Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

TRÁCH MỘT MÌNH

Mắng em sao ở một mình
Để cho quả rụng, cải ngồng lạ chưa
Một mình đi sớm, về trưa
Một mình khô ướt nắng, mưa một mình.

Một mình thổn thức ai tin
Một mình vui với một mình gió sương
Một mình ghét một mình thương
Một mình lạc lối, lỡ đường bóng hay.

Một mình đuổi nắng chiều say
Một mình cố gắng giãi bày với thân
Một mình cháy một mình châm
Một mình trách họ lỗi lầm khó yêu.

29-10-2014

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014


ĐÔI BỜ

Có con sông bắt nguồn từ dòng suối
Chảy về xuôi qua thác, qua ghềnh
Qua những cánh đồng xanh
Những làng quê yêu dấu
Hai bờ sông vẫn mãi cứ lênh đênh.

Bởi anh hiểu và em cũng hiểu
Ta yêu sông mang vị ngọt cho đời
Hai bờ thấy đó mà xa vời vợi
Chẳng bao giờ nhập lại một em ơi.

Ta đều biết sông đổ về biển cả
Sông lở, bồi theo năm tháng thăng trầm
Lại hòa vào cát mềm cùng sóng biếc
Hai bờ xa vẫn mãi gọi tri âm.

Ta là bờ và cuộc sống là sông
Cứ nghiêng nửa mình nhìn nhau vĩnh viễn
Dẫu bên lở, bên bồi hay thầm nghĩ
Đôi bờ xanh ươm cuộc sống nảy mầm.


27-10-2014

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

CHUYẾN TÀU KHÔNG BAO GIỜ CHỞ HÀNH LÝ

Ngày anh lặng lẽ đi xa
Tôi biết đau
Dẫu chỉ đôi lần gặp gỡ
Hát và nhớ
Về tình yêu quê hương qua những sắc màu…

Bầy giờ anh đi xa trên một chuyến tàu
Chuyến tàu cuối cùng trong cuộc đời
Với hai tay trống
Chẳng có gì làm hành lý
Cả chiếc cúc áo cũng để lại mòn theo ngẫm nghĩ
Ý tứ sự đời…

Ai cũng vậy thôi, tôi biết
Sẽ đến lúc leo lên chuyến tàu cuối cùng với hai bàn tay trắng
Bao hành lý trĩu nặng một đời làm nên để lại
Tiếc thương cũng khô với thời gian.

Hành lý gọn gàng
Vô tư sống
Không mang
Để khi lên tàu
Nhẹ hẫng….
Đúng không anh?


26-10-2014

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014


ĐÔI MẮT HOA

Những đôi mắt biết nói trong khoảnh khắc
Giọt mưa lăn và bâng khuâng chợt khóc
Vì niềm vui vô tận
Và nỗi buồn thoáng qua..

Thời gian ngắn ngủi lắm hoa ơi
Sao cứ để bao lòng người áy náy
Đôi mắt hoa vô tâm
Khóc như là đang khóc…

Sao người không vậy
Sống một đời không khóc được như hoa.


24-10-14
HỎI THĂM CHỊ

Không biết mùa này quê chị có lạnh không?
Có còn nắng vương đồi chè, đồi cọ?
Có còn mưa lay phay lối nhỏ?
Rải mùa thu thong thả những chiều về.

Có còn đêm thu ru hát chị nghe?
Có còn lá xạc xào xao xuyến nhớ?
Có còn heo may se qua hơi thở?
Mát bàn tay thao thức mãi soạn bài.

Bên em mùa này nắng đã nguôi ngoai
Hơi mùa đông rón rén vào hoa cỏ
Những buổi đi về giao mùa rất khẽ
Gỡ nồng nàn gửi đến cuối trời xa.

NHM 22-11-2012


MỘT CÕI ĐI VỀ

Anh trở lại với màu xanh của cỏ
Với vàng mơ hoa rãi lối xưa về
Vai đẫm ướt chùng sương hồn để ngỏ
Ướp mắt em lên từ nỗi đam mê.

Đêm thanh lặng dát men vào cõi vắng
Nốt nhạc buông sâu lắng đến vô chừng
Nghe em hát mà ngỡ mùa hạ trắng
Rơi xuống vai em say đắm mênh mông.

Khuya buốt lạnh bởi trong lòng đốt lửa
Giấu trong tim nỗi khao khát nồng nàn
Mai tạm biệt, có cho lời hẹn hứa
Một cõi đi về dành nửa lối anh sang.

1-11-2012 
CHẲNG THỂ NÀO QUÊN

Dẫu biết rằng em chẳng thể quên đâu
Sau những tháng ngày dạt dào sóng gió
Dẫu biết rằng lửa vẫn còn nóng đỏ
Sau mưa trái mùa, gió chướng vô tâm.

Ngọn cỏ cong bởi sương trắng xuống chiều
Đêm nặng hơn bởi cung cầm ngã rạ
Sao lấp lánh vào mắt ai hối hả
Dõi tìm nhau vời vợi tối nhiều thêm.

Cơn mưa chiều đọng giọt khóc của đêm
Dế buông đàn theo tàn thu bóng rũ
Đâu đó nỉ non giấc mùa xưa ngủ
Gửi nhớ dầm sâu dấu cũ bình yên.

17-10-2012 
MỘT NỬA MÙA THU

Bên anh mùa thu
Bên ấy cũng cũng mùa thu
Mùa thu em, sương dùng dằng lối nhỏ
Mùa thu anh, nắng đỏ rực với gió
Ào ạt rơi nghiêng xơ xác ven đường.

Cây cỏ khô cằn nhuốm một nửa dở dang
Những vì sao chen hoàng hôn thắm đỏ
Trời thu xanh giữa khô cằn vụn vỡ
Kiếm hình em qua bóng tối miên man.

Nửa bên em, thu xanh ánh địa đàng
Và nửa kia bỏng rực trong nắng đổ
Cây chẳng xanh, cỏ sụt sùi lá rũ
Đổ lo âu vào nỗi nhớ mênh mông...

Em chỉ cười trong một nửa mùa thu
Và còn lại nửa tiếc thầm ngơ ngác
Cho anh khoác vào em chùm nắng biếc
Trọn mùa thu, da diết nỗi hai bên.

Arizona US  4-8-2012 


TRUNG DU

Ai đặt tên em lên những ngọn đồi
Xanh bát ngát giữa mây trời lộng gió
Đất trung du thả bao lời để ngỏ
Cho anh về một chút được không em?

Những hàng chè như nếp váy xanh ren
Phủ lên chân em che bốn mùa sương đất
Nắng và mưa đọng vào hoa ngọt mật
Để hương trời, sắc nước ngẩn ngơ bay.

Bởi chần chừ nên lạc lối men say
Bởi ngập ngừng để hoa thành quả đắng
Bởi ngủ quên, trăng rằm thành khuyết lặng
Bởi muộn mằn lên le lói ai hay.

Vẫn bao mùa, quê em chẳng đổi thay
Lúa vẫn để, chưa thành cơm gạo trắng
Ngõ vẫn cài, chưa nhận lời sâu nặng
Để anh về chuốt nắng thả mắt em?.

30-4-2012.
ANH NHỚ-EM XƯA

Anh có về nơi cao nguyên nắng đỏ
Mùa khô này trong đất cháy cùng em
Mùa mưa qua, bắt đầu mùa nắng gió
Đổ vào em nỗi nhớ xiết hàng đêm.

Mọi cái dạt dào, chỉ có thiếu anh
Sao vời vợi đi hoài không kết thúc
Để em cứ lang thang trong kí ức
Tìm lại thân thương bóng hình xưa.

Em tiếc rằng giá như ngày xưa
Ta kiên nhẫn vào nhau chút nữa
Thì hôm nay, cao nguyên dù nắng lửa
Vẫn một mùa anh nhớ-em yêu xưa!

31-10-2011 
MỘT MIỀN CAO NGUYÊN

Ta đã gửi hồn thu về nơi ấy
Để cao nguyên hóa điệu nhạc âm thầm
Ta đón nhận một chiều buông sương trắng
Đà lạt bồng bềnh thông thắp nến, dư âm.

Ta đến gần rồi ta lại rất xa
Con đường quanh co, ngõ vào lạ quá
Mưa lay phay ướt lòng ta tất cả
Nối những cung bậc quen lạ níu thêm nhau.

Nắng chiều tàn, sương lả lướt theo sau
Để mặt hồ loang thêm ảo ảnh
Ngọn đồi xanh soi thêm gương sóng sánh
Gửi gió chiều thấm lạnh áo len xanh.

Ở hai đầu là nỗi nhớ em, anh
Nét hồi hộp phập phồng theo thiếu nữ
Cứ mặc kệ ven hồ bờ liễu rũ
Ta lặng về trong mắt ướt suy tư.

Tây Nguyên 23-10-2011 


ĐÀ LẠT ĐÔNG

Đà lạt mưa hoài em ơi.
Mưa che kín sắc trời xanh diệu vợi.
Gió đại ngàn lạnh cóng lòng phố núi.
Mình anh mải miết đợi em.

Hàng thông già thức giấc trong màn đêm.
Thầm thì kể về tình yêu cổ tích.
Để gió cõng đi trong không gian đời thực.
Đặt lên khung cửa sổ mùa đông.

Anh lấy chuyện tình gió mang đến tặng em.
Em mỉm cười thờ ơ không tin nổi.
Tình yêu trong sáng ư?, thật đến tội.
Hãy trả về với gió cao nguyên.

Anh muốn sưởi ấm em trong giá lạnh mùa đông.
Để trái tim ấm nồng sau cái rét.
Em kiêu kì thả thời gian trôi hết.
Ngủ im lìm trong tổ kén đơn côi.

Đà lạt 22-11-07 
CHIỀU PHỐ NÚI

Đông dạt về thấm lạnh lòng phố núi.
Chiều cao nguyên vương sợi nắng cuối đồi.
Bóng người về tha thẩn bước chơi vơi.
Tay cóng lạnh để mong lòng ấm lại.

Nhớ không em tháng ngày xa xưa ấy.
Hàng thông già còn nhắc mãi chúng mình.
Tím mặt hồ sương soi bóng lung linh.
Giấu lòng người sâu vào trong thanh thủy.

Chiều thoảng qua cuộc đời thật bình dị.
Dĩ vãng về như lả lướt quanh đồi.
Anh không muốn em làm làn gió, mây trôi.
Lang thang mãi nơi cùng trời cuối đất.

Anh không muốn tình yêu là lửa rực.
Cháy hết rồi còn một mảng tro tàn.
Chỉ cần như hàng thông bền bỉ với thời gian.
Xanh thắm mãi cùng bốn mùa nắng gió.

Đà lạt 19-11-07 


Nhớ Đà Lạt

Anh biết không chiều nay?
Mưa giăng mờ lối nhỏ
Mưa dẫm mềm trảng cỏ
Tím gương hồ Xuân Hương

Anh đi về dưới xuôi
Có nhớ không, ngoảnh lại?
Phố núi sương còn mãi
Níu bước chân người đi…

Anh về với biển xanh
Với đồng bằng nắng hạ
Với việc vàng bộn bã
Nhớ em chiều cao nguyên?
Đà lạt 29-4-05 


NHỚ ĐÀ LẠT

Tôi xa rồi
Em có trong tôi?
Sắc hương nồng của mùa đông thấm lạnh
Em dịu dàng hơn trong mật hoa ngọt sánh
Để đầu môi ngọt mãi
Đà Lạt ơi!

Em xa rồi
Nỗi nhớ có rơi
Vào mây trắng bồng bềnh thông thắp nến?
Mùa Noel nay có màu nhớ đến
Đậu má em hồng lưu luyến mong manh?

Ước gì tôi được là anh
Để tôi với em cùng hòa thẩm thức.
Chia nỗi lạnh lòng
Nhân trái tim rạo rực
Nếm cùng nhau ngọt đắng trái bồng lai.

Có một khoảng trời nhè nhẹ xẻ hai
Bên mưa lũ
Bên mùa đông khô lạnh.
Em giữ mài màu yêu thương lóng lánh?
Đậu bên vai chuỗi nắng những ngày qua.

Nửa trời bên tôi không nắng, không hoa
Em giữ nhé
Sau này gặp lại
Dẫu thời gian tàn phai, có phải
Muốn tìm em?
Vào nỗi nhớ thiên thai!

24-11-2010