nỗi muộn mằn mong muốn thiết tha. 

Em đau khổ tột lòng khi biết anh ở rất xa. 
Muốn đến bên anh cho thỏa niềm mong đợi. 
Em sẽ đến dù thời gian mòn mỏi. 
Ở bên anh, trách cứ lại phía mình. 

Em muốn nói nhiều bằng ngôn ngữ lặng im. 
Bởi em biết anh không hề chờ đợi. 
Sự chân thành đâu chỉ qua lời nói. 
Mà thấm dầm trong tương cảm sâu xa. 

Em cũng biết anh đâu dễ nhận ra. 
Trái tim sắt son trong lồng ngực thiếu nữ. 
Em sẽ nâng anh lúc mệt mỏi. 
Xoa dịu anh vết bỏng cháy thời gian. 

Em sẽ làm những việc không thể làm. 
Để trong anh khuấy động dòng nhịp sống. 
Em sẽ khơi dậy niềm đam mê cháy bỏng. 
Của tâm hồn chai sạn đến khô cằn… 

Hãy đến với em khi đau khổ, nhọc nhằn. 
Hãy đến với em khi vui buồn, trăn trở. 
Hãy nhớ đến em khi lòng anh thấy nhớ. 
Chút hương đời dịu… ngọt… lắng giấc mơ. 

21-10 
NẮNG THÁNG BA

Dịu dàng vạt nắng tháng Ba
Rơi ngang cửa sổ như là lụa giăng
Phất phơ vài nét miên man
Để xuân nán lại thanh nhàn thảnh thơi.

Đầu đường nhặt chút mơ rơi
Cuối đường rải gió mây trời du xuân
Nhắn về nơi ấy xa gần
Nhắn về một thuở bâng khuâng nắng vàng

Vai em khỏa ít mịn màng
Tóc em thơ thẩn ươm mầm khơi sinh
Long lanh nắng trọn một mình
Trong đôi mắt ấy biết tìm ai đây

Nắng mùa xuân mới chớm gầy
Xoa xoa lên má hây hây ửng hồng
Nên trời đất cứ mênh mông
Ươm mưa giăng bụi, ngat trồng hương say.

Về đi em, nắng còn đây
Gắn thời thiếu nữ lên đầy thơ xanh.


11-3-2015

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

QUY LUẬT MUÔN ĐỜI

Vẫn biết rằng em chẳng đến nữa đâu
Tình yêu ấy
Của một thời nông nỗi
Thời gian trôi
Anh muốn nhanh
Vì vội
Để tình đầu chín rụng thuở non xanh.

Không nặng nề gì giữa em và anh
Chỉ một nỗi vô tư khờ hạo
Qua tám mùa nắng ấm rồi giông bão
Chuyện ngày xưa
Lùi vào chỗ xưa hơn.

Anh trở về lối cũ thân quen
Dành thời gian ươm rễ sâu vào đất
Mặc gió mưa
Chẳng nảy mầm, mọc lộc
Giấu tình yêu yên ngủ chốn bình yên.

Em đi qua nơi ấy bao lần
Cả anh biết và cả em cũng biết
Tình yêu chung quá mặn nồng, tha thiết
Quá tâm tư nên chẳng nói nỗi lời.

Tuổi có thì
Ta dại dột em ơi
Trái táo chín mà hai người phải đói
Đến hôm nay vẫn vụng về mọi nỗi
Biết vậy rồi nói vọng chỗ thân quen.

Đã trưởng thành cả anh và em
Muốn nói với con mọi điều chân thật
Mà lại thôi
Đã thành quy luật
Mỗi người qua đào hố gửi mai sai.


10-3-2015

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015


LÁI XE NỮ TRƯỜNG SƠN

Trường Sơn xa, mấy yêu thương
Một thời huyền thoại, trên đường gió reo
Miên man tóc xõa lưng đèo
Lái xe ra trận, cheo leo núi mòn.

Một thời con gái vàng son
Gửi vào bom đạn, gót bòn chiến tranh
Trở về làng xóm, đồng xanh
Mảnh bom, mảnh đạn thân hành tuổi xuân.

Chồng con, ấy chuyện xa gần
Công ơn đền đáp, chẳng cần mảy may

Cho rằng chuyện chẳng ai hay.
Ngàn năm nhớ mãi một ngày thuở xưa.


8-3-2015
QUAY LẠI THÁNG BA XƯA

Em giấu gì vào trong chuỗi tháng Ba
Mà đêm ngày cứ mong gần đến thế
Dẫu xa xôi tận chân trời,góc bể
Cứ tràn về trong câu chuyện tháng Ba.

