Thứ Sáu, 2 tháng 6, 2017

TA NGÀY CÀNG LÙN ĐI


Có lúc trên mọi nẻo
Ta chợt tự hỏi mình
Ta vẫn còn nông nỗi?
Hay xế chiều dưỡng sinh?.

Tin hay không, tùy bạn!
Ta ngày càng lùn đi
Chân dẫm vào tiềm thức
Bước lần lượt ra đi.

Bởi vì ta đã mỏi
Trí tuệ giờ cong queo
Vẫn gắng nuôi vài thứ
Chứng minh ta không nghèo.

Ta lùn đi tương đối
Giữa vũ bão cuộc đời
Thật may có vài lối
Rửa chân không xét người.

Ta lùn vì thận trọng
Vì an sinh vẹn toàn
Thời gian dài hóa mỏng
Đơn giản thành mênh mang.

Hành động xa lời nói
An ủi là già làng
Cặm cụi châm cố hữu

Lùn vẫn màng lang thang.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét