Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

NHÃN TÊN



Ngồi ăn cơm vợ hỏi
Anh dạo này hồn nhiên
Được bao nhiêu người biết
Thơ thẩn đăng triền miên.

Nghe nói nhìn chiếc lá
Cũng viết ra một bài
Chỉ liếc qua cô gái
Là hằng đêm viết hoài.

Sao chẳng thấy một chữ
Dành cho vợ, cho con
Ngày lại ngày chăm chút
Biết bao nhiêu cho tròn…

Vợ nói nghe đến lạ
Bài nào chẳng cho em
Thấm đầy bao trang vở
Họ chỉ là nhãn tên.


24-2-2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét