Thứ Hai, 4 tháng 7, 2016

GỬI LỜI ĐẾN BIỂN

Anh không còn làm thơ về biển
Để tặng em miên man suốt bốn mùa
Không còn xúc cảm bên bờ cát trắng
Con sóng cào trong anh những âu lo.

Em có biết biển ngàn đời sự sống
Nuôi tình yêu trong tiếng vỗ dập dìu
Hay hờn giận bằng thét gào bão tố
Một màu xanh vô tận biết bao nhiêu.

Nay tiếng sóng chỉ là lời than vãn
Nước xanh kia là sự chết vội vàng
Ta giữ biển bởi không còn là biển
Ngoài khơi kia không còn chỗ lang thang.

Chân trời vắt một màu quên bỏ ngõ
Nước mắt khô chẳng đốt cháy thành lời
Sự sống bạc đời khô như lá cỏ
Vô vọng gào tìm chốn thảnh thơi.

Bao xúc cảm từng ngợi ca về biển
Bỗng vô dung trong lớp lớp cát vùi
Quà lính biển – cành san hô trắng muốt
Cũng vỡ vụn thành cát, hóa thành hơi.

Anh bỗng thấy mình trở nên yếu đuối
Thẹn thùng mang danh con cháu rồng tiên
Không dám nói, không dám nhìn về biển
Chỉ ngậm ngùi than giận dữ gầm lên.

Ta không thể sống nếu là biển chết
Không thể lướt đi bằng xúc cảm mù lòa
Dẫu không gian và thời gian vô tận
Vô vọng gửi lời đến biển khơi xa.


4/7/2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét