Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

TỰ NHẮC MÌNH

Qua rồi năm cũ những băn khoăn 
Năm mới vô tư, dẫu nhọc nhằn 
Thấy bạn vui cười, ta sung sướng 
Chia sẻ ngọt bùi suốt tháng năm.

                                                                                       
Còn đó một đôi điều tiếc nuối
Chẳng bằng năm mới vạn men say
Còn đó dăm ba câu lạnh cạnh
So sao phước hạnh nối tháng ngày.

Chi bằng ta chảnh với vô tâm
Nghênh đón nắng trời, chê bóng râm
Thân trai muôn dặm, chi gian khổ
Dào dạt đời vui, kể thăng trầm.


1-1-2015

Thứ Ba, 23 tháng 12, 2014

NẮNG LẠNH MÙA ĐÔNG

Ai mang nắng lạc rải lên thềm 
Để gió đông lùa thấm lạnh thêm 
Co ro hoa ngủ nương búp nõn 
Kiến buốt mon men chống lưng thiền. 


Ven sân luống hẹ lưa thưa ngọn
Trống ngõ bướm leo rụi lá vàng
Chồng chềnh ngọn cỏ cong cong ngủ
Cải ngồng thiêm thiếp ngóng đêm sang.

23-12-2014

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

THUỞ YÊU XA

Ta yêu em theo mọi bước thăng trầm
Dẫu yêu đó chẳng bao giờ vĩnh cửu
Ngày nắng, mưa theo thời gian thấm đủ
Nhớ yêu xa, gần sống thuở ấm êm.

Ta ướp thơ vào lối nhỏ thân quen
Bắc dải yếm nắng luồn qua ô cửa
Sợi thủy chung treo vô hình một nửa
Đợi thầm thì len lén chuỗi trao tay.
***
Mưa mùa đông đếm bao giọt ai hay
Vẫn còn đó bão mùa chưa tan hết
Đã gối chăn mà vẫn còn cách biệt
Hơn nửa đời chưa trọn bốn mùa men.


12-12-2014

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

NHỮNG ĐIỀU VÔ TÂM

Có bao điều anh lặng lẽ trao em
Dẫu phần lớn nhiều khi là nông nỗi
Có lúc nhẹ nhàng, có lúc rất vội
Đúng hay sai, chỉ hai chữ: thật lòng.

Anh mù mờ về quá khứ hư không
Về ảo tưởng của em mình anh biết
Trao âm thầm, chẳng nghĩ chi hơn thiệt
Cho hết rồi, anh rỗng túi ngây thơ.

Hay là em đã tự bao giờ
Âm ỉ cháy trong lòng anh ấm áp
Kỷ niệm em ngậm ngùi, anh phai nhạt
Nên anh trao em những thứ vô tâm.

Em yêu anh trên mọi nẻo thăng trầm?
Anh lại yêu những lúc không nghĩ ngợi
Đời thong dong mà mọi người rất vội
Trao nhanh rồi, có giữ chậm không em?


7-12-2014
ĐÂU CHỈ MỖI MÌNH EM

Em trách anh sao cứ hoài nông nỗi
Tháng ngày xa chẳng tiếc nuối bao giờ
Chẳng bao giờ anh biết chờ, biết đợi
Trong đời thực và trong cả giấc mơ.

Em cứ nghĩ em là hòn Vọng Phu
Chờ sáng, tối dù mọi điều to nhỏ
Dẫu nắng mưa, bốn mùa không biết đợi
Về bên em, tất cả hóa miên man.

Em thân yêu giữa cuộc sống đầy tràn
Anh vẫn đợi, chờ em hoài đó chứ
Không nói ra, giữ âm thầm hai chữ
Lặng lẽ làm tất cả bới: Yêu em.


7-12-2014.
ĐỪNG THẬT LÒNG ĐẾN THẾ

Vào một ngày nắng đẹp
Hết chuyện tôi ngồi yên
Nghĩ chuyện thẳng, chuyện nghiêng
Đừng thật lòng đến thế.

Nếu yêu em mọi nhẽ
Tha thứ và bao dung
Thì đến khi tan vỡ
Trách mình sao thật lòng.

Nếu tôi thương yêu bạn
Và tất cả mọi người
Thì đến khi ta nghỉ
Lòng thật đâu còn hơi.

Nếu  tâm tư công việc
Đúng, họ bảo đương nhiên
Sai, mọi thứ rất phiền
Đừng thật lòng đến thế.

Nếu tôi là kẻ lớn
Bao nhiều người xun xoe
Khi hết thời bận rộn
Ngẫm thật lòng buồn ghê.

Chuyện đời là vốn vậy
Đừng quá thương, ghét ai
Khỏi tiếc nuối nay mai
Đừng thật lòng đến thế.


7-12-2014

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

ÔI QUÊ XƯA

Hoa sữa nồng nàn dọc chiều Đồng Hới
Có thể nào quên ngày chờ tháng đợi
Đợi đêm về len lén thả hương thơm
Thơm vào ai kín đáo một khoảng trời.
Dĩ vãng!

Mùi hoa sữa cuối mùa thu bãng lãng
Bịn rịn rơi… vào chuỗi những lo âu
Lay phay bám… theo màu đời lốm đốm
Làm loay hoay ai thời gian bận rộn.
Nửa cười!

Một cuộc đời
Ngoảnh lại chớm hai mươi
Vai bạc sờn trên lưng chừng mỏi mệt
Dẫu sau đó biết ai là mãi miết
Phút rạn cười tan một thuở bâng khâng.


            2-12-2014

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014



VÔ TÌNH VẮNG 

Sao em lại e ấp nhiều đến thế 
Biển gầm gào mà trời rơi lệ 
Biết nơi nào giữ dấu lại mai sau? 
Hay cứ quên như quên tự thuở nào 
Biển vắng !



Đâu đó gọi em 
Lao xao mây lặng 
Chỉ mình em non xanh nước biếc 
Bâng khuâng… 

30-11-2014

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

BÀI CA TỰ ĐỘNG HÓA BÁCH KHOA

Em cùng anh vào chốn giảng đường
Nơi tưởng mùa thu chỉ còn kỉ niệm
Đời sinh viên thay học trò lưu luyến
Đón em vào tự động hóa bách khoa.

Thực tế nhiều chiều khiến ta nhận ra
Thuở thơ ngây chỉ còn là kí ức
Những gian nan, trở trăn đời thực
Vun ta đầy tuổi trẻ bách khoa.

Những ngày nhớ quê, nhớ mẹ phương xa
Những buổi học thâu đêm, những kỳ đồ án
Những ngày thi nhọc nhằn bao quản
Đắp mơ đầy tự động hóa bách khoa.

Ngày mai, ngày mai đi tới những miền xa
Em có nhớ ngọn đèn không biết ngủ
Đốt cháy lửa tràn ước mơ ấp ủ
Em hãy nhớ về một thuở bách khoa.

Mai, ngày mai giữa đất trời bao la
Vẫn nhớ về tự động hóa bách khoa
Nơi thắp sáng những niềm tin, khát vọng
Ươm tình yêu chung thủy, thiết tha.

Ngày mai, ngày kia vàng nắng, trắng nở hoa
Anh có nhớ những đêm vùi sách vở
Muốn thương nhau ngọt ngào thôi chưa đủ
Cả niềm tin tự động hóa bách khoa.

Đất nước gian nan, bão tố đảo xa
Lũ tràn về, gió gào nơi xa thẳm
Ta hãy làm để Tổ quốc được sống
Bởi luyện rèn tự động hóa bách khoa.

Nhọc nhằn qua đi, sẽ tới những phồn hoa
Những chia li xa, còn tình yêu vĩnh cửu
Ta cùng nhau vượt qua bao trắc trở
Sống vẹn tròn từ nơi ấy bách khoa.


27-11-2014

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014


GỬI VỀ LỜI NHẮN NHỦ CỦA EM XA

Em gửi anh lời tâm sự của đời
Xa nửa địa cầu mà sao gần thế
Viết ngắn vậy mà đủ đầy mọi nhẽ
Nhẹ nhàng mà miên man quá em ơi!

Anh gửi cho em một nửa bầu trời
Có hình bóng dòng sông quê man mác
Có kỉ niệm lặng dài trong nốt nhạc
Để em về gợi nhớ thuở đưa nôi.

Có xa đâu bởi ta mãi không rời
Có gần đâu bởi cầu chưa bắc nỗi
Không gặp được những sáng chiều vồi vội
Nắng vắt vai không lau nỗi mồ hôi.

Nhắn nhủ qua về đôi nét vậy thôi
Mà vẫn khiến cuộc đời xanh cây lá
Dẫu mai sau cát bụi nhòa tất cả
Anh vẫn hoài viết tới chỗ em xa.


19-11-2014

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

TRÁCH MỘT MÌNH

Mắng em sao ở một mình
Để cho quả rụng, cải ngồng lạ chưa
Một mình đi sớm, về trưa
Một mình khô ướt nắng, mưa một mình.

Một mình thổn thức ai tin
Một mình vui với một mình gió sương
Một mình ghét một mình thương
Một mình lạc lối, lỡ đường bóng hay.

Một mình đuổi nắng chiều say
Một mình cố gắng giãi bày với thân
Một mình cháy một mình châm
Một mình trách họ lỗi lầm khó yêu.

29-10-2014

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014


ĐÔI BỜ

Có con sông bắt nguồn từ dòng suối
Chảy về xuôi qua thác, qua ghềnh
Qua những cánh đồng xanh
Những làng quê yêu dấu
Hai bờ sông vẫn mãi cứ lênh đênh.

Bởi anh hiểu và em cũng hiểu
Ta yêu sông mang vị ngọt cho đời
Hai bờ thấy đó mà xa vời vợi
Chẳng bao giờ nhập lại một em ơi.

Ta đều biết sông đổ về biển cả
Sông lở, bồi theo năm tháng thăng trầm
Lại hòa vào cát mềm cùng sóng biếc
Hai bờ xa vẫn mãi gọi tri âm.

Ta là bờ và cuộc sống là sông
Cứ nghiêng nửa mình nhìn nhau vĩnh viễn
Dẫu bên lở, bên bồi hay thầm nghĩ
Đôi bờ xanh ươm cuộc sống nảy mầm.


27-10-2014

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

CHUYẾN TÀU KHÔNG BAO GIỜ CHỞ HÀNH LÝ

Ngày anh lặng lẽ đi xa
Tôi biết đau
Dẫu chỉ đôi lần gặp gỡ
Hát và nhớ
Về tình yêu quê hương qua những sắc màu…

Bầy giờ anh đi xa trên một chuyến tàu
Chuyến tàu cuối cùng trong cuộc đời
Với hai tay trống
Chẳng có gì làm hành lý
Cả chiếc cúc áo cũng để lại mòn theo ngẫm nghĩ
Ý tứ sự đời…

Ai cũng vậy thôi, tôi biết
Sẽ đến lúc leo lên chuyến tàu cuối cùng với hai bàn tay trắng
Bao hành lý trĩu nặng một đời làm nên để lại
Tiếc thương cũng khô với thời gian.

Hành lý gọn gàng
Vô tư sống
Không mang
Để khi lên tàu
Nhẹ hẫng….
Đúng không anh?


26-10-2014

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014


ĐÔI MẮT HOA

Những đôi mắt biết nói trong khoảnh khắc
Giọt mưa lăn và bâng khuâng chợt khóc
Vì niềm vui vô tận
Và nỗi buồn thoáng qua..

Thời gian ngắn ngủi lắm hoa ơi
Sao cứ để bao lòng người áy náy
Đôi mắt hoa vô tâm
Khóc như là đang khóc…

Sao người không vậy
Sống một đời không khóc được như hoa.


24-10-14
HỎI THĂM CHỊ

Không biết mùa này quê chị có lạnh không?
Có còn nắng vương đồi chè, đồi cọ?
Có còn mưa lay phay lối nhỏ?
Rải mùa thu thong thả những chiều về.

Có còn đêm thu ru hát chị nghe?
Có còn lá xạc xào xao xuyến nhớ?
Có còn heo may se qua hơi thở?
Mát bàn tay thao thức mãi soạn bài.

Bên em mùa này nắng đã nguôi ngoai
Hơi mùa đông rón rén vào hoa cỏ
Những buổi đi về giao mùa rất khẽ
Gỡ nồng nàn gửi đến cuối trời xa.

NHM 22-11-2012