Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

Viết cho ngày 27-7

CON SẮP ĐƯỢC VỀ VỚI MẸ, MẸ ƠI! 

Con sắp được về với mẹ, mẹ ơi 
Hơn năm mươi năm, xa lâu đến thế! 
Con với bạn bè giờ thành một thể 
Đợi chia tay, chia kỉ niệm ngậm ngùi. 

Nửa thế kỷ qua cùng đồng đội chiến hào 
Con vẫn mơ một ngày về gọi mẹ 
Mẹ vẫn tìm dẫu xa xôi cách trở 
Biết vậy mà đâu nói được mẹ ơi! 

Chúng con ở đây cũng không được thảnh thơi 
Lòng đất sân bay hết mưa lại nắng 
Biên Hoà mùa khô vẫn mùi khét cháy 
Tiềng ì ầm năm ấy vẫn còn đây… 

Con còn nợ mẹ một ngày trở về 
Nợ người yêu năm xưa lời hẹn ước 
Con vẫn giữ những gì mang theo được 
Mai gặp con, mẹ có nhận ra không? 

Năm mươi năm, con thành suối thành sông 
Thành hạt mưa rơi trên mùa gặt hái 
Thành hương cốm thơm xanh đồng, xanh bãi 
Ru quê hương qua kỷ niệm tháng ngày. 

Chỉ còn mấy ngày, chúng con sẽ chia tay 
Nắng gió đưa mỗi đứa về một hướng 
Con sẽ bay nhanh hơn tâm tưởng 
Vượt thời gian để mẹ thoả bao năm. 

Chỉ tiếc rằng con không được ôm hôn 
Mái tóc bạc và lưng còng của mẹ 
Cũng có thể mẹ giống con như thế 
Phút gặp nhau không xao xuyến trần gian. 

Đất nước bình yên, hạnh phúc dâng tràn 
Con sẽ mãi mãi trong vòng tay mẹ 
Không còn những ngày đợi chờ vắng vẻ 
Con sắp được về với mẹ, mẹ ơi! 

17-7-2017

VIẾT CHO NHỮNG LIỆT SĨ MẬU THÂN



Đồng đội năm xưa đã lần lượt trở về 
Còn lại các anh trong lòng Đất Mẹ 
Người ở lại đảo xa bốn mùa sóng vẽ 
Người ở lại đại ngàn thăm thẳm 
Người nằm im lặng dưới thường ngày. 

Mỗi người một nơi mà tay nắm tay 
Nắm từng hạt đất nặn hình đất nước 
Nắm từng phút, giây lịch sử Tổ quốc 
Đất nhẫn nại và thời gian quyện chặt 
Lặng lẽ nằm trong những nấm mồ xanh. 

Cuộc chiến qua rồi, để lại các anh 
Cùng những trận đánh một chiều nghe được 
Có lẽ vậy nên chúng ta đâu biết 
Người nằm lại và còn lại lãng quên 
Sự đắng ngắt lòng tự trọng tự nhiên. 

Chỉ có sự thật là không bỏ quên 
Dẫu kí ức chôn chặt từ hai phía 
Những đau thương hai dân tộc thấm thía 
Để hôm nay tìm lại dưới đất sâu 
Những sự thật đau đớn biết bao lâu. 

Lịch sử ngàn năm đâu chỉ một màu 
Đất nước đâu chỉ tạc bằng lời tô vẽ 
Máu và xương đổ xuống nhiều đến thế 
Để chúng ta ngồi thanh thản hôm nay 
Viết những mỹ từ ca tụng rất hay. 

Chúng ta lật những nhát cuốc lịch sử 
Vào đất sâu của Trường Sơn bất tử 
Của phù sa kết tinh giữa đồng bằng 
Của biển khơi mặn chát ngàn năm 
Để các anh được trở về với mẹ. 

Năm mươi năm vẫy chào thời tuổi trẻ 
Các anh đã hoá thành suối, thành sông 
Thành những cánh chim trắng muốt mênh mông 
Vẫy bình yên lên bốn mùa mưa nắng 
Cho hôm nay đất nước hoá thành đồng. 

16-7-2017

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

ĐỘNG THIÊN ĐƯỜNG


Thiên thai lưu lạc chốn trần gian
Tạc nên hang động cưỡi mây ngàn
Mênh mông thạch nhũ xây chót vót
Thiên Đường tiên cảnh giữa nhân quang.
Chịu đựng tuyết sương triệu triệu năm
Khôn ai nhẩm đếm lẫn bao lần
Cần cù từng giọt đắp nên núi
Sa xuống trân châu chảy dưới chân.
Đây chốn Tiên Ông, kia Bảo Tháp
Trầm ngâm vọng ngóng bóng Phật Bà
Chênh vênh một cõi Thiên Hoa Tháp
Mườn mượt về đâu Thác Thiên Hà…
Bao năm giấu kín dưới lòng sâu
Hươu Sao, Thỏ Ngọc ẩn tình đâu
Mà nay lấp lánh lung linh quá
Để khách quên mưa nắng dãi dầu.
Hồn nhiên tọa lạc giữa núi non
Bao mùa mưa nắng vẫn vàng son
Ngời ngời muôn thuở như nguyên thủy
Chuyện đất vuông, trời nở bóng tròn.
14-7-2017

TÂM TÌNH MÙA HẠ, MÙA THU



Nhưng hình như bên ấy sắp vào thu
Mùa lá úa len dần lên hoe nắng
Sương đọng mãi lên tơ lòng trĩu nặng
Gọi mùa qua mòn mỏi cuống ngậm ngùi.

Cây cỏ khô tàn sẽ ửng lên thôi
Theo làn mưa khẽ khàng lất phất
Chỉ hình như mà đã như rất thật
Hay trái mùa cho lẫn tí du dương?.

Em dắt thu đi qua mọi nẻo đường
Đặt vào ta nhịp bước chân nuối tiếc
Chạm lên môi nụ hôn đầu li biệt
Để ta thành mùa dĩ vãng liệu sầu.

Ta chỉ là mùa Hạ rải nông sâu
Như nốt nhạc trên khuông dòng cao thấp
Bản tình ca về bao mùa được mất
Chỉ mình ta ôm kỉ niệm xa xôi.

Ta và em gối vào nhau chút thôi
Đã gieo vào lòng đời cung dịu mát
Và thấm ướt những cành khô đắng chát
Bởi bao ngày bỏng rát nắng lang thang.

Em: Thu vàng, ta: Hạ trắng miên man
Đốt biển, sông cho xoáy về bão tố
Đã bao lần nhìn nhau và nhắc nhở
Vẫn cứ quên dần bạc trắng nhân gian.

Ta sẽ đi, em sẽ đến dâng tràn
Sắc mùa thu vào lá hoa thắm rực
Ta ngủ quên cho mọi người thổn thức

Trên phím đàn xa, vắng nắng em mang.

14-7-2017

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

Tôi giấu thời gian
Vào va li nhỏ
Mình tôi ở đó
Bốn bề mông lung

Bên nào quá khứ?
Bên nào tương lai?
Và đâu hiện tại?
Lòng tôi khốn cùng!

Bỗng nhiên tiếc nuối
Lãng phí thời gian
Một lúc nhìn lại
Thấy thật gian nan.

Một chút lơ đễnh
Mất bao tháng ngày
Mất rồi mới thấy
Thời gian quí thay!

4-7-2017

Chủ Nhật, 2 tháng 7, 2017

CUỘC ĐỜI DÒNG SÔNG 

Em nói rằng, cuộc đời như dòng sông 
Cứ mãi miết chảy vào lòng biển lớn 
Dẫu thác, gềnh, quanh co hay phẳng lặng 
Vẫn bốn mùa nhìn trời thẳm mênh mông! 

Em nói rằng phận em giống dòng sông! 
Ghét, yêu, đắng, ngọt vẫn về một hướng 
Yêu vô cùng, dành một đời tâm tưởng 
Muốn chung nhau mà xa vợi hai bờ. 

Em nói rằng sông sao giống bài thơ 
Ý, lời vậy mà người đâu xa cách 
Biết hạnh phúc là một đời thử thách 
Hẹn gặp nhau hai bờ? cũng là mơ! 

Sông từ đâu, và có tự bao giờ? 
Em cũng vậy, thật sự em không biết 
Mẹ như con đò mang em mãi miết 
Từ thiên đường đến mưa nắng trần gian. 

Nên dòng sông trong em cứ dâng tràn 
Kỷ niệm ngọt ngào, tương lai trắc trở! 
Hoà với biển khơi, sông còn có nhớ 
Thuở đợi chờ bờ vắng, ngóng miên man!

Thứ Tư, 28 tháng 6, 2017

DÒNG SÔNG RA ĐI, TRỞ VỀ 

Có một dòng sông nơi ấy em đi 
Gửi lại những trưa nồm nam bịn rịn 
Gửi lại bốn mùa đơm hoa tim tím 
Xoáy lay phay vào bờ cát lặng yên. 

Đó là dòng sông thơ ấu hồn nhiên 
Em gửi hết tuổi học trò trong đó 
Đuổi gió, bắt còng, phơi tóc nắng đỏ 
Muối một thời lên áo trắng mộng mơ… 

Nơi em về, sông đã hoá hồn thơ 
Sóng lưa thưa bón hồn nhiên cuối vụ 
Tuổi thơ trôi qua trong bình yên lá rũ 
Thoáng vỗ chiều lên bờ nước bâng khuâng. 

Sông đợi chờ, rửa sạch bến dừng chân 
Đem kỉ niệm giặt bụi đời bão tố 
Ôm ấp em trong thuỷ triều sóng vỗ 
Vẽ ngày xưa trong mắt nắng miên man. 

Sông vẫn như xưa, mát rượi nồng nàn 
Chơi với em ú tim thời thơ ấu 
Vứt lo lắng khỏi thường ngày nặng trĩu 
Chỉ thoáng về mà hoá cõi vô tư. 

28-6-2017

Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

BÀI THƠ VIẾT VỀ HỌ



H là ai, ta chng cn tìm hiu
Ch biết rng đy ry quanh ta
H đi đâu, làm gì, mc k h
Bi xa xôi cũng có, sát gn nhà.

H là ai? Thân dài, vai rng
T hào có tin, tui tr ngông nghênh
T cho là văn minh, thành th
Hin đi thi trang, nếp sng bng bnh.

H cn thn gi gìn tng tí, tng li
S vết xưc trên xe hơi, tưng nhà, đin thoi

Nhưng lnh lùng, vô tâm xé toc đến rng tuếch

Lương tâm, trí óc, tâm hn và l phi!

H sn sàng đánh c già, tr em, ph n
Nhưng chy trn k mnh hơn nhanh đến vô cùng
Sut ngày chém gió chuyn trên tri, dưi đt
Chuyn nhân văn? H xa lánh, dng dưng.

H là ai? Kết tinh thi chuyn đi!
Ham đy vt cht và khánh kit lương tri
Ta thêm kh bi ngoài đi có h
Nói vy thôi, cũng chng thay đi đưc gì!


27-6-2017

Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

GỬI TRÀ BỒNG



Em hờ hững giắt dải áo lên vai
Áo trong vắt vẽ một trời mây nước
Anh sững sờ lội nắng vàng xuôi ngược
Chợt nhận ra đôi mắt ấm: Trà Bồng.

Em mượt mà như lời kể dòng sông
Buổi bình minh chuyện trò ríu rít
Mỗi hoàng hôn để bao người mãi miết
Trở về nơi ấm cúng đã ra đi.

Em vẫn xanh trong như thuở ngậm thì
Nét hồn quê níu vào trời xanh biếc
Nắng rơi nhiều vỡ vụn làn sóng nước
Vỗ ngày xưa vào bờ cỏ miên man.

Lúc gần, xa… em có nhớ hay quên
Có bước chân ngược chiều người trở lại
Ngày vào đêm, đêm vào mơ, có phải
Giấu hồn anh trong thanh khiết Trà Bồng?!


23-6-2017

TRIẾT LÝ CỦA ĐÊM


Đêm
Ta trở về với thực tại
Lặng yên và ngẫm nghĩ
Gối dài lên những lo lắng ngày mai.
Đêm trãi dài lên năm tháng nhạt phai
Nông nỗi, háo hức
Một thời tuổi trẻ
Chùng xuống những khát khao vội vã
Đêm!
Cảm xúc rải lên thảm cỏ mềm
Lúa, ngô đạp cỗi cằn đứng dậy
Dàn mướp vàng một bên
Đêm cháy!
Nỗi bình tâm trở lại với ta hơn.
Đêm vào ta
Ta vào giấc ngủ êm đềm
Sự lo toan trổ mầm thành hiện thực
Đêm mơ thành đêm thức
Những vì sao không còn thấy cô đơn.
Ta tìm bạn trong đêm
Nhấp nháy như ngần ngại
Phần sự thật chưa đủ từng trải
Phần mơ hồ phủ bóng nhiều hơn.
Đêm?!

23-6-2017

Thứ Tư, 21 tháng 6, 2017

TRÀ BỒNG


Có lẽ nào anh về lại ngày xưa
Hay hiện tại mà em chưa kịp nói
Chiều hạ vàng vắt lên niềm mong mỏi
Những ưu tư chộn rộn với thời gian.
Em vẫn đây, sức nhựa sống căng tràn
Dòng Trà Bồng chảy vào lòng năm tháng
Vẫn nắng, mưa, vẫn những gì lãng mạn
Đưa anh về nơi cung cấm cùng em.
Thời gian trôi trên nếp cũ êm đềm
Mía lên xanh, ớt đỏ chiều cuối vụ
Lúa non tơ, nõn nà màu quyến rũ
Hay là em trong tất cả cho anh?.
Anh lại về trong mật dịu, chè xanh
Dòng nước ngọt ngào, miên man mòn mỏi
Đất yêu thương nuôi dòng đời mãi gọi
Quyện vào anh say đắm thuở em mơ.
21-6-2017

Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017

CHUYỆN CỔ TÍCH THỜI HIỆN ĐẠI


Một hôm chú chuột đứng cạnh voi
Hỏi anh to lớn đuôi lẫn vòi
Còn tôi bé tí, cùn loắt choắt
Bao giờ được nhân loại ngó coi?
Chú hỏi thì anh cũng nói luôn
Chú nhỏ chưa chắc chú đã còi
Còn anh to lớn nhưng lận đận
Nhiều chuyện nhỏ nhoi, vẫn cứ voi.
Là sao anh thử nói nghe coi?
To lớn như anh sợ ai đòi
Muốn ăn, muốn ở, anh đạp hết
Kẻ nào cản mũi, phệt trăm roi.
Thôi nào! Chú đừng nói lôi thôi
Anh đây già mà vẫn thói đời
Núi rừng trọc lóc, nghèo nhà cửa
Không khéo ra đường, bể như chơi.
Còn chú quanh năm cứ thảnh thơi
Đào tường, khoét ngạch, ấm thôi rồi
Nhỏ nhưng mà khéo, lo chi nữa
Cả đời no đủ, lượn vành nôi.
Nghe hai con nói, ta chợt hiểu
Chuột tuy nhỏ bé, vẫn chính mình
Voi to mãi đi tìm chân lý
Ngơ ngác thói đời, phải lặng thinh!

20-6-2017

Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

CHUYỂN MÙA



Hình như là bên ấy sắp vào Thu
Bởi bên này lấm tấm chiều cuối Hạ
Nắng chói chang bỗng trở nên óng ả
Gió im lìm bỗng khe khẽ lao xao.

Hình như là bên ấy đã trời cao
Màu cảm vợi nheo nheo nhìn hiu hắt
Gấm ôm ấp tự tạo hình thủy mặc
Rắc lưa thưa lên gấp nếp chênh chao.

Thu lim dim bên mùa Hạ dâng trào
Mật quả ngọt thấm vào da, vào thịt
Hương quá thơm lên bờ vai, lên tóc
Đến lo buồn cũng cảm hóa mênh mông.

Hai mùa đi như hai bờ dòng sông
Nối qua mây hững hờ vắt soi bóng
Hạ bàng bạc, Thu diệu huyền thơ mộng
Chuyển mùa này sang mùa khác miên man.


14-6-2017