Chuyện thật xa mà lại chẳng ở xa
Thoảng thì thầm trong vòm đêm lá rủ
Ở đâu đó có một người không ngủ
Viết miệt mài trang cổ tích tháng Ba.

Em kể về những giấc mơ loài hoa
Anh nhớ về những buổi chiều hò hẹn
Dẫu bối rối, cách mấy nhà đã đến
Vẫn ngọt ngào trong trong tay nắm thân quen.

 Ừ em nhỉ tháng Ba về thủ thỉ.
Nắng vàng ươm lên những câu chuyện kể.
Về tình yêu hoa cỏ thuở ngày xưa.
Chỉ say sưa chẳng hề biết đón đưa

Chỉ biết vô tư dẫm nắng, đội mưa
Chỉ biết cười sau đôi mắt đẫm khóc
Em nhí nhảnh đến tột cùng chân thật
Anh vô tình cứ đếm vượt thời gian.

Tuổi thơ qua trong nắng ấm ngập tràn
Có ai biết yêu dễ dàng đến thế
Em cứ ngỡ như thần tiên, phù thủy
Nháy mắt thôi đã có tổ uyên ương.

Vậy mà bao tháng Ba yêu thương
Về rồi đi, ta một đời lận đận
Xa, xa quá nên hai người thơ thẩn
Tìm cho nhau chút hoài niệm chắt chiu.

Vẫn gặp nhau, gặp đều đặn đấy thôi
Mà trời đất, tâm tưởng mênh mông quá
Tình yêu nở theo Thiên hà hối hả
Uốn thời gian quay lại tháng Ba xưa.


8-3-2015

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

Kỷ niệm thời xa vắng

Thoang thoảng rơi, trời lấm tấm thả mưa / Mùa xuân mới lại về ngang khung cửa / Tình yêu thương được thêm một tuổi / Nỗi nhớ em dài hơn thuở xa xưa.

Em nhớ không kỉ niệm ngày xưa.
Em mười tám
anh đôi mươi có lẻ.
Em dịu dàng, thơ ngây, e lệ.
Chút dậy thì xao xuyến vô tư.

Anh bỗng trở nên thừa khi ở bên em.
Để ngọn gió thầm thì mùa hạ cuối.
Tuổi thơ em anh hoài rong ruổi.
Chơi trốn tìm trong vơ vẩn yêu đương.

Anh không dám trao niềm yêu thương.
Sợ thời gian vẫy chào mãi mãi.
Tình đơn phương có bao giờ trẻ lại.
Giấu mình trong hoa phượng cháy hè sang.

Em vẫn bên anh giản dị, nhẹ nhàng.
Dù trái tim không bao giờ chung được.
Và anh biết như đôi bờ con nước.
Cứ nhìn nhau cho đến biển xa khơi.

Ngôi trường em học nay khác rồi.
Cây phượng già đã chuyển dời ngõ mới.
Tiếng ve kêu không còn mời gọi.
Hay thiết tha như anh thuở yêu em.

Những cây bàng cũng rời chỗ thân quen.
Không chìa tay vẫy như hồi em học.
Ở nơi đó tòa nhà cao mới mọc.
Xóa lạnh lùng bao kỉ niệm lứa đôi.

Chỉ còn lại những nỗi nhớ riêng thôi.
(Mà anh cũng không chắc em còn nhớ).
Thuở nắng mưa chập chừng bỡ ngỡ.
Quá vô tư lỡ bao chuyện vui buồn.

Anh và em ngày một già hơn.
Sao tình yêu lại cứ đòi trẻ mãi.
Đòi phượng đỏ, bàng đêm quay lại.
Để kiếm tìm trong hư ảo chiêm bao.

Anh biết trong mỗi người có một trái tim.
Biết yêu thương và đập không lỗi nhịp.
Nhưng theo em, chắc anh không đuổi kịp.
Sự tảo tần, kiêu hãnh ở trong em.

Hơn mười năm rồi.
Gặp lại kỉ niệm thân quen.
Em vẫn vậy, dịu dàng và xao xuyến.
Tuổi thanh niên vẫn như còn lưu luyến.
Trong mắt em xanh thẳm thoáng chơi vơi.

Vẫn hình dáng xưa, vẫn thắm nụ cười.
Em nhẹ nhàng như chưa hề thay đổi.
Nên ngỡ ngàng cây bàng chìa tay vội.
Tiếc mùa đông không phượng đỏ trời xanh.

Chừng đó thôi đủ ngây ngất lòng anh.
Lời nói không đuổi kịp lòng tiếc nuối.
Anh chỉ trách một thời nông nỗi.
Nắng trong tay rồi anh rải gió đưa…

Thoang thoảng rơi, trời lấm tấm thả mưa.
Mùa xuân mới lại về ngang khung cửa.
Tình yêu thương được thêm một tuổi.
Nỗi nhớ em dài hơn thuở xa xưa.

Mùa xuân lại về với nắng đó em.
Để mùa đông chia tay cùng gió lạnh.
Chúm môi cười, mắt em lóng lánh.
Kỉ niệm về trong sáng buổi đầu tiên.


2009 

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

LUNG LAY 

Em không muốn gặp lại người xưa 
Sợ chạm vào nỗi đau mình em biết 
Dẫu là vậy mà thời gian mãi miết 
Khắc sóng mòn bao vệt xuống đời em. 

Những vết nhăn trên má nhiều hơn 
Nỗi bâng khuâng chẳng bao giờ lắng xuống 
Tuổi thanh xuân chỉ còn trong tâm tưởng 
Muốn xê dịch mà có đến được đâu. 

Vẫn biết rằng ai cũng đã có đôi 
Niềm nuối tiếc chỉ chờn vờn ảo ảnh 
Lung lay mãi một góc đời sóng sánh 
Thuở vô tình! chẳng bén lại đâu anh. 

6-3-2015

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015


SÓNG HƯƠNG GIANG

Ai đặt tên nơi ấy Hương Giang
Để em cứ miết hoài lên đó
Mùa thu xanh hay hạ vàng nắng đổ
Đông lạnh se hay xuân đến dịu dàng.

Tuổi thơ em neo bờ bắc, bờ nam?
Trong cỏ xanh hay ngọn bàng lá rủ
Con sóng lang thang một đời vất vả
Để cuối cùng ôm cát trắng miên man.

Từ nỗi đau thương đến chốn địa đàng
Em trọn vẹn với một đời chung thủy
Dẫu mùa hạn khô hay tràn mưa lũ
Vẫn hai bờ con sóng vỗ lang thang.

Ai xuôi ngược ra Bắc, vào Nam
Mang trái tim nhịp đập em-sóng vỗ
Lúc thức tỉnh hay mơ đầy giấc ngủ
Cứ chao về đong đưa ấy-Hương Giang.


3-3-2015
CHẲNG AI CÓ QUYỀN DẠY DỖ NGƯỜI KHÁC

Có thể những lời này anh không viết cho em
Mà cho ai đó và một vài người con gái khác
Đã có vợ, có chồng hay bất kể tuổi tác
Cũng là đàn ông, đàn bà thế giới này thôi.

Có thể là lời dạy cho kẻ đôi mươi
Có thể thể là tâm sự với ai đã qua thời tuổi trẻ
Ai đã làm chồng, làm vợ
Làm cha, làm mẹ…

Mỗi người con chúng ta sinh ra
Vừa là của ta vừa là không phải
Mỗi tình yêu tiến đến hôn nhân
Cân nhắc mọi điều phải trái.

Ai cho rằng mình có quyền bảo ban người khác từ ngày xưa
Là anh? là em?
Hay từ lời khuyên bè bạn bên những cuộc vui sớm tàn
Hữu hạn vô tâm?

Anh vẫn biết rằng anh có thể sai, sai nhiều
Và em cũng vậy
Cuộc sống chung đâu chỉ có điều hay lẽ phải
Bàn tay bên nám bên không
Trên gương mặt trắng là mái tóc đen
Hai phạm trù đối lập.

Anh không đề cao đức hy sinh của người phụ nữ
Anh muốn em vươn lên nhiều thứ
Bên anh
Như ngọn gió và mây đua nhau dưới ánh nắng mặt trời
Mãi miết.
Một tình yêu bất diệt từ hai phía vô tư
Trước gian nan cũng chẳng chần chừ
Hòa một.
Dẫu một bên là mặt trời chói chang khát vọng
Còn bên kia là giấc mơ ngọt ngào đêm tối mênh mông

Em và anh cũng như bao gia đình
Chẳng ai có quyền dạy dỗ hay bảo ban người khác.
Bản nhạc hay cũng mang nhiều nốt thăng, nốt lặng
Bài hát hay cũng lên bổng, xuống trầm
Vui vẻ, trầm ngâm
Nghẫm nghĩ
Quả táo cắn một bên
Muôn thuở
Đôi mươi!!!


2-3-2015