Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Đêm khuya rồi
Buồn bã hát tình ca
Con dế nhỏ nép mình trong liếp cỏ
Sợ ánh trăng hay nao lời của gió?
Khóc thay đêm oằn mọng giọt sương đêm!

Long lanh trăng soi mắt dế hạ huyền
Có những tâm tư
Có niềm bịn rịn
Ngủ đi dế ơi!
Ngày mai sẽ đến

Cuộc tình nào toàn vẹn chuỗi phong lưu!

Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

THỊ TRƯỜNG GIÁO DỤC?


Tôi không hiểu hết những gì tôi biết
Bởi lương tâm chỉ là của một người
Đem vung vãi lên mọi trang bài viết
Nhận lời bình, trăn trở cũng rồi thôi.
Nhưng tôi hiểu thế nào là dạy dỗ,
Thế nào là mua, bán chợ đêm ngày
Bên sản phẩm là nhân tài đất nước
Bên là hàng, trao múc cứ liền tay.
Có ai mua những gian nan, vất vả
Giữa nắng mưa, lụt lội triền miên
Bao cô thầy nóng, lạnh ôm trường, lớp
Gửi phận đời vào phấn trắng, bảng đen.
Ai qui đổi công lao thành chợ búa?
Giỏi thế nào? Kém định nghĩa ra sao?
Coi lương tâm như món hàng lăn lóc
Được thì mua, vứt chẳng tiếc chút nào!
Tiên trách kỉ, hậu trách nhân: có biết
Dân là gốc, luật, phép nước rõ rành
Thì đâu sợ bấn nạn gồng thêm gánh
Thực chất đó rồi sao cứ hão danh?
Tiên học lễ, hậu học văn: ai biết
Hàng hóa kia có cảm xúc, nhân văn?
Có kỹ năng và kiến thức vô tận?
Cứ đem tiền mua bán chẳng băn khoăn!
Cây đứng vững nhờ thân bền, rễ chắc
Quả ăn ngon nhờ ruột ngọt, thơm, bùi
Đất nước vững nhờ giáo dục tinh chất
Cạnh tranh thị trường ấy lụi tàn thôi!
Không quan trọng hợp đồng hay biên chế
Nhưng đừng đưa ra chợ búa: thầy, cô
Bao gian khổ phải vượt qua chẳng dễ
Một nét bút, cả dân tộc âu lo.
Ai cũng biết bài toán này rất khó
Mò nghiệm mãi mà chẳng khớp phương trình
Ai cũng tâm huyết mong thành công đến
Tự hào nền giáo dục một nước văn minh.
Nhưng chân lý vẫn cứ là chân lý
Không thể đưa ra mua bán lòng người
Gốc vấn đề ở mây trời xa lắc
Rửa đáy hồ, hết sóng vẫn vậy thôi!
12-6-2017

NGƯỜI ĐÀN BÀ MẠNH MẼ


Em cứ mãi đi về phía trước
Anh dẫm chân mãi buổi đầu tiên
Lỗi duyên nợ hay lời hò hẹn
Mà nợ nần chất cứ nhiều thêm.
Em trách anh sao thật thà lâu thế
Trăng đã tàn, họa rụng héo, gốc già
Mật hết ngọt, lên men chua vị quá
Quả vẫn tươi mà nếm nặng lòng xa.
Phận đàn bà, sao mà nghe xa xót
Ba chữ thôi neo trói nổi một đời
Em chờ đợi trên chặng đường mãi bước
Anh ở đây mà hồn lạc muôn nơi.
Em muốn nói nhưng sợ đời dè bỉu
Thân nữ nhi khép kín dưới vòm xanh
Em muốn phá những gì là định kiến
Để mật đời gieo vị nếm vào anh.
Và có lẽ cuối cùng anh đã hiểu
Sau những lời ngọt chát chuyển vòng vo
Anh đừng trách em một mình thổ lộ
Nói cho cùng hạnh phúc chính là cho!
12-6-2017

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

TÂM SỰ GIÁO VIÊN HỢP ĐỒNG MIỀN NÚI

Em biết rằng em cũng sẽ ra đi
Bởi điều đó chẳng bao giờ thay đổi
Đừng hỏi nhiều để em thêm tội
Từ mọi điều, chắc anh hiểu nhiều hơn.
Những ước mơ ấp ủ lúc ra trường
Những gian truân xin bước lên bục giảng
Bản hợp đồng ký qua ngày đoạn tháng
Mỗi ngày qua, mỗi lo lắng băn khoăn.
Đem hết sức mình, em đến với rừng xanh
Nơi lớp học là mái tranh, mái lá
Những chặng đường xa nuôi ước mơ vất vả
Thiếu ăn, mặc, sách vở cũng lang thang.
Ngày lại ngày, thoi đưa giữa bản làng
Cõng gạo, muối, vừng, cõng trò đến lớp
Tình yêu thương không khỏi lo bất chợt
Hết hợp đồng, em đứng lớp ở đâu?.
Mùa hè qua, năm học mới bắt đầu
Em và bạn bè xếp hàng đếm lượt
Sợ nét bút gạch ngang, không cần châm chước
Người ở, người đi, trăn trở chia tay.
Ở hay đi, em vẫn đắng, vẫn cay
Vẫn hàng ngày lặn rừng, lội suối
Vẫn lo âu bởi lòng người nông nổi
Sự vô tâm nhoà xoá tuổi thanh xuân.
9-6-2017

Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

MÙA HẠ 2017



Đó là mùa nắng chen nắng mênh mông
Những đại lô nhấp nhô đầy sóng bước
Đó là mùa trời trong vắt mây nước
Lá neo cành mơ ngọn gió nồm se.

Mùa hạ về đeo chặt vệt bánh xe
Vòng quay bám riết cung đời vất vả!
Những lo lắng ép vào nhau hóa đá
Cả tâm hồn cũng cháy ngún thành tro.

Mùa níu vào chùm phượng đỏ âu lo
Tiêng ve quen cũng xuội dần mệt mỏi!
Đêm không còn í i tiếng gọi
Ríu rít gảy đàn ru lũ dế râm ran.

Đó là mùa mơ ước đã thành than
Gam màu xanh chuyển thành màu cát bỏng
Những cao ốc nghiêng nghiêng mình soi bóng
Bên dòng sông tràn đại lộ chói chang.

Đó là mùa chuyển nắng đến ngỡ ngàng
Là mùa cơn mưa đủ làm chấm, phẩy
Là mùa người thân nhìn nhau chẳng thấy
Gói điệu dàng trong lớp áo mênh mang.

Đó là mùa trông hãy hết thật nhanh
Cho ta sống lại như ngày hạ cũ
Đi dưới hàng cây, vàng buông nắng rũ
Lên vai trần cong dáng vẽ chơi vơi.

Cơn mưa rào qua xưa thoáng mỉm cười
Em đứng nép dưới hiên nhà, mỏng mảnh
Mùa hạ nắng, bởi vậy mà chẳng nắng
Quả ghép rồi, mật ngọt sánh tươi hơn.

5-6-2017

Thứ Sáu, 2 tháng 6, 2017

TA NGÀY CÀNG LÙN ĐI


Có lúc trên mọi nẻo
Ta chợt tự hỏi mình
Ta vẫn còn nông nỗi?
Hay xế chiều dưỡng sinh?.

Tin hay không, tùy bạn!
Ta ngày càng lùn đi
Chân dẫm vào tiềm thức
Bước lần lượt ra đi.

Bởi vì ta đã mỏi
Trí tuệ giờ cong queo
Vẫn gắng nuôi vài thứ
Chứng minh ta không nghèo.

Ta lùn đi tương đối
Giữa vũ bão cuộc đời
Thật may có vài lối
Rửa chân không xét người.

Ta lùn vì thận trọng
Vì an sinh vẹn toàn
Thời gian dài hóa mỏng
Đơn giản thành mênh mang.

Hành động xa lời nói
An ủi là già làng
Cặm cụi châm cố hữu

Lùn vẫn màng lang thang.

MÙA LÁ RỤNG THÁNG NĂM



Lá này, lá cứ rơi đi!
Để cho tôi giấu những gì hôm nay.
Ngày mai vụn vỡ giấc say
Thành tro bón đất, mỡ màu cho cây.

Đã qua! Đừng nữa về đây!
Màu xanh đã mất, để ngày nở hoa.
Mai sau thành quả ngọc ngà
Nhớ mùa lá rụng xa, xa nắng về.

Trời say, đời tỉnh, ta mê
Thời gian thấm thoắt chuyển về tháng Năm
Mùa xưa có nhớ trăng rằm?
Một thời lá rụng, lâng lâng giấu chờ.


2-6-2017

NẾU NHỮNG VĨ NHÂN SỐNG Ở VIỆT NAM


Nếu Edison sống ở Việt Nam
Chắc ông sẽ phát minh đèn thắp bằng rượu đế
Nếu Enstein sống ở Việt Nam 
Thuyết tương đối là những cuộc vui quên lối đi về
Nếu Bill Gate sống ở Việt Nam
Đừng bao giờ mơ được công nhận vì thiếu bằng đại học
Thiếu những chứng chỉ mà bao người dày công khó nhọc
Đổi lấy vắt trên vai.
Những thiên tài biến một thành hai
Nhưng ở đây chỉ tối đa hai thành một
Các ông may mắn được sinh ra một nơi rất tốt
Cực nhọc nhưng công tâm.
Ông đừng qua đây bởi chúng tôi bận lắm
Bận đi mua chứng chỉ, văn bằng
Đội gió, đội mưa mua giấy phép
Mua những thứ mà chỉ dùng duy nhất một lần trong đời rồi vứt
Chẳng bao giờ áy náy lương tâm.
Chúng tôi còn bận tiếp bè bạn sớm chiều
Những cuộc vui không thể bỏ vì mất lòng đối tác
Những công việc tưởng đơn giản mà lại phức tạp nhất
Nghĩ một đường,
Nói một đằng,
Làm một nẻo vô tư.
Chúng tôi không có thời gian đón tiếp và học hỏi các ông
Những nguời làm cho thế giới màu hồng.
Nhưng chúng tôi có thừa thời gian nói đủ mọi chuyện trên trời, dưới đất
Bên ấm trà hay ly cà phê lạnh ngắt
Lòng cũng lạnh như không.
Nhớ nhé, các ông!
Đừng bao giờ nghĩ chuyện đến đây sống đấy!
Bởi vì các ông cũng sẽ là những người như vậy
Không hơn.

31-5-2017

Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

NGHE CÂU HÁT GIỮA LÒNG HÀ NỘI



Đêm Hồ Gươm nghe hát về Hồ Gươm 
Câu hát thoảng theo sóng hồ nhè nhẹ 
Thoảng vào đêm mà lan xa đến thế 
Qua Miền Trung gọi mãi đến Miền Nam. 

Ta từ xa về đây lắng miên man 
Về Hồ Gươm, về những chiều xưa cũ 
Câu hát tiễn đưa một thời gian khổ 
Dấu lửng xưa chạm nhẹ mặt hồ xưa. 

Ta không biết em đã biết hay chưa 
Có nỗi niềm khắc vào từng âm hưởng 
Dẫu đêm khuya len lỏi về mọi hướng 
Một mình ta vọng ngóng tiếng đợi chờ. 

Đêm vào mơ mà chưa hẳn thành mơ 
Dâm dấp vỗ vào khoảng không lặng lẽ 
Câu hát Hồ Gươm bên hồ lắng thế 
Mai ta về... gửi nhớ biếc Hồ Gươm. 

HN 2017

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

VỀ VỚI HUẾ



Anh sẽ đưa em về chốn cũ 
Nơi ngày xưa chỉ một cõi đất trời 
Nơi mơ ước em gửi vào trang vở 
Giấu hộc bàn, thả tủm tỉm rơi rơi. 

Nơi mùa hè im lìm theo bờ cỏ 
Sông ngủ say cho con sóng lang thang 
Em cũng vậy, người đây mà tâm cảm 
Cũng đi đâu, len lén đến dịu dàng. 

Con gái Huế, ừ cái gì cũng Huế 
Nét mày nghiêng, vành nón cũng rơi nghiêng 
Áo thẫm tím, thủy chung dòng sông tím 
Man mác miên man, mòn mỏi mọi miền. 

Bao cảnh Huế gói vào trong chữ Huế 
Để anh thương trầm ẩn chốn xa vời 
Dẫu mùa thu mưa sụt sùi đến thế 
Một nét cười khô lặng lẽ Huế yêu ơi! 

12-9-2011

TẠI VÌ



Tại vì chiến tranh nên cứ phải nghèo 
Tại vì yếu nên không nào mạnh được 
Tại vì biển mặn nên tàu thủng nước 
Tại nắng mưa nên đường sá hư hoài. 

Tại đói rồi nên khổ cũng thành chai 
Tại nói cũng không nên đành ngậm lặng 
Tại oan nhiều, thấy đau mà nghĩ sợ 
Tại giúp người, ân trả oán thường tình. 

Tại học nhiều, tương lai vẫn lặng thinh 
Tại bận quá nên con thành quái đản 
Tại thời gian làm người ta quên lãng 
Tại ngày nay cứ học chuyện ngày xưa. 

Hôm nay nắng, nói chuyện ngày qua mưa 
Mai ngày gì, chẳng thấy ai nhắc đến 
Ai cho nói điều thiên cơ? Lắm chuyện! 
Hãy nằm yên, suy ngẫm cái tại vì!

15-5-2017

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

NGÀY CỦA MẸ 

Khi mẹ tôi chưa được sinh ra 
Mẹ đã có tự lâu rồi 
Người ta gọi Mẹ là Tổ quốc 
Hàng vạn năm nằm gai, nếm mật 
Hàng vạn năm dãi nắng, dầm sương. 

Người Mẹ bao la, mẹ của quê hương 
Mẹ của đất nước bốn mùa hoa trái 
Mẹ của núi rừng, biển khơi, đồng bãi 
Mẹ đói, no, giàu, khó đã trãi qua. 

Mẹ của mùa xuân xanh lá, vàng hoa 
Lòng thấm đói mùa Giêng Hai giáp hạt 
Mẹ của mùa hạ vắt vai nắng rát 
Hương lúa đồng búi tóc mẹ chặt hơn. 
Mẹ của mùa thu rơm cháy vàng ươm 
Chưa kịp vén đã ngập tràn bão lũ 
Mẹ của mùa đông lạnh về bếp cũ 
Ấm đầu hôm không thấm nỗi bàn chân. 

Một người mẹ của tất cả thế nhân 
Sữa Người giấu đâu nuôi bao thế hệ? 
Những đứa con kiên cường đến thế! 
Có lẽ nào cũng làm Mẹ khổ đau? 

Những đứa con ngoan dầm mưa nắng tuyến đầu 
Đứa ở sau xát lòng đau nhức nhối 
Bao lần Mẹ khóc, Tổ quốc một cõi 
Đau một ngày, trăn trở đến trăm năm. 

Ta biết Mẹ đau, Mẹ vẫn âm thầm 
Vắt kiện sức nuôi các con khôn lớn 
Con thương Mẹ, hãy nuôi rừng, giữ biển 
Giữ ngàn đời Tổ quốc, Mẹ quê hương.
 

14-5-2017

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

CON YÊU À, CỨ CHẬM BƯỚC ĐẦU TIÊN

CỨ CHẬM BƯỚC ĐẦU TIÊN

Con yêu à, mai bố mẹ đi chơi
Chắc con sẽ phải chạy theo sau mỏi cẳng
Bố mẹ thì cao, con thì quá ngắn
Chẳng thể nào luôn đuổi kịp được đâu.

Không phải mẹ không bế nổi con
Cũng không phải để con luôn thua thiệt
Con đã biết đi và cũng cần phải biết
Bước đầu đời cũng là bước cuộc đua.

Con sẽ phải đua với mặt trời
Để nghỉ ngơi mỗi khi màn đêm xuống
Con sẽ đua với cuộc đời bận rộn
Để thảnh thơi sau mỗi việc hoàn thành.

Con sẽ đua với với bao nỗi trầm thăng
Tưởng ngọt ngào mà đắng cay năm tháng
Tưởng nghi ngờ mà lại thân tình bạn
Hình thức ngoài chẳng nói được gì đâu.

Con đừng lo những khổ bước ban đầu
Vì bước sau còn khó khăn gấp bội
Nên con cứ bước chậm thôi, đừng vội
Sống từ từ, con sẽ sống được lâu.

Rất nhiều điều mẹ sẽ nói mai sau
Cứ từng bước mẹ nói sau, đi trước
Dẫu có mỏi con cũng đừng bỏ cuộc

Vĩ nhân cũng từ những chậm bước đầu tiên

10-5-2017

Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017

SỐNG CHẬM


Những điều làm ta bận tâm
Không nằm trong thời gian và không gian người khác
Những điều ta không quan tâm
Là mọi người đang háo hức
Lao tâm, lao lực
Đổ hối hả mồ hôi, nước mắt, lo lắng
Đắng cay.
Người ta say
Ta tỉnh
Người ta cho rằng họ khôn ngoan hơn những gì họ nghĩ
Ta tin một điều
Chân đi trên nền đất ấm dưới bầu trời lạnh băng
Một thời nuôi những mong muốn lang thang
Cõi trần gian nói rằng thành đạt
Một thời nông nỗi nghêu ngao hát
Người ta nói trẻ con.
Sự sống nằm trong con trẻ
Và chết dần trong những kẻ già nua
Trái tim khô và tâm hồn úa nhạt
Xế chiều.
Còn lại bao nhiêu
Ta đong hết đổ vào hoàng hôn tím
Chờ đợi gặt những giấc mơ bịn rịn
Một thời
Sống chậm!
Thảnh thơi!
9-5-2017

Thứ Năm, 4 tháng 5, 2017

NGHE EM HÁT VỀ QUÊ



Anh lại được nghe em hát 
Về quê một thoáng yêu thương 
Quảng Bình ngân trong câu hát 
Nhịp cầu nối bờ vấn vương. 

Nhật Lệ vàng trăng huyền thoại 
Đầu Mâu hun hút gió ngàn 
Biển khơi êm đềm man mác 
Đồng xanh, cò trắng miên man. 

Lời hát em khát đầu môi 
Chút mùi hương nồng vị muối 
Trầm, thăng mấy mùa bão nổi 
Du dương ngọn gió nồm nam. 

Em hát về tình quê hương 
Rào Nam, Cảnh Dương, Cự Nẫm 
Em hát về ngày chiến thắng 
Trường ca dào dạt bốn mùa. 

Bài ca viết cho ngày xưa 
Sứ mệnh một thời đã hết 
Bất chợt hôm nay em hát 
Đưa anh về lại ấu thơ. 

Em hát để anh tìm mưa 
Đuổi cơn gió Lào, nắng hạn 
Em hát để anh tìm bạn 
Kết vòng tay ấm mênh mang. 

Em hát về những mái tranh 
Ngâm nắng mưa thành làng xóm 
Em hát cho hương đồng ruộng 
Rạt rào mùa chín trĩu bông. 

Em hát cho mây bềnh bồng 
Mang mơ ước đi khắp chốn 
Đắp xây cuộc đời bận rộn 
Chợt trầm câu hát quê hương. 

3-5-2017