Chủ Nhật, 29 tháng 10, 2017

KIỆT SỨC



Cây cối kiệt sức rồi 
Em có biết không! 
Rừng đã lụi 
Ruộng đồng giờ chát mặn 
Ruộng lúa, hoa màu… 
Hoá chất xót đắng 
Hoa trồi lên! 
Đau đớn tỉa quả non. 

Không khí kiệt sức rồi 
Em có biết không! 
Những nhà máy… 
Công trường và khói bụi 
Những hình nhân đi đi, về về sớm tối 
Nửa bữa cơm hắt đổ chẳng thèm ăn! 

Con cái kiệt sức rồi 
Em có biết không! 
Những núi học hành đè vai non nớt 
Những thay đổi 
Thiên tài cũng bất chợt 
Những mong mỏi lớn lao 
Cha mẹ ngao ngán kỳ mong. 

Ta cũng kiệt sức rồi 
Em có biết không! 
Hai vai gánh bao nợ nần cuộc sống 
Dưới bàn chân 
Mọc rêu thời thơ mộng 
Và khát khao như nước chảy tràn lan. 

Mọi thứ kiệt sức rồi 
Em có biết không! 
Những mơ ước về một bình yên giản dị 
Mái nhà nhỏ 
Hạnh phúc nhẹ nhàng 
Lúc thảnh thơi là những lời thủ thỉ 
Là vui chơi của trẻ lúc về nhà 
Tất cả vẫn còn xa 
Rất xa…! 

26-10-1012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét