Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012
BIỂN CHÁY
Với bao người biển chỉ là sóng vỗ
Là khơi xa trông hôm sớm trở về
Là lo lắng mỗi khi mùa bão tố
Biển ngàn đời vẫn khái niệm vu vơ…
Biển trong em, anh biết là biển nóng
Khi trở mùa, gió chướng, chuỗi mưa giăng
Biển trong em, anh biết là biển lặng
Giữa đêm hè, vời vợi vớt ánh trăng.
Biển trong em đầy nước nên biển khát
Giọt yêu đương lăn trên khóe bạc đầu
Biển trong em sâu thẳm lòng lo lắng
Mãi ồn ào, biết tĩnh lặng nơi đâu.
Biển của em trong anh chừng tất cả
Có nồm nam đưa con sóng lang thang
Có mồ hôi những tháng ngày vất vả
Nuôi ước mơ hạnh phúc địa đàng.
Biển của em đầy lời thương để ngõ
Anh đọc sau những buổi vắng thủy triều
Biển của em đầy khát khao bỏng cháy
Hóa thành thơ, say đắm biết bao nhiêu.
Chuỗi tình yêu dạt dào ôm lấy biển
Sóng trong tim dào dạt vuốt bến bờ
Trông xa vắng để cồn cào nỗi nhớ
Mỗi đêm về… biển cháy… hóa thành mơ
Tempe AZ 7-8-2012
Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012
CÁNH HOA RƠI
Nếu có một ngày hoa rụng cánh đầu tiên
Thì em hãy đừng nhặt mà đến nhé
Anh sẽ đón ở đầu đường, rất khẽ
Thả dịu dàng, âu yếm vỗ về em.
Hoa rơi làm nắng xé nhiều hơn
Cuộn sợi vàng vào tay em bối rối
Em đừng lo và cũng đừng giận dỗi
Hoa giữa đời rụng cánh bởi em thôi.
Nỗi lo âu đến mộc mạc không lời
Để tình yêu giấu mình trong nốt lặng
Để bao người mãi miết chờ, mãi đợi
Hoa đã tàn, năm tháng cũng quay lưng.
Nỗi dày vò cũng một nửa dửng dưng
Nỗi khát khao cháy nhiều hơn có thể
Anh nhẹ nhàng bế em lên khẽ thế
Nụ hôn đầu có ướt nỗi không em?
AZ 7-8-2012
MÃNH LIỆT CỦA TÌNH YÊU
CÁNH HOA RƠI
Nếu có một ngày hoa rụng cánh đầu tiên
Thì em hãy đừng nhặt mà đến nhé
Anh sẽ đón ở đầu đường, rất khẽ
Thả dịu dàng, âu yếm vỗ về em.
Hoa rơi làm nắng xé nhiều hơn
Cuộn sợi vàng vào tay em bối rối
Em đừng lo và cũng đừng giận dỗi
Hoa giữa đời rụng cánh bởi em thôi.
Nỗi lo âu đến mộc mạc không lời
Để tình yêu giấu mình trong nốt lặng
Để bao người mãi miết chờ, mãi đợi
Hoa đã tàn, năm tháng cũng quay lưng.
Nỗi dày vò cũng một nửa dửng dưng
Nỗi khát khao cháy nhiều hơn có thể
Anh nhẹ nhàng bế em lên khẽ thế
Nụ hôn đầu có ướt nỗi không em?
AZ 7-8-2012
Bố và con gái
Hôm bữa, mẹ kể, bố ở nhà xem đi xem lại những bức ảnh con gái đã chụp rồi thở dài rằng con gái có từ năm nay với các năm trước trông đã khác rồi. Con gái biết bố mẹ lo cho con gái nhiều thế nào.
Con chưa cảm nhận được hết nhưng là con gái lớn…con biết và con hiểu… Đêm qua thế nào lại nằm mơ thấy bố đèo con gái đi trên cái xe mi pha màu xanh ngọc, con gái đội cái mũ bé xíu, hai tay nắm chặt 2 vạt áo bố và í ới “cho con nghị một chí”. Tỉnh dậy, nghĩ đến bố, thấy thương bố hơn bao giờ hết.
Con gái thừa hưởng ở bố một chút lạnh lùng, ít nói, và hay tự ái. Đã yêu, quý ai thì yêu thương và trân trọng hết mình. Đã ghét ai thì xúc đất đổ đi cũng xây được nhà 3 tầng. Bố xưa tới giờ lạnh lùng, ít nói, nhưng luôn theo sát và quan tâm đến con gái theo cách của bố, mà có lẽ đến mãi sau này con gái cũng chưa hiểu hết và biết hết được.
Hồi còn bé, con không hiểu, cứ nghĩ bố không thương con gái, cứ không hiểu tại sao con gái và bố lại xa cách đến thế, chỉ có mẹ là gần gũi. Nhưng lớn lên rồi, con gái hiểu, bố là là ngọn núi thái sơn vững chãi, lặng lẽ nhưng đầy ắp yêu thương. Cách yêu thương của bố âm thầm, nghiêm khắc để bù đắp cho cách yêu thương hiền hòa của mẹ.
Hồi còn bé, con gái cứ nhìn thấy bố là sợ, cả ngày hai bố con chỉ nói với nhau những câu đếm trên đầu ngón tay "con chào bố ạ", "con mời bố ăn cơm"... Lớn lên rồi, con gái mới biết bố thường xuyên hỏi mẹ về con gái, dặn dò mẹ phải hướng dẫn con gái cẩn thận khi con gái bắt đầu dậy thì. Con gái hiểu, tình yêu đâu ở lời nói, mà đơn giản và lặng thầm như bố và con gái.
Hồi còn bé, bố đã bắt con gái học nấu nướng, nữ công gia chánh, dọn dẹp nhà cửa một cách nghiêm túc thực sự. Bố khó tính, món mẹ nấu mà không ngon, không hợp khẩu vị là bố không ăn, nhưng khi con gái học nấu ăn, bố ăn hết dù lúc đầu cơm khê canh mặn. Bố dặn con cứ tập, bố sẽ ăn hết đến khi nào con nấu thành công. Lớn lên, con biết ơn bố vì điều đó, nhất là khi xa nhà, phải tự lập và tự chăm sóc bản thân.
Hồi còn bé, con gái chỉ thích thi thoảng bố mẹ cãi nhau. Vì những lúc bố mẹ cãi nhau thì con gái được nói chuyện với bố nhiều hơn, được đi mua thịt và rau ngót về nấu canh cho bố, và được ở "phe bố”. Những lúc đấy, con gái lớn và bố một mâm cơm, mẹ và em mâm bên cạnh, dù chẳng hờn dỗi gì mẹ, nhưng thấy mình là đồng minh của bố, nên cũng chẳng thèm nói chuyện với mẹ.
Lớn lên, con gái ghét thấy bố mẹ giận nhau, vì con gái không còn ở nhà để đi chợ nấu cơm cho bố nữa.
Hồi còn bé, con gái đã chui lên cái gác xép bé tí mà khóc tấm tức vì bố bênh con gái khi mẹ mắng “chỉ được cái giống bố mày”. Lớn lên, con gái lúc nào cũng tự hào vì được giống bố đến thế.
Hồi còn bé, con gái không biết là bố đã phải ngồi cả đêm giã tôm làm giuốc cho con gái, đã phải giặt hàng chậu tã cho con gái, đã đi hàng chục cây số chỉ để ôm con gái một cái, đã bế con gái khóc ngặt ngẹo chạy khắp nơi chỉ để đút cho bát bột... Lớn lên, con gái mới biết những điều hi sinh nhỏ nhặt mà vô cùng lớn lao.
Khi con gái học lớp 12, con gái nhớ mãi hình ảnh bố ngồi cẩn thận, cặm cụi viết từng nét chữ vào hồ sơ thi đại học cho con gái. Lúc ấy, hình như con gái mới bắt đầu lớn, mới bắt đầu hiểu và thương bố.
Khi con gái đỗ đại học, bố chẳng nói gì, nhưng con gái biết bố còn mừng hơn cả con. Bố tự hào đi khoe khắp nơi về con gái. Ngày đưa con lên nhập trường, con gái nhìn theo bóng bố trên chiếc xe máy đến khi khuất nẻo mà lòng thấy chống chếnh lo âu. Nhưng con gái biết, với hành trang mà bố đã chuẩn bị, con gái vẫn sống thật tốt dù ở xa gia đình.
Khi con gái đi học xa, bố lúc nào cũng giục mẹ gửi đồ ăn tẩm bổ cho con gái. Mỗi lần chở con ra bến xe, lúc nào bố cũng chỉ dặn con gái giữ sức khỏe, tự chăm sóc cho bản thân, xe chạy rồi mà vẫn cố giúi cho con gái ít tiền (chắc mẹ không biết). Con gái giấu đôi mắt sau chiếc khăn bịt mặt mà rưng rức suốt đoạn đường dài.
Khi con gái đi làm, bố cũng là người con gái muốn thông báo và hỏi ý kiến đầu tiên. Thời gian đầu con gái loay hoay lúi húi trong việc chọn ngành chọn nghề cho bản thân. Bố bảo: con làm gì cũng được, miễn là phải cố gắng bằng 110% sức lực của mình. Nếu mẹ lúc nào cũng lo lắng, thì ngược lại bố lúc nào cũng tin vào năng lực của con gái.
Khi con gái bắt đầu những mối quan hệ và cuộc sống riêng, con gái ít nhớ và ít về với bố mẹ hơn, chỉ có bố mẹ là vẫn thường xuyên hỏi han chăm sóc con cái. Đúng là nước mắt thì luôn chảy xuôi, bố nhỉ.
Con gái cũng không quên được bố đã từng thức suốt đêm để viết thư tay cho con gái, để rồi sáng hôm sau lọ mọ ra bến xe gửi lên trao tận tay cho con gái. Bức thư ấy con gái mỗi lần đọc là lại chảy nước mắt. Bố lo con gái trẻ người non dạ, hay tin người và yếu đuối khi vấp ngã. Bố lo người đàn ông không xứng đáng sẽ làm con gái bị tổn thương. Bố dặn dò con gái như con gái mới chỉ 3 tuổi, dù lúc ấy con gái đã 26 tuổi rồi. Con gái tự hứa, sẽ không bao giờ làm điều gì có lỗi với bố mẹ cả, dù câu cuối cùng trong thư bố viết là bố chỉ mong con sống thật hạnh phúc như chính bản thân con muốn thế.
Con nhớ, mẹ dặn con gái “đừng kén chọn nhiều, chỉ cần lấy ai như bố mày thôi”. Con gái cười “chỉ sợ đàn ông như bố tuyệt chủng rồi”. Bố không biết đấy thôi, bố là bản nháp về đàn ông trong mắt con gái. Con gái lúc nào cũng thần tượng bố - một người đàn ông nghiêm khắc, trách nhiệm nhưng vị tha và hết lòng thương yêu con gái.
Có rất nhiều điều về bố mà con gái không thể quên được. Thời gian chẳng bỏ qua một ai, con gái nhìn thấy điều ấy ở bố. Dù vẫn động viên bố còn trẻ, nhưng con biết bệnh tật đã làm bố yếu đi nhiều. Con gái thương mà chẳng làm được gì. Ai bảo con gái giống bố, tính lạnh lùng và ít nói nên ngay cả những câu yêu thương cũng chẳng dám nói với bố.
Trong nhà mình, mẹ là người bạn, nhưng bố là người thầy. Mẹ hiền hòa dễ gần bao nhiêu thì bố lại nghiêm khắc, đôi khi lạnh lùng bấy nhiêu. Mẹ đi bên cạnh cho con gái sự ấm áp tin cậy. Còn bố thì chìa bàn tay, vẫy vẫy giúp con gái tiến về phía trước.
Con gái có thể hồn nhiên kể lể với mẹ về những anh chàng theo đuổi, những chiếc áo mới mua, về nỗi buồn vui bất chợt...nhưng đứng trước những việc lớn cần tư vấn và quyết định, con gái thường chọn bố. Con gái có thể xin mẹ điều nọ điều kia nhỏ nhặt, nhưng cần lúc cần sự ủng hộ con gái luôn chọn bố.
Con gái càng thấy hạnh phúc vì mình đã được lớn lên trong tình thương vững chãi của bố bao nhiêu, thì càng buồn vì mình chưa làm được gì nhiều cho bố bấy nhiêu. Con gái biết và hiểu những trăn trở của bố mẹ đối với con gái lớn. Bố cũng như những người khác đều mong con cái mình phương trưởng và sớm có một chỗ dựa để sớm tối hạnh phúc như gia đình mình. Vậy mà con gái vẫn chưa làm được điều ấy, để nỗi lo vẫn còn quanh quẩn trên 2 mái đầu cha mẹ.
Con gái lớn tuổi này rồi, mà bố mẹ vẫn lo lắng con gái ho hắng những ngày trở lạnh, vẫn lo cho bữa cơm sức khỏe của con gái, vẫn lo con gái không đủ tiền tiêu, vẫn lo con gái có làm tốt công việc không, lo con gái có biết cách cư xư đối đãi với bạn bè, xã hội không, rồi lại lo con gái va vấp khi chưa hiểu người hiểu đời…
Con gái hiểu, dù ở tuổi nào con gái cũng chỉ là đứa trẻ của bố mẹ, còn được ở bên bố mẹ ngày nào thì ngày đó với con gái là ngày hạnh phúc. Mỗi lần gặp khó khăn, vấp ngã, hay trắc trở, con gái luôn tự nhủ “phải sống và sống thật tốt vì bố mẹ”. Bố mẹ hãy thật mạnh khỏe để con gái biết, bên cạnh con gái lúc nào cũng có nơi để trở về như còn bé thơ.
Cảm ơn bố của con
Hằng Nguyễn
Chia sẻ những vui buồn, cảm xúc... về cuộc sống của bạn tạidoisong@vnexpress.net. Vui lòng gửi bằng file word, tên file không dấu.
Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012
BIỂN ANH – BIỂN EM
Anh kể em nghe về biển bao lần
Biển của anh dạt dào sóng vỗ
Biển của anh cháy đêm ngày thương nhớ
Mang tình yêu say đắm cuốn về nhau.
Em kể anh nghe biển em bốn mùa
Biển trong em bạc đầu trông mòn mỏi
Biển em dồn dập nhịp đập mong đợi
Nỗi âu lo trời trở gió bão giông.
Biển của anh khi man mác thủy triều
Khi gầm gừ thét gào tuôn sóng cả
Canh đất nước, giữa bốn bề cát, đá
Biển lặng rồi, lòng biển có dịu êm!
Biển trong em, ngày tháng cứ sâu thêm
Nỗi đợi chờ mòn hết giường, hết chiếu
Gối cưới bạc màu, thời gian có hiểu
Biết bao giờ tay được nắm bình yên.
Cho ánh trăng hôn biển được nhiều hơn
Tổ quốc thân yêu chỉ toàn mái ấm
B
iển em, anh sẽ nồng nàn, say đắm
Để vòng tay ôm hết biển, biển ơi!
AZ 5-8-2012
Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012
Cảm ơn em - những vui buồn chia sẻ
Những lo toan và trắc ẩn thường ngày
Những thơ ngây trong nhịp chừng có thể
Để yêu đời qua hạnh phúc ngất say.
Anh cảm ơn những gì em đã có
Cho hôm nay và mãi mãi mai sau
Những niềm vui và tiếng cười con trẻ
Để em vẹn toạn trong đôi lứa cùng nhau.
Cảm ơn em mỗi khi anh thức dậy
Được yêu thương bằng lời lẽ em chăm
Để anh yêu hơn cuộc đời từ ấy
Vợi nhọc nhằn, nặng gánh chuỗi tháng năm.
20-6-2012.
TIẾNG GỌI
Em có muốn anh gọi là hoa đỏ?
Thắp lửa em vào thầm kín tâm hồn!
Em có muốn anh gọi là lá đỏ?
Cứa ngọt ngào dòng máu chảy yêu thương.
Em có muốn anh gọi là trời xanh?
Mang cho anh những dạt dào hy vọng!
Em có muốn anh gọi là biển rộng?
Chứa tình yêu cho mãi đến ngàn năm!
Em muốn anh gọi là mùa hạ xanh?
Mang cơn mưa tưới dịu đồi cát trắng!
Em muốn anh gọi mùa thu sâu lắng?
Để hồn anh ngập sâu thẳm hồn em!
Trong thâm tâm muốn một tiếng êm đềm
Lời âu yếm từ trái tim say đắm.
Vũ trụ vợi vời cũng trở nên yên lặng
Và thời gian xa hẳn tiếng cho em.
Daknong 18-6-2012
DAKNONG MÙA MƯA
Daknong mùa mưa
Những con đường …lưa thưa giọng nói
Đất oằn mình … vũng lầy, vũng lội
Nét thường ngày chợt trở dáng liêu xiêu.
Cao nguyên mùa mưa
Man mác xám chiều
Nắng len lỏi tận thiên hà tít tắp
Giọt sáng ngập ngừng cho ai chúi nhặt
Rơi dần
Rơi dần
Theo kẽ chảy bàn tay.
Con đường cong theo trời rải mây
Thảm mưa nghiêng theo hàng thông ngơ ngác
Núi đồi chênh vênh
Đẩy đưa mưa bạc
Đưa hai người về một phía được không?.
Mưa dầm dề Daknong! Daknong!
Đất níu chân không cho người tạm biệt
Đồi cà phê sụt sùi tha thiết
Gọi ta hoài Daknong! Daknong!.
Ta trở về
Trái tim ta đã có Daknong
Có mùa mưa ướt qua mắt thiếu nữ
Những ngày đêm dịu dàng chưa đủ
Ta cứ nhắc về
Daknong!.
Daknong mùa mưa 20-6-2012
Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012
Viết mà không biết
Anh khônh muốn làm biển khơi xa
Cũng không muốn làm một bờ cát trắng
Cũng chẳng mơ một chiều dâng yên lặng
Ngọn gió nồm man mác thuở bao la.
Anh chỉ là một nguồn nước mới ra
Chỉ là đôi dòng sữa thơm dĩ vãng
Em ngạc nhiên? một chút đời lãng mạn
Sẽ cùng thời cho em biết yêu đương.
Anh chỉ mơ một chút cõi đời thường
Một bên em và bên là bé nhỏ
Một âu yếm cả đời anh trong đó
Chuỗi đạt thành là nghĩa lý đâu em.
một nhà nhà êm, hai chữ bình yên
Em và con cả cuộc đời anh có
Tinh hoa, tài ba bao người thấy rõ
Với anh chỉ là một thoáng phù du.
Ta mong về nhau những tiếng ngập ngừng.
Ta mong về những đêm mòn chăn gối
Em có ngại ngần trong niềm giận dỗi
Mỗi sớm mai mang lại thuở bình yên?
Lời nói qua đi, đọng lại nỗi niềm.
Chỉ tình yêu mới bao giờ có thể
Em thân yêu, sao em ngần ngại thế?
Cứ duỗi hoài để thoải mái yêu thương.
Một chút e ấp... giữ xa lạc đời thường.
Daknong 19-6-2012
Hôm qua về khuya, mệt quá ngủ mất. Tự dưng sáng nay dậy thấy bài thơ này trong máy của mình. Kỳ lạ quá, ai viết nhỉ. Mình thì không vì ngủ say. Hay là mình tỉnh dậỵ viết mà không nhớ. Cái này trong y học người ta gọi là chứng gì quên mất tên rồi. Hình như gọi là trạng thái mộng du thì phải, nhưng mộng du thì họ đi chơi, còn mình thì lại viết một cách vô thức. Kỳ lạ thật.
Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2012
TĨNH LẶNG – BÌNH YÊN
Có bao giờ em nhớ lại ngày xưa.
Nhặt hương bưới ướp vào tóc buông xõa.
Nhặt long lanh ướp vào mắt nắng hạ.
Cho bình yên say đắm một góc đời.
Có bao giờ em nhặt lá xưa rơi
Ép tím thời kỉ niệm miên man nhớ
Vắt ngang trời mắt mộng mơ một thuở
Để xế chiiều nhấm nhẳn chốn bình yên.
Có bao giờ, bao giờ cứ dềnh lên
Sóng cuộn trào trong tim dào dạt nóng
Vỗ tình yêu xanh cao trời gió lộng
Xõa mượt mà tóc mây sánh lung linh.
Thủy triều lên, bến mới lại đi tìm
Đôi mạn đò chênh chao về giữ nắng
Cho bến ấm dưới vòm xanh TĨNH LẶNG
Cho BÌNH YÊN thanh thản bến bao dung.
Daknong 18-3-2012
Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012
Truyện ngắn sưu tầm
Chuộc lương tâm (Sưu tầm)
Cách đây hơn hai chục năm, hồi tôi học phổ thông cấp III, đồng hồ đeo tay còn là thứ xa xỉ phẩm khan hiếm. Một hôm, thằng bạn cùng bàn sắm được một chiếc đồng hồ mới toanh; nó đeo đồng hồ rồi xắn tay áo lên trông thật oách làm sao, khiến cả lớp phục lăn. Chỉ vài hôm sau đã thấy mấy thằng khác cùng lớp đua nhau sắm đồng hồ đeo tay. Ngay cả trong giấc mơ tôi cũng ao ước được như chúng nó: sắm một chiếc đồng hồ để mọi người trông thấy mà thèm.
Hôm chủ nhật, tôi về nhà chơi. Lấy hết lòng can đảm, tôi nói với mẹ: “Mẹ ơi, con muốn mua một cái đồng hồ đeo tay, mẹ ạ !” Mẹ tôi trả lời: “Con này, nhà mình đến cháo cũng sắp sửa chẳng có mà ăn nữa, lấy đâu ra tiền để sắm đồng hồ cho con ?” Nghe mẹ nói thế, tôi rất thất vọng, vội quáng quàng húp hai bát cháo rồi chuẩn bị về trường. Bỗng dưng bố tôi hỏi: “Con cần đồng hồ làm gì thế hả ?”
Câu hỏi của bố nhen lên một tia hy vọng trong lòng tôi. Rất nhanh trí, tôi bịa ra một câu chuyện: “Hồi này lớp con đang học ngày học đêm để chuẩn bị thi đại học, vì là lớp cuối nên bây giờ chúng con lên lớp không theo thời khoá biểu của trường nữa, cho nên ai cũng phải có đồng hồ để biết giờ lên lớp.” Nói xong, tôi nôn nóng chờ bố trả lời đồng ý; thế nhưng bố tôi chỉ ngồi xổm ngoài cửa chẳng nói câu nào.
Trở về ký túc xá nhà trường, tôi chẳng còn dám nằm mơ đến chuyện sắm đồng hồ nữa. Thế nhưng chỉ mấy hôm sau, bất chợt mẹ tôi đến trường, rút từ túi áo ra một túi vải hoa con tý rồi mở túi lấy ra một chiếc đồng hồ mác Thượng Hải mới toanh sáng loáng. Tôi đón lấy nó, đeo ngay vào cổ tay, trong lòng trào lên một cảm giác lâng lâng như bay lên trời. Rồi tôi xắn tay áo lên với ý định để mọi người trông thấy chiếc đồng hồ của mình.
Thấy thế, mẹ tôi liền kéo tay áo tôi xuống rồi bảo: “Con này, đồng hồ là thứ quý giá, phải lấy tay áo che đi để giữ cho nó khỏi bị sây xước chứ ! Con nhớ là tuyệt đối không được làm hỏng, lại càng không được đánh mất nó đấy ! Thôi, mẹ về đây.”
Tôi tiễn mẹ ra cổng trường rồi hỏi: “Sao nhà mình bỗng dưng lại có tiền thế hở mẹ ?” Mẹ tôi trả lời: “Bố mày bán máu lấy tiền đấy !”
Bố đi bán máu để kiếm tiền mua đồng hồ cho tôi ? Trời ơi ! Đầu óc tôi quay cuồng, ngực đau nhói. Tiễn mẹ về xong, tôi tháo chiếc đồng hồ ra, bọc kỹ mấy lớp vải như cũ cất vào cái túi con tý mẹ đưa. Ngay hôm ấy, tôi hỏi thăm các bạn xem có ai cần mua đồng hồ mới không. Các bạn hỏi tôi tại sao có đồng hồ mà lại không đeo, tôi bảo tôi không thích. Họ chẳng tin, cho rằng chắc hẳn đồng hồ của tôi có trục trặc gì đấy, vì thế chẳng ai muốn mua nó.
Cuối cùng tôi đành phải nhờ thầy chủ nhiệm lớp giúp tôi tìm người mua đồng hồ và thành thật kể lại đầu đuôi câu chuyện cho thầy nghe, vừa kể vừa nước mắt lưng tròng. Thầy chủ nhiệm nghe xong bèn vỗ vai tôi và nói: “Đừng buồn, em ạ. May quá, thầy đang cần mua một chiếc đồng hồ đây, em để lại nó cho thầy nhé !” Thầy trả tôi nguyên giá, còn tôi thì dùng số tiền đó nộp hai tháng tiền ăn ở nhà ăn tập thể. Có điều khó hiểu là sau đó chưa bao giờ tôi thấy thầy chủ nhiệm đeo đồng hồ cả. Mỗi lần tôi hỏi tại sao thì thầy chỉ cười không nói gì.
Về sau tôi thi đỗ đại học rồi ra trường và làm việc ở một tỉnh lỵ xa quê. Câu chuyện chiếc đồng hồ kia cứ mãi mãi đeo bám ám ảnh tôi.
Trong một dịp về quê thăm gia đình, tôi tìm đến nhà thầy chủ nhiệm cũ và hỏi chuyện về chiếc đồng hồ ấy. Thầy tôi bây giờ đã già, tóc bạc hết cả. Thầy bảo: “Chiếc đồng hồ vẫn còn đây.” Nói rồi thầy mở tủ lấy ra chiếc túi vải hoa nhỏ xíu năm nào mẹ tôi đưa cho tôi. Thầy mở túi, giở từng lớp vải bọc, cuối cùng chiếc đồng hồ hiện ra, còn mới nguyên !
Tôi kinh ngạc hỏi: “Thưa thầy, tại sao thầy không đeo nó thế ạ ?” Thầy chủ nhiệm từ tốn trả lời: “Thầy đợi em đến chuộc lại nó đấy !” Tôi hỏi tiếp: “Thưa thầy, vì sao thầy biết em sẽ trở lại xin chuộc chiếc đồng hồ ạ ?” Thầy bảo: “Bởi vì nó không đơn giản chỉ là chiếc đồng hồ, mà điều quan trọng hơn, nó là lương tâm của một con người.”
Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012
Có những vùng đất cứ níu mãi trong kí ức ta, từ khi còn là một đứa trẻ cho đến lúc tóc điểm bạc. Dù cách xa bao nhiêu nhưng nhắm mắt lại, ta vẫn thấy nó hiện ra trước mặt rõ rệt đến từng chi tiết, như thể vùng đất ấy chỉ có không gian mà không có thời gian. Quê ngoại tôi là một nơi như vậy.
Làng Minh Lệ yên bình bên ngã ba hai dòng sông: sông Son và sông Rào Nam. Sông Son bắt nguồn từ cửa động Phong Nha (mà động thì bắt đầu từ đâu chẳng ai biết), nhưng đến mùa hè, đứng trên đỉnh Thiên Sơn nhìn xuống, dòng sông một bên nước trong vắt, còn một bên lại đục vàng màu đất bãi bồi. Sông Rào Nam thì bắt nguồn từ một khe nước nào đó sâu thẳm giữa dãy Trường Sơn đại ngàn âm u hùng vĩ, tôi đoán vậy bởi trong những đêm mùa hạ, dưới bầu trời đầy sao nhấp nháy, hình như có tiếng thầm thì của những chàng trai, cô gái thời chiến tranh vọng lại trong làn nước mênh mông.
Làng quê tôi thật nhỏ, lại còn chia ra năm xóm nhỏ hơn là xóm Bắc, xóm Nam, xóm Tây, Minh Tiến, Giáp Tam. Ờ nhỉ, sao lại không có xóm Đông?. Năm xóm như năm ngón tay trên bàn tay hiền hòa theo năm tháng, với rạ đồng, bến nước, đình làng, ao sen, hói đồng, đồng Chăm, cồn Dưa, cồn sẻ. Mỗi cái tên cứ khắc khoải trong tâm trí mỗi khi nhớ lại. Cũng lạ kỳ, ai hơi đâu gãi mãi chuyện ngày xưa!.
Tết năm nay tôi về quê đúng vào hôm chợ phiên. Sống ở thành phố với những chợ đầu mối mênh mông như chợ Cồn, chợ Hàn, tự dưng thấy cái chợ Mới quê mình sao nhỏ vậy, đếm cả chợ chưa đầy ba chục sạp hàng, mua cái gì cũng "thêm cho một chút". Chợ nằm bên cạnh bờ sông, bắt được con cá, con tôm nào dưới sông là đưa luôn vào chợ, con nào cũng tươi rói, quẫy quẫy như mời chào người mua. Mà cũng chẳng cần mời, chỉ nụ cười của mấy ả, mấy mệ là đủ để níu chân người xa xứ trở về, lòng thanh thản sau những tháng ngày bon chen nơi thành phô náo nhiệt. Tôi mua hai chục bánh tráng, lại thêm liếp bánh dì, bánh nướng, bánh xèo về cho mọi người ăn sáng, còn mình thì tranh thủ ăn nóng ngay tại chợ(!). Chị bán hàng vừa quấn bánh xèo, vừa tranh thủ hỏi chuyện xa xôi, tôi kể sự thật ở phố mà cứ thấy sự ngạc nhiên long lanh trong đôi mắt của chị, có lẽ chị chưa một lần được đi đến thành phố lớn bao giờ, ngoài công việc cứ sáng tinh mơ mang gánh hàng ra chợ, trưa về và chiều đến lại ra đồng, tối ngồi lụi cụi làm bánh để bán cho ngày sau. "Mấy đứa con tui nhờ vô sạp hàng ni đó chú". Nghe mà thấy mình xa quê quá lâu!...
Tôi ngồi nghe dì tôi nói chuyện chuẩn bị tết dưới bóng đèn tuýp lờ mờ. "Một tháng tiền điện của nhà dì là hai mươi nghìn đồng"- dì tôi nói. Vậy mà cũng thuộc loại dùng "quá tải" của xóm, vì có nhà chỉ năm nghìn đồng thôi. Các cháu lo học ban ngày, tối ngủ sớm(!), đỡ được đồng nào hay đồng nấy. Dì bứt rành rành về, phơi khô bó lại làm chổi, bán mỗi cái được ba nghìn. Cả tháng nếu đi rú được thì có thể kiếm được ba trăm. Dì nói và nhìn bâng quơ vào bóng đêm đen ngắt của mùa đông giáp tết đang dập dềnh trước hiên qua mấy tàu lá chuối phấp phỏm.
Tôi nhớ về thuở ngày tôi mới học lớp 2, mùa đông cũng như mùa hè, lũ trẻ chúng tôi cứ phênh phang áo mỏng đến trường, ba mẹ thì đi làm xa, ở với mệ ngoại nên vô kỉ luật, buổi chiều vào lớp lúc một rưỡi, nhưng mười một giờ trưa là cả bọn đã gọi nhau đi học kẻo trễ, trường cách nhà đến một kilomét(!). Có buổi bọn con trai chúng tôi tắm sông trước cổng trường, lúc lên thì chẳng thấy quần áo đâu, cả lũ ở truồng tồng ngồng chạy về nhà thay quần áo khác. Hôm đó đã bị ăn roi ở nhà, cô giáo phạt tội đến muộn, lại còn phải nịnh đám con gái bằng một rổ bần để nó chỉ chỗ giấu áo quần dưới cát. Kỷ niệm nhớ đời(!).
Ôi, làng quê và tuổi thơ. Mới đó mà đã hơn nửa đời người trôi qua. Trầm tư nhặt lại những ngày xưa, ngày còn, ngày mất. Những giấc mơ và những giấc thật. Đếm bao giờ hết được kỉ niệm thao thức hàng đêm.
Tuổi thơ, quê hương...
Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012
Phượng tím
PHƯỢNG TÍM
Đà lạt
Ngày tôi trở lại
Vẫn những hàng thông
Thăm thẳm xuyên mây
Vẫn những con đường
Khúc khuỷu ú tim!
Chợt nhận ra
Màu thủy chung
Phượng tím!
Tôi chợt hiểu
Vì sao tôi bịn rịn
Bởi phượng buông tím cổng sân trường.
Tôi yêu hơn
Màu tím đỗi yêu thương
Nồng nàn ươm má em
Bồi hồi
Níu bước.
Thủy chung cùng em bao mùa nay có được
Câu nhận lời chung thủy
Nhẹ nhàng
Thủ thỉ suy tư.
Tôi yêu hơn những tím chiều giấu nắng
Tôi yêu hơn sương hồ đêm yên lặng
Phượng tím cùng em man mác
Thiên đường!
***
Mai tôi xa rồi
Nhẹ hẫng hành trang
Chỉ còn em nặng lòng tôi đến thế!
Phượng tím em
Nếu chừng có thể
Hãy tím vào giấc ngủ yêu tôi!
Đà lạt 12-3-2012
Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012
NỖI NHỚ BỐN MÙA
Bao năm rồi em có nhớ mùa xuân
Nhớ rét ngọt đầu môi, mưa phùn neo lưới bạc
Hoa thầm thì như mùa xuân đang hát
Gửi nồng nàn vào say đắm cỏ cây.
Bao lâu rồi, em còn nhớ hạ đây?
Trời xanh thắm vào tiếng ve thảng thốt
Vào tim em như dương cầm buông nốt
Cháy yêu thương phượng ngún đỏ góc trời.
Em có còn nhớ mùa thu xanh chơi vơi?
Ướp hương vào tóc em thời mây nước
Ướp nắng vào mắt em mong có được
Một tình yêu dào dạt bốn phương trời.
Em có còn đếm lá mùa đông rơi
Cây sầu đông nhớ người xưa mòn mỏi
Cây bàng khóc còn lơ thơ lá đỏ
Nốt nhạc buồn đi lạc chốn bao dung.
Nỗi nhớ bao nhiêu ở mãi ngìn trùng
Đan võng mây, neo lưng trời gió hát
Bốn mùa qua giữ lại trong nốt nhạc
Nỗi nhớ bây giờ còn đằm thắm không em?
Đà Lạt 11-3-2012
Nhớ rét ngọt đầu môi, mưa phùn neo lưới bạc
Hoa thầm thì như mùa xuân đang hát
Gửi nồng nàn vào say đắm cỏ cây.
Bao lâu rồi, em còn nhớ hạ đây?
Trời xanh thắm vào tiếng ve thảng thốt
Vào tim em như dương cầm buông nốt
Cháy yêu thương phượng ngún đỏ góc trời.
Em có còn nhớ mùa thu xanh chơi vơi?
Ướp hương vào tóc em thời mây nước
Ướp nắng vào mắt em mong có được
Một tình yêu dào dạt bốn phương trời.
Em có còn đếm lá mùa đông rơi
Cây sầu đông nhớ người xưa mòn mỏi
Cây bàng khóc còn lơ thơ lá đỏ
Nốt nhạc buồn đi lạc chốn bao dung.
Nỗi nhớ bao nhiêu ở mãi ngìn trùng
Đan võng mây, neo lưng trời gió hát
Bốn mùa qua giữ lại trong nốt nhạc
Nỗi nhớ bây giờ còn đằm thắm không em?
Đà Lạt 11-3-2012
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


