Thứ Năm, 21 tháng 11, 2019


TẬT NGUYỀN NGUYÊN SƠ

Em dè dặt trên miệng lưỡi người đời
Và dào dạt trong ngõ say khép chặt
Cay ngọt ngào vòng tay mềm ôm ấp
Đắng vô cùng mật trào ngược tri ân.

Nơi em về không phải chốn dừng chân
Bầu sữa cũ đã héo khô héo rũ
Cánh hoa quê đã sà vào chối bỏ
Nhụy ngóc đầu thở hồi hộp bao dung.

Chốn em xa không ai đó đi cùng
Bóng cô đơn chiều dài thêm dốc vắng
Ngọn gió lung lay lật tung im lặng
Nguyên tử nào em giữ nét xa xưa.

Cho hỏi rằng, dải áo đã mòn chưa
Mà đôi mắt mỏi oằn thành dấu hỏi
Tạ nỗi sầu trong xỏ xiên mời gọi
Sau nụ cười là vàng ố nhân danh.

Những lời khen nhọn hoắt dãy răng nanh
Khứa vào thịt da em mùi cháy khét
Thơm nung núc những tràng cười kẽo kẹt
Gáy rộn ràng họng ngạt hố bùn sâu.

Chiều trở về, em biết trở về đâu
Ngọn lửa hồng, tí tách mùi củi ướt
Vạn dặm đường ngắn đôi chân xuôi ngược
Dốc hết lòng, còn sỏi đá lao xao.

19-11-19


KỂ CHUYỆN EM NGHE

Lâu rồi, ta nói chuyện cùng em
Bên song cửa xám, xế êm đềm
Lời em sóng sánh miền trống vắng
Để lời ta lụy ánh chiều chêm.

Có phải lâu rồi ta chẳng em
Thời gian cuốn lại tháng ngày xưa
Lắt cắt đau đớn mùa dĩ vãng
Một nửa xuân hạ nhói thiên đàng.

Thấm thoắt trôi mấy nẻo vội vàng
Chưa hết ngày, bóng xế sang ngang
Thuyền em nông nổi nghiêng ngây ngất
Rớt xuống lòng sâu sợi nắng tàn.

Em nói rằng em dại lỡ làng
Để giờ duyên nợ ngắt đôi dòng
Vai trần dâu bể đèo lận đận
Gửi vào đâu gánh nợ long đong.

Em trách ta ngày ấy thong dong
Sao không liều lĩnh chiếm lấy lòng
Biết đâu chẳng phải từ hôm ấy
Ta cùng rong ruổi biển, núi, sông.

Chuyện trò đan mãi với mong, trông
Đời người ngắn ngủi, quá đèo bồng
Thanh xuân như gió đưa dải áo
Sột soạt nhẹ nhàng, biết đâu mong.

Em kể ngày chuyện sáo sang sông
Hỏi ta có nợ với ấy không
Mà đông sắc lạnh, hè nhạt nóng
Xa vời, sóng vỗ mỏi buồm cong.

Chuyện em chưa hết, đến ta không
Thời gian thấm thoắt rẽ giữa lòng
Chộn rộn đảo chao tim vội vã
Như thì xuân tuổi giữa mênh mông.

Ta rẽ chiều buông, tìm ánh đêm
Để em khe khẽ giữa êm đềm
Lời em quên bớt màu lận đận
Để ta hy vọng nhúng chiều thêm.

Ngoài kia gió vẫn biếc lung lay
Áo khăn chưa ấm, vẫn đam mê
Tình yêu tu luyện không có tuổi
Nói sao cho thỏa nỗi trở về.

21-11-2019

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2019


V QUNG BÌNH ĐI EM

V Qung Bình đi em
Dòng Gianh đã bc cu hò hn
Có nhng ngn lèn nhón sông rón rén
Đêm trăng đo bin Nht L nông sâu.

Phong Nha ngun không biết t đâu
Mà miên miết dòng Son ngt thế!
Rào Nan ngàn đời ngm ngùi dâu b
Để Cn Si chôn chân đợi gió chiu.

Đèo Ngang xc xào vách núi liêu xiêu
On lưng Cng Tri gánh hai đầu đất nước
Lng l Vũng Chùa thông reo l lướt
Gi lao xao sóng v Lý Hòa.

Nhn em hoài t xa thm Hòn La
Quy Đạt, Đồng Lê mùa đông m la
Có thì thm đợi bên liếp ca
Là anh ngt ngào, em nhn ra không?

V Qung Bình vi Long Đại chiu buông
Rng gió Lào hong m hôi mn chát
Sp nga mái chèo Kiến Giang dào dt
Qung Bình Quan ngơ ngác sm màn sương.

V đi em, trng động cát Bo Ninh
Vi Ba Rn ct du chân vn dm
Đầu Mâu trm mình gia dòng bc trng
L Thy ngân trào mùa lt phù sa.

V Qung Bình đi em
Đan bi hi làm nm bình yên
Cho em ng trong mi chiu quên, nh
N cười em mơ m tng hơi th
V Qung Bình đi em!

27-9-19

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2019


NGƯỜI LÍNH GIÀ TÌM ĐỒNG ĐỘI

Người lính già bên những nấm mồ đồng đội
Chiều tháng Chín mưa dầm, mưa nổi
Những giọt mưa chen với giọt nước mắt
Lã chã rơi từ bàn tay run rẩy
Rơi vào lòng se sắt

Người lính già với năm mươi năm đi qua cuộc chiến
Tóc bạc đến sờn vai
Người lính một mình đi tìm gia quyến
Báo tin đồng đội tháng năm dài.

Có những đồng đội thân quen
Có những người xa lạ
Người lính già một mình tất tả
Ai nhắn tin là lại lên đường
Áo đẫm sương chưa kịp khô
Giày dép chưa kịp gỡ đất
Bát cơm và chưa trọn bát
Lại ba lô và tấm bản đồ
Người lính ra đi.

Bao nhiêu bạn bè người lính ở khắp nơi
Người đang sống trên đời
Người nằm trong lòng đất Mẹ
Người lính chỉ bước những bước rất khẽ
Sợ đồng đội nhói lại vết thương xưa
Bởi họ vẫn dầm mình dưới nắng mưa
Gọi người lính bằng tiếng những linh hồn bất tử.
Những tiếng gọi không dùng ngôn ngữ
Nhưng rõ ràng đến tận cõi vô thức
Tìm kiếm vô cùng.

Một tấm lòng không đủ cháy bao dung
Một đôi chân không đủ đi cho hiện tại
Một đôi vai không gánh hết mọi điều phải trái
Tâm hồn người lính xé đau
Tất cả đồng đội nằm đâu đó như nhau.

Tôi không biết hết nỗi lòng người lính
Người anh của tôi
Nhưng tôi hiểu hết thăng trầm lặng tĩnh
Gán hết cho đời.

Tôi mong cho người lính
Đón được một ngày thảnh thơi.

3-9-2019

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2019


EM, MÙA THU VÀ NHỮNG CƠN MƯA

Anh cảm nhận mùa thu trầm lãng đãng
Rả rích rơi trên những con đường quen
Thấm sâu đậm nên hạt mưa bóng bẩy
Nhảy nhót như những nốt nhạc ướt mềm.

Con đường nhỏ vẫn mỏi mòn như thế
Em đi về có thấy nhẹ chiều buông
Trên gót nhón của bàn chân rất khẽ
Năm tháng trôi phăng hết mọi vui buồn.

Em có nhớ mùa thu chèn khoảnh khắc
Mưa trên đầu, lại ướt dưới chân nhau
Ta dẫm lên những bong bóng vụt tắt
Lấp lánh tan nông nỗi nhuốm sắc màu.

Anh cảm nhận mùa thu về rất nhẹ
Dẫu xa xôi vọng khẽ tiếng rì rầm
Hay em gọi đâu đây chừng có thể
Hay mùa thu cố gõ lối tri âm.

Em nhắn về một nữa khắc trong tâm
Anh cố giữ nửa kia đừng cháy bỏng
Nếu chia được, ta chia đôi nhịp sống
Để mùa thu đừng lỡ nhớ sâu xa.

Một nửa chiều gắn vởi nửa đêm kia
Không gian ấy một bờ mà vô vọng
Những con tàu Trung Hoa đè lên sóng
Để mùa thu khắc khoải nhói mênh mông.

Ta đã xa, xa nhau đến kiệt cùng
Vẫn níu lại giọt âm thầm tiễn biệt
Em có thấy mùa thu dầm mãi miết
Lạnh cóng chân trong hy vọng não nề.

Giữa mùa thu nên gió cứ lê thê
Ở ngoài khơi lại trông chừng bão tố
Đất nước vặn mình hai đầu đến khổ
Có bao giờ yên được phút nào đâu.

Anh không biết tìm em ở tận đâu
Có thể gần, có thể xa, chắc thế
Nhưng mùa thu nói với anh mọi lẽ
Gắn cùng em vào rả rích miên man.

Ở đâu đây nghe tiếng nhịp ngập tràn

27-8-19

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2019




CHT NHN RA EM LÀ CÂU VÍ DM

Đi qua ri, ta mi nhn ra nhau
Anh cht nh, em là câu ví dm
Như hàng dương xanh, bn mùa cát vng
C nôn nao đợi l bóng thuyn v.

Anh nh rng em hết gin ri thương
Nói rng đi mà nht lưng ngonh li
Nhng gin hn em ct vào trng trãi
Nhường ch thương cht nén hết trong tim.

Ví dm nên c gin ngoài hiên
Mà yêu thương lng sâu tng nhp ng
Ca trước, ca sau, gin thương đủ c
Đi qua ri, ta mi nhn ra nhau.

Nhng điu hò ví dm b dâu
Em múc hết đổ vào hoàng hôn vng
Đợi trăng lên, mòn li ru năm tháng
Hát cho anh, vơi hết nhng nhc nhn.

Anh mt đời, c mãi mãi băn khoăn
C lo âu ví dm còn, không na
Thi gian trôi trong dòng đời bão ni
Thy cánh cò chao bc hết li v.

Anh mang theo câu ví dm min quê
Ct bao năm, c tưởng là hoài nim
S nhn ra s ln nhm xao xuyến
Ví dm còn nguyên thy nét xa xưa?

Nh mt thi em bt nng, đui mưa
Buc ví dm lên đuôi chùm thơ u
Nên gin, thương nuôi nhau hoài năm tháng
Ln cùng nhau theo h nng bén v.

Nh nhng ngày c lau trng trin đê
Em mc mc trng trong thì con gái
Anh nhn ra s ngượng ngùng tr li
Trong điu hò ví dm chut không gian.

Ta di khôn hc cách sng lng im
Mà nông ni để chân thành xa mãi
Ví dm đi qua, lòng em li
Bâng khuâng cùng, ta đã nhn ra nhau.

11-7-2018



NHẶT HẠ TRẮNG

Ta đi về màu nắng của Hạ xưa
Nhặt cánh phượng rơi vào hồn để ngỏ
Chợt dừng lại dấu chân quen muôn thuở
Hỏi em rằng, nơi ấy Hạ nhiều không?

Ta đi vào chiều Hạ nhớ mênh mông
Cái nhớ bồng bềnh một thời nông nổi
Như ngọn gió nóng ran mà vồi vội
Cứ chờ đêm về ngủ với thung xa.

Ta cũng vậy, tìm em giữa bao la
Mùa Hạ nay gọi về chiều Hạ ấy
Bao nhiêu năm nắng mưa, em vẫn vậy
Vẫn bắt ta gọi nỗi nhớ thầm thì.

Ta biết rằng mùa Hạ đến rồi đi
Cái tháng Năm rải mơ rồi lại cuốn
Cơn mưa rào mát ngọt điều ước muốn
Gửi Hạ về trong làn gió mênh mông.

Ta nhớ về em những chiều ven sông
Bước chân lên cát mềm trộn sóng
Tiếng vỗ về vọng dần ra biển rộng
Theo miên man dâu bể bốn phương trời.

Em có nhớ điều ước mùa Hạ rơi
Lên vai em nuột nà biêng biếc tím
Lòng thủy chung man mác mắt bịn rịn
Dẫn thời gian trôi nổi mọi bến bờ.

Nơi Hạ về, cánh phượng vẽ nên thơ
Gió ngơ ngẩn thổi mòn theo năm tháng
Ta qua rồi tuổi đuổi đeo lãng mạn
Chỉ còn trong mơ mộng gửi đất trời.

Cứ Hạ về, nỗi nhớ lại đầy vơi
Cứ đưa đẩy như chưa hề xa cách
Một màu xanh đậm đà không kiểu cách
Gói hết mùa giấu kín ở trong tim.

Em ở đâu, ta mê mải kiếm tìm
Chỉ nghe tiếng mùa Hạ buồn chia sẻ
Những hoài niệm chen vào từng ngách kẽ
Xây từng bậc dẫn lối đến cao xanh.

Ở nơi đó chỉ có em cùng anh
Lại miên miết áp lên môi Hạ nắng
Vẽ tinh khôi một màu e lệ trắng
Nhặt Hạ chiều vươn óng đến nơi em.

23-5-19



Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2019

GỬI NẮNG MÙA HẠ XƯA




Có một thời ta đi giữa tháng Năm
Nắng gọt hết những gai góc lo lắng
Chỉ còn lại nỗi nao nao yên lặng
Gói tặng nhau rong tiếng thầm thì.

Ta nhớ rằng em từ giã mùa thi
Trong niềm vui giọt nước mắt luyến tiếc
Má ửng hồng, mắt đỏ hoe tiễn biệt
Cánh phương rơi xoáy biếc tuổi thơ ngây.

Con đường xưa chao ngày rộng, tháng dài
Ta dừng ở mối tình đầu nông nổi
Tuổi tác trôi cùng thời gian không nghỉ
Cứ gieo hoài kỉ niệm óng tháng năm.

Bây giờ ta lại giữa mùa Hạ xanh
Cam đã ngọt, xoài thơm mật vị quả
Mận nhõn chín tiếng ve trong veo quá
Mây thẫn thờ trôi như cánh buồm xưa.

Em bây giờ thay năm tháng hay chưa?
Thời nông ni vẫn đang còn hay mất?
Chuyện nói lại cũ vẫn là mới nhất
Gác yêu thương vào mắt biếc năm nao.

Sự thủy chung đôi lúc cứ lao xao
Như vòm lá chao gió về mời gọi
Một cái nhìn thay bao lời muốn nói
Để quay lưng, nhột nhạt lại tìm nhau.

Ta đi hết những mùa Hạ nao nao
Và cả những mùa Thu đầy nuối tím
Hoa nhón nở trong lòng người bịn rịn
Rón rén nhen đỏ lịm cánh đầu mùa.

Mùa Hạ bây giờ cay, đắng, ngọt, chua
Đa sắc mùi mà sao đơn điệu thế
Chợt nhớ lại Hạ xưa cùng em vẽ
Một màu trong lên màu nắng không phai.

Bởi vì trong trong suốt chặng đường dài!

11-5-2019


Thứ Ba, 7 tháng 5, 2019


EM VỀ HUẾ MÙA HẠ ẤY

Em trở về, mùa Hạ Huế chưa em?
Mà sông xanh đã chuyển màu tím biếc
Chiều dâng lên đôi mắt người xa biệt
Gửi Huế vào trong nhón nhén tóc mây.

Nhớ ngày xưa em cứ thả vai gầy
Những ngọt ngào cuộn lên màu óng ả
Anh rộn ràng mà em trầm lắng quá
Để bồi hồi vuột mãi nắm tay quen.

Em trở về trong chiều Huế lặng yên
Cảnh vật cũ mà lòng xao xuyến lạ
Thuở em đi Huế vẫn còn trẻ quá
Cứ vắn dài trong nỗi nhớ mênh mông.

Nỗi nhớ đơn phương nên mãi phiêu bồng
Huế trầm tư trong lòng ôm sóng nước
Chuông chùa vuốt mặt sông bao nhiêu lượt
Có làm em thấy ấm giữa xa xôi?

Em trở về, mùa Hạ cuối đâu rồi?
Cành cỏ ép có còn màu mực tím?
Gió miên man tà áo dài bịn rịn
Mang em đi xa đến nửa địa cầu.

Em mang mùa Hạ của tôi đi đâu
Cái nắng ngọt lên nửa vành e lệ
Giọt nhớ, giọt thương gọi nhau đến thế
Có làm tan cơn bão cuốn trời xa?

Những chặng đường ta đã đi qua
Tiếng gọi nhau lẫn vào làn sóng nước
Nỗi tìm nhau nhấp nháy đêm bao lượt
Cứ nhặt mơ rơi ngơ ngẩn lối về.

Lại ngọt ngào nghe tiếng Huế, tiếng quê
Hút vào em thuở yên bình, say đắm
Thành quả chín, mọng Hạ về trĩu nặng
Nâng niu em trên mỗi bước nao lòng.

7-5-2019