Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012

MỘT CHÚT XAO LÒNG QUÊ

Tôi trở về, Đồng Hới cuối mùa thu
 Chen với nắng, mưa chuyển mùa bợt gót
 Những hàng cây xiêu bên hè nước giọt
 Trũng bàn chân bao năm tháng chông chênh.

 Quê bình yên, còn ta mãi lênh đênh
 Rong muôn nẻo suốt chiều dài đất nước
 Tuổi thơ ngày nào cứa tim da diết
 Mỗi chuyến về, xao động chuỗi mênh mông.

 Ta ngẩn ngơ giữa buông chiều Nhật Lệ
 Ngọn nồm nương man mác nắng rơi hoài
 Tiếng đò đưa khấp khểnh men bến lắng
 Ủ trầm tư vào năm tháng phôi phai.

 Đêm gợi lại những ngày xưa xa vắng
 Một thời đeo bao khốn khó, nhọc nhằn
 Đông buốt lạnh không chăn, hè ngập nắng
 Ngọn Lào khô hong chát mặn, mưa giăng.

 Nơi ta lớn, đất dường như bé lại
 Nón ngày xưa nghiêng bóng xõa hương thầm
 Sông lấp lánh kể về thời xa ấy
 Kỉ niệm ẩn vào con sóng vỗ bao năm.

 Đồng Hới 14-12-2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét