Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012

CUỐI THU

Hững hờ nắng rụng khỏi đêm
Lập lờ đom đóm gỡ mền rong chơi
Lung linh lấp lánh sao trời
Nháy nhau rủ bạn bỏ lời, lãng phiêu.

 Ngoài song vương cọng gió chiều
Khẽ lay sương nhỏ đôi điều ngẩn ngơ
Tưởng thu còn lấy làm thơ
Ngỡ vàng óng nắng thẩn thờ đâu đây.

 Ai hay còn lại đêm say
Thu đi giấu hết những ngày ấm êm
Thôi đành đợi đến mùa thêm
Chút vàng lá rụng, lỡ đền cõi xưa.

 11-11-2012

Mẹ - Thiên thần của con

Có một đứa bé sắp chào đời. Nó bèn hỏi Thượng Đế: - Họ nói ngày mai Người sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này? Thượng Đế đáp: - Trong số những thiên thần, ta đã chọn cho con một người. Thiên thần của con sẽ đợi con và săn sóc con chu đáo. Đứa bé lại nài nì: - Nhưng này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ? Thượng Đế đáp: - Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và cũng sẽ tươi cười với con mỗi ngày. Con sẽ cảm nhận được tình thương của người dành cho con và con sẽ thấy rất hạnh phúc. Đứa bé lại hỏi: - Và làm sao con có thể hiểu được khi họ nói chuyện với con bằng một ngôn ngữ mà con chưa hề biết đến? Thượng Đế trả lời: - Thiên thần của con sẽ nói với con bằng những ngôn từ nhẹ nhàng và đẹp đẽ nhất mà con chưa từng được nghe, đồng thời với sự nhẫn nại và cẩn trọng, thiên thần của con sẽ dạy con biết nói. - Con nghe nói chốn trần gian lắm kẻ xấu xa. Ai sẽ bảo vệ con? - Thiên thần của con sẽ hộ trì con ngay cả khi điều đó đe dọa đến tính mạng của người. - Nhưng con sẽ rất buồn vì không còn được nhìn thấy Ngài nữa. - Thiên thần của con sẽ luôn nói với con về Ta, và dạy con cách thức quay về với Ta dù rằng Ta luôn cận kề con. Vào giây phút đó, ở nơi thiên đường ngâp tràn an lạc nhưng người ta vẫn có thể nghe thấy những tiếng gọi vang vọng từ cõi thế, và đứa bé vội vàng hỏi Thượng Đế: - Thưa Ngài, nếu con phải đi ngay bây giờ, xin hãy cho con biết tên thiên thần hộ mạng của con. - Tên của người không quan trọng, con chỉ đơn giản gọi người là "Mẹ".

 Sưu tầm từ nguoiquangbinh.net

 **************************
 VỀ VỚI MẸ

 Bao ngày xa con lại về với mẹ.
Với mái nhà bình yên.
Chiều cuối thu, nắng dùng dằng ngõ bé.
Bóng mẹ gầy man mác mắt con.
 ***
Tháng tháng năm con rời mẹ ra đi.
Phiêu bạt đời, không tiếc thời trai trẻ.
Không cánh võng đưa hè.
Không tiếng ru dịu dàng của mẹ.
Chỉ có tiếng đời mặn, đắng, chua, cay.
***
Con trở về với mẹ hôm nay.
Ngã đầu vào lòng Người.
Thoảng tiếng đập khe khẽ.
Trái tim mệt mỏi già nua
Một đời sương nắng thế!
Tảo tần, dành dụm cho con…
***
Không một lời oán trách, thở than.
Mẹ lại ôm con trong đôi tay.
Áo mẹ đầy khói bếp.
Đôi tay gầy guộc nhất đến giờ con mới biết.
Mẹ nói nhẹ nhàng: đi chậm nghe con!

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012

ĐẦU SÔNG, CUỐI SÔNG.

Em, ngọn nguồn Sông Gianh
Anh, biển chiều Đồng Hới
Hai phương trời vời vợi
Giao hòa nơi xa xôi.

 Giữa cao nguyên vợi vời
Đêm mùa thu buông nhẹ
Dế buông đàn rất khẽ
Gửi lòng về quê xa.

 Ở nơi ta nhận ra
Tình quê sâu đến thế
Tuổi bao đời vẫn trẻ
Say đắm như đầu tiên.

 Em, thiếu nữ dịu hiền
Anh, tháng ngày dầm dãi
Chỉ đôi mắt gần lại
Gắn vào nhau hồn xưa.

 Sương đẫm mấy cho vừa
Lạnh bao nhiêu thấm đủ
Cao nguyên tròn giấc ngủ
Ta tìm lời ...nôi đưa.

 9-11-2012

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

KỶ NIỆM MIỀN ĐẤT ẤY

Có một miền xa lắm
Cháy hoài trong tim tôi
Những đêm đông buốt lạnh
Những ngày hè bỏng sôi.

 Nơi gió Lào, nắng hạ
Xuyên sắc qua lá cây
Nơi ấy mùa đông giá
Cắt rát da bàn tay. 

Nơi ấy bồng bềnh mây
Neo ngang lưng lèn đá
Nơi ấy mưa lay phay
Phủ mắt ai vất vả. 

Một vùng đất thương lạ
Trái tim băng núi đồi
Trao cho em tất cả
Năm tháng và xa xôi.

 Biết bao giờ em ơi
Được lại về nơi đó
Bên bếp hồng, má đỏ
Nghe những lời bâng khuâng.

 Một Minh Hóa âm thầm
Hai mươi năm khắc khoải
Dõi theo ai xa ngái
Hỏi tháng ngày, như xưa?

 8-11-2012

Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012

KỈ NIỆM ĐỒNG LÊ

Chiều đi làm về, chợt nghe tivi hát …"Em lại đưa anh về thăm quê Đồng Lê" của nhạc sĩ Trần Hoàn. Lạ thật, mới ngồi với Đồng Lê mấy ngày trước. Những kỉ niệm cách đây 20 năm lại hiện về, nhẹ nhàng như ngọn gió men theo lối cũ. Nhớ lại ngày ấy mới ra trường, đi làm điện 35kv, thiết kế, thi công, kéo điện lên Mai Hóa, Đồng Lê, Quy Đạt. Con đường dài gần 80 cây số, mình đi bộ tới lui gần 6 tháng trời, lội hết đồng ruộng, núi đồi, đi qua bao nhiêu nhà dân với đủ thành phần, nhưng ai cũng niềm nở đón chào bằng những tình cảm chân thực nhất. Những anh chị nông dân chất phác, chỉ biết điện có ở Ba Đồn, Đồng Hới, nay nghe nói vài tháng nữa sẽ được dùng điện, họ sướng rơn, coi mình như anh tài, trong khi mình chỉ là thằng kỹ sư đi thi công công trình chân đất(!)… Đồng Lê, một thị trấn nhỏ của huyện Tuyên Hóa, miền núi, hồi đó chắc chỉ được ba trăm cái nhà là cùng. Ban ngày đi lội rừng, lội ruộng, tối về ngồi bên bếp lửa nướng sắn, ngô với mấy người trong nhà thuê, cũng là nông dân cả. Thỉnh thoảng có mấy người hàng xóm trẻ trung, trắng nõn sang chơi với mấy anh công nhân ngành Điện(!). Họ ngồi chơi đến 9, 10 giờ khuya(mùa đông ở miền núi vậy là khuya lắm), hát những bài hát về quê hương, con người. Thấy khuya rồi, mình bảo: "Mấy chị về đi kẻo muộn, mai còn đi làm". Vậy mà lại vô cùng bất ngờ, từ giữa đôi má trắng hồng xinh xắn, một nụ cười cất lên: "Nhưng mà em không về". Họ nói rồi đấm lưng nhau, cười nghiêng ngã. Và bài hát "Về Đồng Lê" khắc sâu trong tim mình từ đó. Mấy lần đi qua Đồng Lê trên những chuyến tàu thống nhất, mình chỉ cái trạm biến áp, đường dây mình đã thiết kế, rồi đào móng, dựng cột, bắt xà, kéo dây… và những chút kỉ niệm đứt đoạn ở Đồng Lê cho vợ, con nghe. Con gái cứ tròn xoe mắt như ở đó là cả thiên đường bồng lai tiên cảnh, còn vợ mình thì: "May chút nữa thì em không được lấy chồng"(!), nghe mà nóng hai vành tai…Khi nào có dịp quay về Đồng Lê một lần nữa nhỉ, chắc mấy cô hàng xóm giờ cũng già rồi, bà cụ chủ nhà nếu còn sống chắc gần 90 tuổi(?). Nhớ hôm bàn giao xong, cả hội nhậu một bữa tưng bừng, sáng hôm sau về lại Đà Nẵng, bà cụ cứ dúi cho mình túi lạc: "Chú đưa về cho ba mạ, nói là mệ cho, khi mô rảnh thì về chơi với mệ, mệ nhớ mấy chú lắm", sau lưng bà cụ, có cô bé nép mình bên cột nhà nhìn theo… Vậy mà đã hai mươi năm, một khoảng thời gian đủ cho một đứa bé lọt lòng lớn như mình hồi đó, không biết có ai bây giờ được như mình lúc đó không(?).

 Anh lại nghe em hát
 Về Đồng Lê xa xôi
 Những kỉ niệm chợt men theo lối vắng
 Rải ngày xưa vào kí ức xa rồi.

 "Em lại đưa anh về thăm quê Đồng Lê…"
Có còn như những ngày xưa không nhỉ?
Em có còn nhớ một thời thiếu nữ
Nắng nõn nà thắm hồng trên má
Để chiều về anh ngã, anh nghiêng.

Ta không cùng nhau chăn trâu thuở nhỏ
Không lên nương với sắn, ngô, khoai
Nhưng ta có những ngày hè nắng đỏ
Gió Lào hanh khô rát giọng ai hoài.

 Ta có những ngày mưa dầm đất
Cơn lũ về dồn hai đứa bên nhau
Ta có những đêm đông lạnh ngất
Củ sắn vùi nói chuyện mai sau.

 Em ví anh như ngọn gió mùa hè
Thổi dạt dào mà không sao gần được
Anh nói em như ngọn nồm thấm ướt
Trái tim khô cằn bao năm tháng lênh đênh.

 Em có đưa anh về Đồng Lê nữa không?
Vẫn bịn rịn những con đò đợi bến
Neo ngày xưa vào chùm lưu luyến
Gói yêu thương về lại với Đồng Lê.

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

YÊU THƯƠNG MỘT CÕI ĐI VỀ

Yêu em lắm, rừng thông già trăm tuổi
Trăn trở âm thầm, thăm thẳm xuyên mây
Thương em quá, những con đường khúc khuỷu
Tình anh vơi, em lặng lẽ đong đầy.

 Em thả vào anh từng sợi diễm xưa
Nhốt hạ trắng đâu mà trái tim nóng thế
Một cõi đi về đập trong anh rất khẽ
Ru ta ngậm ngùi man mác bóng sương đêm.

 Ngọn cỏ ngẩn ngơ mơ ngủ say mềm
Như cánh vạc bay gieo giấc khuya vời vợi
Anh cõng trên lưng nỗi niềm ngóng đợi
Buông bâng khuâng về lặng lẽ nơi này…

 Đêm thao thức nửa tỉnh, nửa mê say
Thả nồng nàn lên dấu chân nhả bước
Mơ, cứ mơ và chỉ mơ có được
Còn mãi tìm nhau xao Một cõi đi về.

 Đà lạt 11-2012

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012

ĐAM SAN

Đam San … Đam San
Nốt nhạc vút lên trên những phím đàn
Cao nguyên lồng lộng
Bài ca về con người
Đi tìm Nữ thần Mặt trời
Khát khao cuộc sống
Khắc vào cội nguồn
Tây Nguyên!

***
Đam San … Đam San
Ngọn gió nào đưa em đến đây
Tia nắng nào mang em đến nơi này
Gom hết những trưa nồng cháy hạ
Gói lại trong em thắm hồng đôi má
Tâm hồn cháy bỏng
Đắm say mơ mộng
Yêu thương một cõi đi về
Mênh mông...

 Như cơn mưa nối hai mùa đất đỏ
Như thông xanh xuyên tắp vào gió mây ngàn
Người đi mà lòng để lại
Dâng tràn
Đam San … Đam San!

 3-11-2012

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

TÂM SỰ CỦA MÙA THU

Thu tàn, thu thả nắng rơi
Lửng lơ lên lá, vợi vời mây canh
Rơi vào nghiêng bóng thông xanh
Có đau không nắng, dễ đành phải mang

Chậm thời nên dấn đa đoan
Cuối chiều thả nắng, đêm màng nhớ chăng.

 Dalat 30-10-12

NỖI TIẾC CỦA MÙA THU

Tiếc nỗi mùa thu đi vắng
Để trời rơi nắng lưa thưa
Tiếc nỗi cỏ hoa yên ắng
Lạc vào hương thầm đu đưa.

 Cánh chuồn cheo leo trên cỏ
Gió xoay vào lá lay hoay
Nghiêng nghiêng màn mây để ngõ
Mùa đi hoa cỏ có hay.

 Mắt mãi tìm trời xưa ấy
Màu quên vẽ ướt bàn tay
Thêm thêm vị giòn đôi má
Mùa thu tiếc lãng tháng ngày.

 30-10-2012

ƯỚC MƠ VÀ CAY ĐẮNG

Ước mơ em giản dị đến vô cùng Được nắm trong tay một chùm hoa cưới Bên người yêu thương trọn đời trao gửi Biết bao giờ em ơi. Em đã bao lần đứng đón dâu người Nụ cười không che mắt em nhòa lệ Em có tội gì đâu mà không thể Chỉ làm vui lòng người qua. Chỉ một ngày gần rồi vạn ngày xa Một phút nâng niu không lời hứa hẹn Phù phiếm ban ngày không ngăn đêm mơ đến Một mình em trong đẫm ướt gối chăn. Bởi em nghèo, em có tội gì đâu Mà không được làm dâu nhà người khác Cuộc đời em trôi trong bi kịch nốt nhạc Rơi nặng nề trong lửa cháy khát khao. Ước mơ em chìm trong cay đắng dâng trào. Dalat 30-10-2012

SAO KHÔNG VỀ CÙNG NHAU

Sao em không về nơi ấy cùng anh Để cùng đi dưới màu xanh của lá Khỏi đợi chờ những tháng ngày vất vả Hết nhọc nhằn trong mắt em xanh. Anh biết bao lần em mơ cùng anh Tay nắm tay, ngày cô dâu voan trắng Ước mơ một lần mà sao trĩu nặng Quả ngọt ngào chạm khẽ cứ rơi nghiêng. Đêm đã tàn, nhường chỗ nắng tươi thêm Em được gần hay xa dần ngày cưới Gạo nấu thành cơm không vào tay kẻ đợi Mơ nhẹ nhàng trở hóa đá ngàn năm. Dalat 29-10-2012

ĐÃ YÊU RỒI DAKNONG

Gặp lại em giữa mùa khô xa xôi Nắm bàn tay qua buổi chiều lá đổ Cao nguyên vợi vời trời xanh lộng gió Vấn vương hoài Daknong. Suối róc rách luồn qua những bờ lau Nở mơ vàng hoa dã quỳ e lệ Đón mặt trời sao đáng yêu đến thế Để anh bâng khuâng, bịn rịn vô cùng. Đêm trở mình theo trăn trở Daknong Đi xa mới biết tấm lòng gửi lại Xao xuyến một lời em ơi có phải Anh đã yêu rồi Daknong. Dalat 29-10-2012

CÀ PHÊ DAKNONG

Daknong mênh mông Giấu nắng đâu mà hoa trắng thế Giấu gió đâu mà lời hoa rất khẽ Giấu mây đâu mà đêm chợt lung linh. Con đường vắt qua cõi vắng ngập tràn Đồi cà phê xanh trái vàng, trái đỏ Lặng lẽ ùa về trong sao trời nở rộ Thả bâng khuâng trong vời vợi mơ hồ. Một phía là người, một phía là thơ Vẽ mùa thu lên bạt ngàn hoa nắng Phủ lên rừng màu thu xanh thầm lặng Khắc khoải gọi hoài Daknong. Dalat 29-10-2012

VỀ CÙNG MÙA THU

Em có về cùng mùa thu này không Hoa dã quỳ đang rộ vào mùa nở Hoa gối đầu vào nhau lặng lẽ Nhuốm mơ màng dịu ngọt nắng mùa thu. Cây cỏ ven đường như bén rễ suy tư Cứ thầm thì vào nụ vàng, nụ đỏ Nắng giấu vào đâu mà tóc đen óng ả Phơi nõn nà thong thả dưới màn xanh. Hai nửa dịu dàng bóng em chờ anh Rót vô tư vào gương hồ yên lặng Xanh mà chi ngọt ngào xao bóng nắng Giấu gió đâu mà thông khẽ vi vu. Nắm tay em đi dọc suốt mùa thu Chưa nói hết lời thầm thì bịn rịn Khẽ lay lay nụ môi vàng chúm chím Lạc ven đường hoa nắng vắng lời xưa. Dalat 29-10-12

HỎI DÃ QUỲ VÀNG

Ai đưa em lưu lạc đến chốn này Nắng, gió hay những con đường đất đỏ Cao nguyên xanh bốn mùa rộng mở Cho hồn thơ em du lãng mênh mông. Sắc vàng mơ như ẩn chốn thinh không Màu từ bi bao cõi đời kết lại Khép vào nhau như tình yêu trai gái Bỏ ưu tư, vụt đến chuỗi nồng nàn. Thu đi rồi, để lại kẻ lang thang Vạch nắng hoa tìm một thời phiêu lãng Để hoàng hôn, nếu mỏi mòn lãng mạn Hay cho anh một chút dã quỳ vàng. Daknong 27-10-12