Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2024

 


NHÌN LẠI

 

Từng có thời nông nổi

Ham địa vị, tiền tài

Khờ dại đi chen chúc

Hai trừ một bằng hai.

 

Rồi tình cờ được gặp

Những con người khoan thai

Họ qua muôn giông bão

Vẫn nguyên sơ hình hài…

 

Giờ thấy mình tĩnh lặng

Giữa cúng bái nháo đời

Ai rồi cũng gió thoảng

Tan biến vào đêm hơi.

 

Con người quan trọng thật

Thật ra cũng chẳng cần

Nhẹ nhàng qua nhân thế

Khỏi phí hoài thanh xuân.

 

20-1-2024

Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2022

 BỖNG NHIÊN

Bỗng nhiên trăng xuống hiên nhà
Bỗng nhiên én gọi là là sắc xuân
Bỗng nhiên mọi thứ lại gần
Bỗng nhiên hồn bỗng bần thần chênh chao.

18-2-2022

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2020

VĨNH CỬU TÌNH YÊU 


Đã bao giờ em hỏi

Ta yêu nhau từ đâu

Tháng ngày có chờ đợi

Tình yêu mê muôn màu.

Đá không phai, dãi dầu

Cây xanh làn tơ tưởng

Nhớ mịt mù trong sương

Sớm chiều trông vô hướng

Em có còn tận hưởng

Tình yêu bằng phút giây

Điều lớn lao giản dị

Ấm êm qua bàn tay

Anh một đời say say

Nghĩ về yêu vĩnh cửu

Nơi có những ý niệm

Gom mọi miền miên man

Em như chùm nắng vàng

Đến sau ngày bão tố

Sáng lên vườn địa đàng

Nhớ ngày xưa sóng vỗ

Biển thật và biển ảo

Đan xen vào tâm nhau

Núi cao và hải đảo

Xích lại gần thêm đau

Một màu yêu rất sâu

Trùm lên thời vĩnh cửu

Cho hàng triệu năm sau

Ta vẫn yêu chưa đủ.

11-2020

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2020



ĐÀN BÀ CŨ

Đàn bà cũ
Con yêu nó làm chi
Như vạt rau
Hái sớm
Chiều lại héo
Như quả chín
Để qua ngày lỏng lẻo
Ngắm nhìn thôi, mà ăn có được đâu.

Đàn bà cũ
Hỏi yêu được bao lâu
Tuổi thanh xuân họ dạt dào bão nổi
Tuổi xế chiều
Họ tìm về bến đợi
Nói cho cùng
Họ cũng giống như ta.
Cũng một màn sương nắng vút, chiều sa
Dẫu ta đen, họ mượt mà trắng muốt
Nhưng nói cho cùng
Sợi chỉ sâu xuyên suốt
Họ cũ rồi
Đẹp nghiêng nước làm chi.

Con yêu đàn bà cũ thầm thì
Những lời yêu sao mà sâu lắng thế
Những thủ thỉ chưa bao giờ có thể
Rót ngọt ngào vào tâm khảm con ơi.

Đàn bà cũ cũng khao khát mây trời
Họ cũng muốn yêu như thời tươi trẻ
Bởi chưa kịp yêu
Họ đã sang làm mẹ
Đừng trách chi tuổi trẻ thuở long đong.

Con thật lòng  yêu đàn bà cũ không
Đừng hối tiếc những vị tha ích kỷ.
Người đàn bà cũ như sóng ngầm con nhỉ
Lặng lẽ vùi mà bất chợt cuộn lên.
Người đàn bà ấy có phép thuật nhiều thêm?
Không!
Chắc vậy
Mẹ nghĩ là không thể.

Nhưng nếu một mai con yêu đến thế
Người đàn bà cũ lắm rồi
Xao xác cùng con.

Và cuộc sống này
Mất vẫn thua còn
Trong đôi.

8-7-2020


TRI KỶ

Ta đợi người xưa đã lâu rồi
Tấm lòng tri kỷ dung dăng hơi
Như ánh trăng vàng, sao đêm tối
Biết đó rồi mà rơi vẫn rơi.

Ta vẫn chờ, vẫn chờ em ơi
Gió mang lòng ta đi khắp nơi
Chợt gặp lòng em đang giỡn sóng
Ta với ta hòa giữa trùng khơi.

Thời gian mỏi, ngưng tụ lại rồi
Biết ngày mai có trở ngày xưa
Gỡ bước nhọc nhằn trên dấu cũ
Dán lên màu tuổi tác đón đưa.

Người đời than nóng nắng, lạnh mưa
Ta với em thích cả, lạ chưa
Hay ta đầu thai nhầm thế kỷ
Họ chen đua, ta mấy cũng vừa.

Ta tưởng mình ta mới hiểu mình
Hay đâu vẫn quyến luyến nhân sinh
Bể dâu thông cảm lòng đến thế
Hỏi sao không nao dạ ân tình.

7-2020

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2020

TÌNH YÊU VÀ THỜI GIAN

Em biết rằng em không thuộc về anh
Bởi sắc đẹp phai dần cùng năm tháng
Bởi tuổi tác che hết dần lãng mạn
Ta còn gì cho chuỗi sống phôi phai?

Em một mình chiều sớm đã nhận ra
Dẫu khao khát yêu đến từng giọt nhớ
Sự gần gũi và tấm lòng gợi mở
Em đã trao, không tiếc tuổi thanh xuân.

Giọng nói mượt mà như ánh trăng ngân
Anh hiểu hết mà không nghe thấy tiếng
Thoáng vụt qua như cánh chim chao liệng
Gọi mùa về tất tả én vào anh.

Em dạt dào yêu đến những mầm xanh
Mà anh gieo và gọi là sự sống
Tâm hồn em bé nhỏ mà cao rộng
Đủ chứa biết bao say đắm ngọt ngào

Em cứ nhận và anh cứ trao
Để mai sau mây trời ngồi nhìn lại
Dưới trần gian có hai người yêu mãi
Suối bạc đầu, đêm trắng vẫn chưa yên.

Không thể dừng tình yêu cứ triền miên
Không thể ngăn thuỷ triều dâng nông nổi
Anh thong thả mà em thì cứ vội
Sợ thời gian không kiên nhẫn bền lâu.

Thời gian biết cùng năm tháng đi đâu
Không mang nỗi tình yêu dài thế kỷ
Gió cũng dừng, mây hợp tan anh nhỉ
Biết lấy ai làm chứng giữa nhân gian.

Em biết mình sẽ mãi mãi bâng khuâng
Đến mai sau lẻ loi ngồi ngẫm lại
Những muộn mằn yêu biết đâu phải trái
Cứ xoáy vào như bão tố ngất ngây.

Khi em đã già, anh có ở đây
Để nhắc em về một thời thiếu nữ
Thuở hương đêm và nắng ngày rất khẽ
Gieo vào tâm hồn vĩnh cửu yêu thương.

Em biết đi đâu giữa mọi nẻo đường
Những ngã rẽ xé mất quyền lựa chọn
Chỉ còn lại mầm nhớ nhung trắng nõn
Mang theo cùng, em gửi đến mai sau.

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2020



MỘT NGÀY

Về thôi em, đã trưa rồi
Mặt trời đứng bóng, duỗi thôi cũng mềm
Đường cùng, đậu bến bình yên
Nắng hong khát cháy nỗi niềm dở dang.

Về thôi em, xế chiều tàn
Chợ đông đã vãn, người than đã về
Mình em rong ruổi sơn khê
Cõng theo tuổi tác, dầm dề bão giông.

Về thôi em, đã khuya lòng
Gió đêm trở lạnh, sương bong phấn đời
Nguyệt tình lấp liếm lả lơi
Có đau cũng chỉ gửi lời long đong.

Về thôi em, đã sớm mong
Sao xưa đã rụng, trăng vòng lối quen
Sót vài ri rỉ não đêm
Nuốt vào nước mắt ướt mềm lắng sâu.

Một ngày qua, biết về đâu
Thôi thì cứ lạc lối nào dễ quên
Để rồi quen lạ thành quen
Chìm ba nổi bảy lại chèn lãng phiêu.

28-5-2020


Thứ Ba, 12 tháng 5, 2020


VẪN NGÀY XƯA CŨ

Vẫn bến ấy
Còn thuyền xưa vẫn ấy
Vẫn ngày mưa, ngày nắng phủ rêu dày
Vẫn hai buổi sớm, chiều chân bước vậy
Con sóng mềm chao quẫy nước sang đây.

Em vẫn đi về khuya, sớm hôm
Đường dài muôn nẻo, phía nào hơn
Nam, Bắc gói ba lời nhắn gửi
Biển rộng, non cao, chịu giận hờn.

Bên này bờ vẫn lở trong tim
Bên kia lòng dắt lối đi tìm
Bao giờ nối nhịp thuyền quyên cũ
Mỗi lũ về, sông vẫn lặng yên.

Anh nhắn một lời, chớ ngại thêm
Tìm nhau thanh thản chốn tu thiền
Trong tâm, đừng nghĩ chùa, bảo tháp
Để ngày mai tiếc nuối về bên.

12-5-2020

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2020

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2020

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2020



GIÓ HẠ VỀ EM BIẾT KHÔNG

Gió Hạ về rồi, em biết không
Đã nghe thoang thoảng lúa trổ đòng
Bàng thôi đỏ lá, hồng nhíu nở
Đón tháng Tư về, em biết không?

Nơi ấy bây giờ trời có xanh?
Em có thẩn thơ gỡ rối lòng
Vai nhỏ mòn đi, chùng năm tháng
Dâng đầy lên mắt đọng nhớ mong.

Gió Hạ khẽ cười, em biết không?
Bởi những lo âu xoáy theo dòng
Trái tim chờ chực tâm hồn nhỏ
Vén nhẹ lồng ngực, ngắm nỗi trông.

Ta nhón sương mềm phơi cỏ xanh
Chắc em nơi ấy đang mộng lành
Chỉ mong đừng run bên khóe mắt
Và làn môi óng ánh thủy chung.

Ta gỡ gió ra khỏi mông lung
Để mảnh rèm buông đỡ chạnh lòng
Cất đi năm tháng hờ ảo ảnh
Cảnh cũ, xưa ngày, chợt hóa chung.

Gió Hạ đi rồi, em biết không
Chắc là sang đó nhắn vài câu
Sợ gió lỡ buồn, ta trao gửi
Chút lo âu trộn ít gợn sầu.

Nơi ấy trời mây có một màu?
Để hòa hai thuở quyện lên nhau
Em hóa màn đêm, ta nhấp nháy
Ngàn năm tìm mãi chuỗi yêu đau!

30-3-2020

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2020


EM TR V NƠI Y SAO EM?

Em trở về căn gác cũ thân quen
Bỏ xa chốn phù du nơi hoa hội
Cơn lốc cuốn qua cuộc đời bão nổi
Đã làm em tan khát vọng sâu xa.

Em trở về nơi hoa cỏ vương xa
Nét trầm tư thở dài thời dĩ vãng
Nơi sinh ra và lớn lên lãng đãng
Một trời mây xây trắng nỗi lo toan.

Bể dâu nghiêng về phía cuộc đời em
Khô trái tim và cháy lòng đắng ngắt
Tình yêu giả trộn vào khát vọng thật
Đẩy em xa dần mơ ước mong manh.

Một nửa khoảng trời, một nửa vầng trăng
Cứ lệch mãi, biết bao giờ tròn trịa
Áo đã hở một miền miên du thế
Cứ phập phồng nhịp sống thuở hai mươi.

Thế giới trong em khóc lẫn tiếng cười
Em rải hết những lần neo bến đậu
Con thuyền mỏng đã bao lần xoá dấu
Vẫn mịt mờ trong sương khói miên man.

Chân em bước dần trên bậc thời gian
Khoảng đến hoàng hôn ngày ngắn lại
Nhịp thở dày hơn biệt phân phải trái
Có đủ bù đắp lửa ngót băn khoăn.

Một thoáng trở về, một thoáng bâng khuâng
Nhịp gặp gỡ cũng nhịp thời bỏ lỡ
Bởi thời đã qua, biết thì quá trễ
Chỉ nắng trưa hoài niệm đoá quỳnh đêm.

Không nói lời chính là nói nhiều hơn
Em đã hiểu nút thắt chiều lận đận
Có gỡ nữa cũng bạc thêm số phận
Nắng gồng mình cũng chẳng tới khuya đêm.

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2020


NÍU KH THU XA XƯA

Sẽ có ngày em trở lại thôi
Sân trường xưa, mảnh vườn thơ ấu
Tiếng ve khô ướp vào nhật kí
Bỗng xạc xào sống lại thuở đôi mươi.

Em sẽ cười bằng ánh nắng trời
Và cứ nói bằng lời se sắt gió
Những chú ong ngậm ngùi mật đỏ
Nhỏ lên môi giọt đắng, ngọt bùi.

Những cây bàng trở lại mộng xa xôi
Chìa tay vẫy hồn thơ xanh ngắt
Có một nơi dồn nén những son sắt
Lặng lẽ lan truyền vào lá mơ rơi.

Chắc chắn em về nơi ấy có anh
Có cánh diều chao nghiêng chiều sóng vỗ
Có bình minh lấp lánh mặt trời đỏ
Có trăng rằm ngộ tỉnh tuổi cho em.

Nơi ấy mặt trời không thể già hơn
Và gió trẻ nông nổi hoài rong ruổi
Anh cũng vậy, tình yêu không có tuổi
Gắn vào em xa mấy cũng hóa gần.

Cái ngày xưa mưa khóc dưới gót chân
Tiễn em đi trong chiều buông vô cảm
Đất in mãi bóng em mòn lầm lũi
Anh vô tình cứ ngỡ giận vu vơ.

Thời gian vô tâm niệm phút, niệm giờ
Không lấy lại thời thanh xuân ấy
Dẫu trong mơ nhiều lúc anh vẫn thấy
Một không gian bàng bạc tắm sương chiều.

Anh nhận ra mình yêu biết bao nhiêu
Không phải em, mà là thời trai trẻ
Em gần gũi, hóa ra không phải thế
Bởi vì em muốn trọn ở trong tim.

Ngôn ngữ vô tình với nhịp lặng yên
Gõ đều đặn vào hồi chuông lận đận
Bao tình yêu bể dâu hoài vô tận
Cũng như mình, níu khẽ thuở xa xưa.

4-3-2020

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2019

NƠI TRÁI TIM ẨN GIẤU

Ta giấu em ở đâu?
Ở trong lồng ngực nhỏ?
Ở đại ngàn xa xôi?
Ở khơi xa sóng vỗ?

Tất cả đều vô nghĩa
Men tình ủ trăm năm
Và ngàn năm tu luyện
Trong máu ta quyện thành.

Em có nghe thì thầm
Chùm đêm rắc thảm cỏ
Tiếng tháng năm đặn đều
Như trái tim để ngỏ.

Ta nhấn vào tâm tưởng
Những nhịp đè triền miên
Bởi tâm hồn ta mỏi
Đang tâm nuôi mọi miền.

Ta vớt hết ưu phiền
Ủ thành tro, thành trấu
Trong dòng đời thẳng, xiên
Ta đào nơi cất giấu.

Để một ngày nào đó
Ta ươm lên ngọt ngào
Kết tinh mật thơm thảo
Gửi về em thanh tao.


LẠI MỘT MÙA GIÁNG SINH

Lại một mùa Giáng sinh
Với những tiếng chuông vào căn nhà nhỏ
Những tiếng hát vào ngõ xưa có em ở đó
Ta không phải là người mộ đạo
Em thì như ma xơ.

Đêm thực như mơ
Không trà, không rượu
Không tiếng ồn ào quen đủ kiểu
Rót đầy ly đầy vơi
Chỉ mình ta em ơi
Ngôi nhà nhỏ
Mình ta ở đó
Với đất trời.

Đêm Noel của kẻ vô thần
Không buồn, không vui
Ghen tị với người cảnh giới
Không với nổi với đời
Trong ai!

Vì sao đêm mảnh mai
Đêm Giáng sinh xem chừng tội nghiệp
Như muốn rơi vào cốc nước
Ngày mai.

Tiếng chuông ngân
Như vỡ trong lòng ta
Ngại ngùng đón nhận
Xua tan quỷ tà
Một năm mới nữa
Tiễn mùa đi xa.

Đêm thật đêm
Thật đấy
Mình ta.

24-12-2019

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2019

VIẾT CHO MẸ ĐƠN THÂN

Em là mẹ đơn thân, anh biết vậy thôi
Đừng cố hỏi những điều không thể nói
Trái tim em không no và chẳng đói
Bão tố truân chuyên, em nếm trải rồi.

Bây giờ em quên mọi chuyện lứa đôi
Mẹ đơn thân giấu bao điều kỳ lạ
Em đủ sức đương đầu vất vả
Đừng cố thương, điều đó chẳng cần.

Em biết mình không thể mãi dừng chân
Bởi góc sâu nhất của em là phụ nữ
Khao khát yêu thương, sẻ chia mọi thứ
Đừng gọt sâu đến cội rễ đơn thân.

Như dòng sông kia lặng lẽ ngày đêm
Bởi nước sâu nên vô cùng chảy chậm
Biển hiền hòa nhưng giấu ngầm ngọn sóng
Đừng để biển gầm lên
Sông cuộn thác ghềnh.

Mẹ đơn thân mạnh mẽ lắm khi cần
Nhưng đừng cố xót thương em lần nữa
Em đã hiểu nhà xây từ vôi vữa
Và gia đình từ thấu cảm, duyên sâu.

Đừng coi mọi phụ nữ đều như nhau
Có người vui và có người hằn học
Mắt phụ nữ bao giờ cũng chực khóc
Dẫu nước mắt chảy ngược thấu tâm can.

Mẹ đơn thân không muốn sự rộn ràng
Nhưng trong lòng xao xuyến như bão tố
Chỉ nghe thôi, đã nhịp dồn sóng vỗ
Mong vuốt ve như cát vuốt thủy triều.

Mẹ đơn thân cũng tròn khuyết sớm chiều
Nhưng vẫn mãi một màu vàng óng ả
Là mảnh trăng, dẫu sao mờ nhạt quá
Một mình em ôm trọn ánh trời đêm.

Đừng gắng yêu mẹ đơn thân nhiều thêm
Nếu chưa thấy trái tim trong lí trí
Một mùa mưa chưa là xong nếp nghĩ
Phẳng nhiều hơn bình thản chốn đơn thân.

12-10-19

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2019


MƯỜI NĂM

Mười năm trời lận đận
Ta và em xa nhau
Mười năm trời đằng đẵng
Thời gian ơi, ngươi đâu?

Ta không còn trẻ nhỏ
Gọi nông nổi là cười
Ta không còn mạnh mẽ
Em gọi, ta đến nơi.

Mười năm trời qua ấy
Em tha phương nơi đâu
Mà những mùa phượng cháy
Trụi hết lá, hết màu.

Đã mười năm có lẻ
Ta quen đếm từng ngày
Đông qua rồi Hạ xẻ
Vào hoài niệm ngất ngây.

Ta nhớ ngày đông lạnh
Gió se trên đầu tay
Tìm chốn tu hiu quạnh
Xa vời hay đâu đây.

Mười năm còn đâu đó
Một chút gì cho đời
Sống là cho để nhận
Một vài phút thảnh thơi.

Em làm gì nơi ấy
Giữa mùa đông trắng vàng
Cái lạnh không hề biết
Một niệm hoài gửi sang.

Ta mười năm lang thang
Trong thời gian vô tận
Trong không gian lận đận
Kiếm một hờ bóng quen.

Chỉ thấy một mình em
Giữa Thiên Hà hoang vắng
Ta ôm em yên lặng
Nghe tiếng lắng của đời.

Trong vũ trụ chơi vơi
Người đời vun lắm chuyện
Ta chỉ cần quyến luyến
Ngàn năm sau trinh nguyên.

Em có được bình yên
Trong màn đời trần trụi
Hay bạc tóc, da mồi
Giữa bão giông lầm lũi.

Tình yêu không có tội
Ta rửa bằng thời gian
Càng lau càng bóng loáng
Yêu mênh mông ngập tràn.

Ta lấn sân mọi lẽ
Không biết đến dọc ngang
Nhưng một điều chắc chắn
Mười năm rồi, mười năm.

Như dòng sông miên man
Xuôi nước về với biển
Dẫu muốn chảy vào lòng
Những phút giây lưu luyến.

Ta muốn làm sóng biển
Đi tìm em muôn phương
Ta muốn là nắng ấm
Sưởi em mọi nẻo đường.

Ngày mai, chiều lên sương
Em có còn tím nhớ
Lên ẩn sắc, dạ hương
Nồng nàn em một thuở.

Mười năm làm bỡ ngỡ
Một tình yêu địa đàng
Ta thấy mình tội lỗi
Sau mỗi giây vừa sang.

Bởi tình ta mênh mang
Không đếm ngày, đếm tháng
Bởi tính ta vội vàng
Yêu sợ là quên lãng.

Mười năm trời bãng lãng
Trên những dốc thu vàng
Nay đông về chập chững
Ta gửi lòng lang thang.

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2019

ĐƯA EM VỀ QUẢNG BÌNH
Anh đưa em về với Quảng Bình
Quê ngàn đời gánh gồng hai nẻo
Những bến sông ngày đêm sóng vỗ
Căng no thuyền mang ấm đến muôn nơi.
Đưa em về với biển đêm chơi vơi
Con sóng ba lần, nồm về bất chợt
Cánh buồm xưa ngủ trong câu mẹ hát
Đến gió Lào cũng xao xuyến chợt ngưng.
Về Quảng Bình dưới cát trắng trời xanh
Nghe rừng dương rì rào lao xao kể
Điệu hò khoan dầm nắng mưa dâu bể
Mạ non xanh cấy trên những bàn chân.
Những ngọn lèn rón rén xuống dòng sông
Rào Nậy, Rào Nan, Rào Son lặng lẽ
Phong Nha, Kẻ Bàng nhón chân rất khẽ
Sợ vỡ tan bóng dáng Quảng Bình quê.
Đưa em về với ngọt bến sông xưa
Nơi những chiều hè ấu thơ hò hẹn
Tháng ngày như lá xoay đổ xuống
Cuốn thời gian đi mọi nẻo xa xôi.
Chỉ muốn đưa em về Quảng Bình thôi!
Ngắt câu hát ngọt ngào thành hai nửa
Nửa ngân lên trong trái tim ấm lửa
Nửa trầm vào man mác giọng hò quê.
Anh nâng niu em từng bước trở về
Như cánh cò nâng niu mùa trở vụ
Như hương lúa ngậm đòng thơm sữa
Như đêm trăng giăng lưới gọi sao trời.
Về Quảng Bình yên ấm lắm em ơi!
Cứ thảnh thơi thưởng thức hương vị sống
Quên cặm cụi cuốc cày trong ảo vọng
Chốn tha phương ào ạt chỉ một thời.
Về Quàng Bình để gọi bọ, mạ ơi
Mô, rứa, răng, tê, nỏ, mần, eng, ả
Nghe miên man, man mác mà quen lạ
Ngàn năm trong tiếng rơm rạ đỡ đần.
Về Quảng Bình, nơi cuối cùng dừng chân
Nghe vọng chiều, bóng lèn xa thăm thẳm
Chân quen mưa và bạc đầu quen nắng
Nghe Quảng Bình, về quê nhé, đi em.
22-11-2019

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2019


TẬT NGUYỀN NGUYÊN SƠ

Em dè dặt trên miệng lưỡi người đời
Và dào dạt trong ngõ say khép chặt
Cay ngọt ngào vòng tay mềm ôm ấp
Đắng vô cùng mật trào ngược tri ân.

Nơi em về không phải chốn dừng chân
Bầu sữa cũ đã héo khô héo rũ
Cánh hoa quê đã sà vào chối bỏ
Nhụy ngóc đầu thở hồi hộp bao dung.

Chốn em xa không ai đó đi cùng
Bóng cô đơn chiều dài thêm dốc vắng
Ngọn gió lung lay lật tung im lặng
Nguyên tử nào em giữ nét xa xưa.

Cho hỏi rằng, dải áo đã mòn chưa
Mà đôi mắt mỏi oằn thành dấu hỏi
Tạ nỗi sầu trong xỏ xiên mời gọi
Sau nụ cười là vàng ố nhân danh.

Những lời khen nhọn hoắt dãy răng nanh
Khứa vào thịt da em mùi cháy khét
Thơm nung núc những tràng cười kẽo kẹt
Gáy rộn ràng họng ngạt hố bùn sâu.

Chiều trở về, em biết trở về đâu
Ngọn lửa hồng, tí tách mùi củi ướt
Vạn dặm đường ngắn đôi chân xuôi ngược
Dốc hết lòng, còn sỏi đá lao xao.

19-11-19