Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

EM HÁT VỀ NGÀY ĐÃ QUA



Anh lặng nghe em hát về Trường Sơn
Bài hát về hai mùa mưa nắng
Về hai đứa ở hai đầu xa thẳm
Những đam mê vẫn đốt cháy đại ngàn.

Em hát về những con người tuổi hai mươi
Đầu chạm mây mà chân không chạm đất
Yêu say đắm dù thân thể còn, mất
Để bình yên cho đất nước ngàn năm.

Em hát về những chuyến tàu xa xăm
Mang người đi mà không ngày về lại
Tuổi thanh niên ươm xanh đồng, xanh bãi
Nỗi đợi chờ của mẹ hóa mênh mông.

Em hát về biển xanh, những dòng sông
Những con tàu ba không lặng lẽ
Đón cái chết như tự nhiên có thể
Mỗi ngày đi gọi mỗi chuyến trở về.

Mỗi cuộc đời, mỗi nốt nhạc đam mê
Thả khát khao vào khuông dòng sự sống
Người hy sinh, hồn hòa vào gió lộng
Phả bình yên lên đất nước mai sau.

Trong bài hát em có những nốt đau
Của hy vọng hóa thành tro dập tắt
Những ước mơ chết đi không thành sự thật
Nên người nghe trăn trở với vô tâm.

Em hát lên những dấu lặng thăng trầm
Gieo thầm lặng vào nỗi lo xoáy bỏng
Em cứ hát, tia cuối cùng hy vọng
Thắp ngày mai, quên đau đớn hôm nay.


27-7-2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét