Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2016

KỂ CHUYỆN MÙA HÈ


Ta kể em nghe về một mùa hè
Đó là mùa lửa cháy vào biển khát
Đó là mùa những vô tâm dào dạt
Cây đâm cành ngược xuống đất sâu.

Đó là mùa nắng chẳng biết để đâu
Nên cứ chói vào lòng người lo lắng
Con đường quen mà cứ luôn lạ lẫm
Ta bước đi trong ảo giác nhọc nhằn.

Một mùa hè đầy rẫy những băn khoăn
Nỗi âu lo trong bát cơm, bát cháo
Triết lý mụt mằn gọi là táo bạo
Ảo tưởng tràn đầy áo xống xông xênh.

Đó là mùa bao chuỗi phận lênh đênh
Sống dập dềnh trong xê dịch tâm tưởng
Những nẻo đường đan nhau vô hướng
Nước mắt khô thăm thẳm biết nhìn đâu.

Phận mùa hè chao đảo bể dâu
Hình dung không che được lòng khao khát
Lời cầu xin ngòai đường thay tiếng hát
Cơm qua đêm thay gạo nấu được mùa.

Đất đã khô và biển cũng cháy khô
Theo mùa hè đến tận cùng sợ hãi
Bao nhiêu người không dám quay đầu lại
Ràng buộc vô hình đè bẹp khát khao.

Một mùa hè vô cảm đến nôn nao
Ta chỉ dám sẻ chia đầu ngọn nắng
Em đừng nhìn về phía màu đen vắng
Nơi ấy ngâm lo lắng tội mùa hè.


4/7/2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét