Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2017

ẨN SĨ
Sóng đưa ngươi đến với đất này
Gió đưa hồn ngươi đến đất này
Để ngươi sống sống những gì ngươi thích
Cua ẩn sĩ!
Ốc mượn xác hay ốc mượn hồn
Điều đó thật vô nghĩa
Người chỉ cần biết ơn tối thiểu
Đừng vô tâm.
Ta không được vô tư như ngươi
Dẫu mượn được những gì ta không có
Nhưng không làm được những gì ta muốn
Ta ẩn sĩ từ lâu.
Không phải nước không trong
Không phải sóng muôn trùng
Cũng không phải cát tràn bờ chát mặn.
Mà chính là linh hồn cuộc sống
Ẩn sĩ bao năm.
13-4-2017
ĐỂ THẤY EM BÌNH YÊN
Sóng đến đây để thấy bờ thân thương
Gió đến đây để thấy mây khát vọng
Nắng đến đây để thấy hoa trông ngóng
Mưa đến đây để thấy đất khô cằn.
Đêm đến đây để se nỗi bâng khuâng
Trăng đến đây để rải mơ bên gối
Thời gian đến đây ngắn chờ, ngắn đợi
Anh đến đây để thấy em bình yên.
13-4-2017

CUNG BẬC TÌNH YÊU


Nhớ không em, tình yêu thuở hai mươi
Ừ, cái tuổi ngọt ngào mà nông nỗi
Nụ cười tắt, anh sai, em bối rối
Để lo âu năm tháng tiếc về nhau.
Em nhớ không, và mười năm sau
Tình yêu thương giờ thành cơm, thành cháo
Con ốm đau, vợ chồng phiền não
Sự ngọt ngào thay bằng những lo toan.
Và cứ vậy, lại mười năm ngút ngàn
Những hôm về khuya, cửa không chặt nỗi
Những lo lắng thành dằn vặt đến tội
Cay đắng, ngọt bùi trộn lẫn băn khoăn.
Để năm mươi, tình yêu thương lặng yên
Anh từ bỏ thú vui, trở về yên ả
Ta nói với nhau về hoa, về lá
Sống chậm hơn trong nếp cũ xô bồ.
Thêm mười năm, yêu em cũng vậy thôi
Trái gió, trở trời, tiếc thời tuổi trẻ
Em vẫn hàng ngày chợ búa và hơn thế
Gánh thay anh những nền nếp nhọc nhằn.
Cứ vậy rồi, năm tháng chất nhiều thêm
Tình yêu xưa thành nghĩa tình sâu nặng
Như con sóng nghỉ trên bờ cát trắng
Vọng vào không gian âm ỉ du dương.
Anh và em, những cuộc sống bình thường
Cứ lặng lẽ trồng cho đời hoa trái
Để cuối cùng ta quay đầu nhìn lại
Cung bậc yêu xếp gọn, đúng chưa em!
12-4-2017
Xoan ơi, sao em tim tím
Hay xuân se lịm đầu môi
Ngọt vào lòng người mấy nỗi
Bâng khuâng, bịn rịn một đời.

Mai lại được nghỉ nữa rồi


ÔI
Vừa bước vào đến cửa
Vợ hỏi: đi đâu về?
Đừng hòng giấu tôi nhé
Mấy bữa ông về khuya.
Nay Trời thì không bão
Cũng chẳng có chiến tranh
Mà ông về sớm thế
Hay có lòng em, anh?
Làm đàn ông khổ vậy
Về khuya vợ chiết chì
Nay cải lão về sớm
Cũng vẫn bị đa nghi.
Thôi đành cười xéo xéo
Anh nay tiến bộ rồi
Vợ liếc, ừ thế chứ!
Biết đâu mình hết hơi.
7-4-2017

Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2017

Anh gi li t bit hoa pơ lang
Li ra đi sut chiu dài đt nưc
Phía bc xa xôi mong thm có đưc
Hái sc màu go đ gia rng mơ.

Hoa pơ lang hay hoa go nên thơ
Hoa chy sut c cuc đi thiếu n
Min bc lnh căm, Tây Nguyên bi đ
Vn thm màu hoa đ cháy trong tim.

Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

CHU KỲ CUỘC SỐNG

Nói tin ư? Không!
Nói yêu ư? Không!
Và chẳng ai nghĩ về điều đó nữa!

Ta cũng một thời từng tin như thế
Con người!
Lý tưởng!
Yêu thương!

Sự lụi tàn làm ta chín chắn lên
Ngưỡng tới hạn không dập nổi
Sự tính toán làm ta khốn khổ - ta thừa biết điều này
Không như bảng cửu chương
Hai lần hai nhất định thế nào cũng bốn.

Ta không tin, không nghĩ
Dẫu tất cả chẳng bao giờ là muộn
Xét cho cùng cũng chạy trong chu kỳ xoắn ốc kỳ quặc

Nhìn lên!

6-4-2017

Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

CUI CÙNG EM CŨNG ĐN
                                    
Và như vy, cui cùng em cũng đến
Chiu h vàng lên liếp c non tơ
Ta đi quá na đi ngưi nhìn li
Mt vn xanh, tóc chm bc bao gi.

Ôi tui tr, mt thi ta nông ni
Ch biết yêu qua tiếng chim gù
Tiếng xào xc đêm lun qua ca s
Rơi xung sàn ngơ ngác ngó trăng thu.

Em vn đó, mùa vn xanh chm lá
N đu tiên chưa rơi, n ngi ngn
Du đã qua bao tháng ngày tng tri
Khoác lên vai sc bc, nét bâng khuâng.

Bao đôi la đã không còn thơ di
Không hiu sao ta vn đng mt mình
Nghe tiếng sóng v dn vào đêm ti
Gi sao v lp lánh ánh lung linh.

Hay có l ta chưa bao gi ln
Trưc yêu thương mong đi, du mt ln
Và có th đó đây ai cũng vy
Như git nưc đêm ngày chuyn hi luân.

Quá na đi vn trong vòng quy lut
Vn trói cht thăng giáng vi tháng năm
Ch khát khao thoát ra ngoài thc th
Cun phăng đi nhng ngt nht âm thm.


6-4-2017

Thứ Năm, 30 tháng 3, 2017

GỬI NGƯỜI SỐNG THỬ

SỐNG THỬ

Em ngâm nông nỗi vào thơ
Ngâm thì con gái rửa mờ đa đoan
Đắng cay vất vưởng lệ tràn
Ngỡ lầm cát bụi, tan hoang một đời.

Làm thân con gái, khổ ơi!
Chồng con chưa thấy, rối bời tâm can
Đoạn trường nhũng nhiễu thế gian
Lòng ưa làm mẹ, mắt tràn khổ đau.

Giá đừng có chữ bể dâu
Thì em đâu phải chịu màu thê lương
Sa chân, nông nỗi nhầm đường
Phút giây kề cận, bỏ thương đoạn lòng.

Người ơi, có cảm khổ không?
Người quay lưng để em bồng khổ đau!
Sông dài mấy đoạn nông sâu?
Biển khơi mấy vũng nhuốm màu ải truân?

Than thân non nớt xa gần
Phút giây mềm yếu, tàn thân hại người
Cuộc đời ngắn, chẳng trò chơi!
Gắn chi dại dột, chịu lời  nhiễu nhương.


30-3-2017

Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

Phỏng dịch từ Прощание Славянки của Лазарев
Lời từ biệt cô gái Slavơ
Phút từ biệt, em yêu rồi cũng đến
Anh cảm nhận qua mắt lo lắng ngập tràn
Nỗi xúc động phập phồng trong ngực trẻ
Dữ dội hơn trời bão tuyết mênh mang.
Những màn sương quánh xanh màu đồng cảm
Chạm thái dương em hơi thở nồng nàn
Dẫu yêu lắm, Tổ quốc đang vẫy gọi
Đoàn quân đi, để lại nhớ miên man.
Con đi nhé, Đất Mẹ hoài nhung nhớ
Hãy ngâng cao đầu vững bước hiên ngang
Anh đi nhé, em yêu đừng như thế
Tạm biệt thôi em, chung thủy, vững vàng.
Con hôn lên môi Người, Đất Mẹ
Máu trong con là dòng sữa ngàn đời
Hôn mắt em dịu dàng lời tạm biệt
Chiến thắng sẽ về, cũng có thể rồi thôi.
Năm tháng trôi chồng dần lên năm tháng
Những con tàu chỉ một phía ra đi
Những người lính miệt mài vào trận chiến
Nỗi nhớ gửi về qua lấp lánh sao khuya.
Con nhớ lắm, Đất Mẹ hoài nhung nhớ
Con vẫn cao đầu vững bước hiên ngang
Yêu em lắm, em yêu đừng lo lắng
Chỉ tạm xa em, chung thủy, vững vàng.
Năm tháng cuốn trôi dần lên năm tháng
Những con tàu hướng tiền tuyến ra đi
Những người lính miệt mài vào trận chiến
Nỗi nhớ gửi về qua lấp lánh sao khuya.
Ôi đất nước, những thảo nguyên bát ngát
Những cánh rừng xanh, hoang mạc khô cằn
Không ngăn nỗi bước chân ta ra trận
Tình yêu thương phủ hết mọi băn khoăn.
Những trái tim chẳng màng gì nguy hiểm
Bình thản mơ và đón nắng ban mai
Dẫu có chết cũng chẳng gì ngần ngại
Ta ra đi dâng hiến tuổi trẻ này.
Phút chia xa, con gửi niềm nhung nhớ
Vào quê hương, Đất Mẹ ngàn đời
Gửi cho em tình yêu người lính
Đợi anh về, dẫu bão tố muôn nơi.
Rồi năm tháng sẽ cuốn dần năm tháng
Những con tàu tiền tuyến có trở về?
Và trên đó, bóng anh hòa bóng nắng
Nỗi nhớ đã về qua lấp lánh sao khuya.
Con hôn lên môi Người, Đất Mẹ
Máu trong con là dòng sữa ngàn đời
Hôn mắt em dịu dàng lời tạm biệt
Chiến thắng sẽ về, cũng có thể rồi thôi.
Và tạm biệt, em – tình yêu người lính!

Bản tiếng Nga gốc:

Наступает минута прощания,
Ты глядишь мне тревожно в глаза,
И ловлю я родное дыхание,
А вдали уже дышит гроза.
Дрогнул воздух туманный и синий,
И тревога коснулась висков,
И зовет нас на подвиг Россия,
Веет ветром от шага полков.
Прощай, отчий край,
Ты нас вспоминай,
Прощай, милый взгляд,
Прости - прощай, прости - прощай...
Прощай, отчий край,
Ты нас вспоминай,
Прощай, милый взгляд,
Не все из нас придут назад.
Летят, летят года,
Уходят во мглу поезда,
А в них - солдаты.
И в небе темном
Горит солдатская звезда.
А в них - солдаты.
И в небе темном
Горит солдатская звезда.
Прощай, отчий край,
Ты нас вспоминай,
Прощай, милый взгляд,
Прости - прощай, прости - прощай...
Прощай, отчий край,
Ты нас вспоминай,
Прощай, милый взгляд,
Не все из нас придут назад.
Лес да степь, да в степи полустанки.
Свет вечерней и новой зари -
Не забудь же прощанье Славянки,
Сокровенно в душе повтори!
Нет, не будет душа безучастна -
Справедливости светят огни...
За любовь, за великое братство
Отдавали мы жизни свои.
Прощай, отчий край,
Ты нас вспоминай,
Прощай, милый взгляд,
Прости - прощай, прости - прощай
Прощай, отчий край,
Ты нас вспоминай,
Прощай, милый взгляд,
Не все из нас придут назад.
Летят, летят года,
А песня - ты с нами всегда:
Тебя мы помним,
И в небе темном
Горит солдатская звезда.
Тебя мы помним,
И в небе темном
Горит солдатская звезда.
Прощай, отчий край,
Ты нас вспоминай,
Прощай, милый взгляд,
Не все из нас придут назад.
BÁO MẠNG INTERNET

Sáng sớm lướt mấy tờ báo mạng
Chỉ thấy toàn mông, má, bán trôn
Lại thêm đòi xây cụ rùa 10 tấn
Tượng con Kong giải trí vô hồn.

Dân thì đói, nghèo, nước mắt lã chã
Biển thì ô nhiễm đầy cặn bã
Núi rừng trọc, phá hủy tràn lan
Con cái học xong thất nghiệp, thở than.

Cứ vỗ ngực nhân công giá rẻ
Đất nước thành nơi chứa hàng rác thải
Ngậm hạt cơm, độc hại cháy tâm can
Thở nhẹ thôi kẻo bụi khói ngập tràn.

Chẳng còn biết chúng nó đi đâu nữa
Báo chí mạng như món đồ thối rữa
Đọc điên đầu, toét mắt, chảy óc ra
Văn hóa viết lách toàn chuyện thối tha.

Nhưng mà nghĩ lại ậm ờ, cũng phải
Trách chúng nó chẳng biết điều phải trái
Hay dân mình chỉ đến thế mà thôi
Vun màu mỡ cho chúng nó bán trời!


29-3-2017

Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

HOA XOAN
Dịu dàng tim tím hoa xoan
Có chi vui?, cứ nở tràn tháng Ba.
Gió về, hoa lại tìm hoa
Se se đầu ngõ lạ nhà, ồ quen!
Tìm ai, hoa cứ bừng lên
Hương chiều thoang thoảng đêm về ủ men
Không chưng, rượu vẫn say mềm
Mơ men chăn gối, êm đềm ngả nghiêng.
Chiều xuân muộn, nhớ, quên quên…
Không tơ mà dệt mỏi miền tháng Ba
29-3
LÀM MÂY

Những cánh mây không mỏi
Bay về nơi xa xôi
Tìm gì tha thiết thế?
Tìm em về bên tôi?!.

Mây tìm về bóng núi?
Hay về miền khơi xa?
Từ bao giờ em biết
Mây sững sờ như ta?

Ta làm cơn gió thoảng
Nhẹ mây về cuối trời
Giữa bao la du lãng
Thế nhân già nơi nơi.

Em ở đâu? Em hỡi
Trong vầng quang nắng chiều?
Hay trong đêm thơ mộng
Em đọng đầu cô liêu?

Có những lúc thanh vắng
Ta vẫn phiêu nhọc nhằn
Ngỡ là tìm được nắng
Gói tơ chiều bâng khuâng…

Vẫn là đêm óng ả
Ươm ánh trăng vàng rơi
Ta ngược xuôi bao ngã
Ngỡ em gần đây thôi.

Sao em như vô định
Làm ta như mây kia
Hợp tan qua năm tháng
Vẫn bồng bềnh mơ trôi.

Ta chỉ là mây trắng
Phiêu khắp trời tìm em
Biết bao giờ đọng lắng
Thành giọt bên thềm quen?


30-3-2017